Chuyện Thường Ngày Của Hoàng Khố Sủng Thê

Chương 1: Chương 1: Hành động khó coi




Ninh Quốc Công Khương Văn Chính vốn là khất cái xin ăn mọi người mà lớn lên, đủ tuổi liền đầu quân. Ai ngờ mười năm trôi qua, ông từ một tên lính quèn không ai thèm để mắt tới trở thành tướng quân thống lĩnh. Tam vương cấu kết làm phản, phản quân kéo tới dưới chân kinh thành, Khương Văn Chính ngàn dặm chạy tới cứu viện, lẻn vào nội bộ quân địch, đem thế lực mạnh nhất lúc ấy là Đằng Vương chém cho ngã ngựa, liên minh tam vương nhất thời sụp đổ.

Ở kinh thành, quân phản loạnbị dọa tới sợ vỡ mật, không dám xuất quân làm ra chuyện gì, Khương Văn Chính nắm chặt cơ hội, mang theo năm vạn viện quân của mình, đem hai mươi vạn quân phản loạn bao vây tiêu diệt. Từ đó, Khương Văn Chính một trận thành danh. Hoàng đế đứng trên tường thành nhìn Khương Văn Chính giết địch liền hạ chỉ phong tước, lại càng cho hắn quyền hành lớn hơn, để hắnchưởng quản toàn bộ việc bảo vệ kinh thành.

Lúc ấy, có không ít nhàquyền quý đều muốn gả nữ nhi cho Khương Văn Chính, kết làm quan hệ thông gia, nhưng cuối cùng lại bị Đại Trưởng công chúa cướp mất.

Đại trưởng công chúa cũng là một kỳ nữ, nàng là nữ nhi nhỏ nhất của tiên đế, so với bệ hạ còn nhỏ hơn hai tuổi. Tam vương chi loạn, nàng tự tay giết chết phò mã cấu kết với Đằng Vương, lại theo lời khai của phò mã, mang theo tám trăm binh lính của Phủ Công chúa tịch thu gia sản của những quan viên trong triều có cấu kết với Tam Vương.

Lúc Khương Văn Chính mang viện binh tới, Đại Trưởng Công chúa tự mình áp giải những viên quan quyền quý kia lên tường thành xử trảm, nghe nói đại đao bên trong đao phủ đều chém đến cuốn lại. Sau khi bình ổn Tam vương chi loạn, Hoàng đế lại muốn Đại Trưởng Công chúa chọn phò mã, những người trong kinh lại không một nhà nào muốn chuyện này. Theo lý thuyết, mặc dù là gả lần hai, nhưng nữ nhi Hoàng gia cũng không khó gả, chỉ là bên ngoài đồn rằng, Đại Trưởng Công chúa này là mệnh hung!

Ngay lúc hoàng đế đang phát sầu,Đại Trưởng Công chúa lôi kéo Khương Văn Chính tới trước mặt ngự tiền thỉnh cầu ý chỉ tứ hôn. Cứ vậy, Khương Văn Chính xuất thân đứa trẻ ăn xin đường đường chính chính trở thành phò mã của Đại Trưởng Công chúa.

Đại Trưởng Công chúa và Ninh Quốc Công sau khi thành thân thật là cầm sắt hòa minh, vô cùng ân ái, sinh được một nhi tử duy nhất, rất mực sủng ái. Nhưng vị thế tử này, mười hai tuổi dám phóng ngựa ầm ầm nơi phố xá đông người, mười bốn tuổi đánh nhau với người ta ở phố hoa, mười lăm tuổi nuôi một con hát, mười sáu tuổi cướp đi một cặp tỷ đệ song sinh, mười bảy tuổi đánh gãy xương đùi phải của trưởng tử Tướng quân Thành An… Cuối cùng lúc mười tám tuổi, hắn ta bởi vì muốn thuần phục mộtcon ngựa giống, ngã từ trên lưng ngựa xuống, hôn mê bất tỉnh.

Cuối cùng, có người đề nghị thử biện pháp xung hỉ, nhưng phàm là người có chút thân phận, ai lại nguyện ý đưa nữ nhi của mình tới xung hỉ chứ? Đại Trưởng Công chúa nghĩ tới hôn ước lúc trước bà không hài lòng, liền phái người tới cửa hỏi thăm, nếu nhà bọn họ không đồng ý, bà cũng không miễn cưỡng. Nếu thật sự không được nữa, trong phủ cũng có thể chọn ra một nha hoàn nguyện ý, cho dù sau này… Phủ Ninh Quốc Công bọn họ cũng sẽ không bạc đãi người ta.

Chỉ là cho dù là ai cũng đều không muốn, vị Kiến An Hầu kia sau cùng lại nói nữ nhi mình đang bệnh nặng, sợ làm bệnh tình thế tử nặng hơn, có thể dùng đích nữ mà huynh trưởng lưu lại gả thay hay không?

“Cách làm của Kiến An Hầu này cũng thật khó coi, thế nên trước kia hắn mới bị huynh trưởng ép tới không ngốc đầu lên được. May mà bản cung lúc trước cũng không xem trọng nữ nhi hắn ta, đổi mộtngười khác cũng được”. Đại Trưởng Công chúa cười lạnh, đồng ý đề nghị gả thay.

Bởi vì Huynh trưởng vừa qua đời, Kiến An Hầu lại dùng chất nữ mới vừa qua hiếu kỳ thay thế nữ nhi ruột thịt đưa tới Ninh Quốc Công xung hỉ cho thế tử, chuyện này liền lan truyền khắp kinh thành.

Theo lý, những chuyện trong giới huân tước quyền quý này không có khả năng ầm ĩ đến nỗi mọi người đều biết, Kiến An Hầu càng muốn áp chế dư luận thì lại càng khiến việc này bị truyền đi vô cùng lợi hại. Chờ tới ngày đưa sinh lễ, hoàng đế phái Lễ bộ tới chủ trì, Kiến An Hầu mới biết thế nào là hối hận.

Mùng ba tháng mười, thích hợp gả cưới.

Thế tử Ninh Quốc Công đại hôn, mọi người trong kinh thành đều tụ tập ở ven đường xem náo nhiệt. Ai cũng nói đây là vì xung hỉ cho thế tử Ninh Quốc Công, nhưng lần đón dâu này so với Hoàng trưởng tử mới đại hôn hai tháng trước cũng náo nhiệt không kém. Vì thế tử Ninh Quốc Công bệnh không đứng dậy được, Hoàng gia phái đích thứ tử An Vương thay mặt đi rước dâu. Từ việc này nhìn ra, Phủ Ninh Quốc Công đối với vị thế tử phu nhân này vẫn vô cùng chú trọng.

“Đều là ngươi, nói cái gì để Nghi tỷ nhi thay Nguyệt tỷ nhi gả đi, ngươi thử nhìn xem…” Lão phu nhân Ôn thị của Kiến An Hầu chỉ vào Kiến An Hầu Nghiêm Bồi Luân đang khóc lóc ầm ĩ: “Nhi tử An Vương cũng tới rồi, ngươi còn dám nói Phủ Ninh Quốc Công không bằng được Lư Gia? Phủ Ninh Quốc Công bày ra bộ dáng như vậy, là để cho chúng ta nhìn!”

“Nương, là Lư Gia bọn họ…” Nghiêm Bồi Luân đau khổ muốn giải thích.

“Lư Gia làm sao? Lúc trước người Lư Gia nói muốn thành thân là Nghi tỷ nhi, các ngươi lại vô liêm sĩ nóiban đầu định hôn với Kiến An Hầu là đích nữ… Lúc đại ca ngươi còn sống, hắn đối đãi với ngươi thế nào? Bây giờ Nghi tỷ nhi mới vừa qua hiếu kỳ, ngươi liền sốt ruột tống con bé ra ngoài, ngày khác ngươi gặp lại đại ca ngươi, còn có mặt mũi nào nữa?” Lão phu nhân tức giận vỗ ngực, đại nha hoàn bên cạnh bận rộn đưa nước trà lên. Lão phu nhân đẩy tách trà ra, cười lạnh nói: “Chỉ là ngươi không nghĩ tới Ninh Quốc Công và Đại Trưởng Công chúa lại coi trọng Nghi tỷ nhi! Ngươi muốn dựa thế Lư Gia, lão bà tử này cũng không ngăn được, nhưng sau này, Nghi tỷ nhi nhớ rõ thù này, không nhận vị thúc thúc là ngươi thì ngươi cũng đừng đi cầu lão bà này”.

“Nương…” Nghiêm Bồi Luân tiến lên một bước, đang muốn nói gì đó.

Lão phu nhân xua tay, mắt nhắm lại không nhìn hắn. Nghiêm Bồi Luân thấy thế chỉ đành lui ra ngoài.

Đợi Nghiêm Bồi Luân đi ra ngoài, lão phu nhân chậm rãi mở mắt, nói: “Cát Nhi, ngươi mang theo đồ đạc đã chuẩn bị, đi với Nghi tỷ nhi đi”.

Cát Nhi đứng ở một bên đi lên phía trước, quỳ rạp trên đất hướng lão phu nhân bái lạy, nói: “Vâng, Lão phu nhân”.

Hỷ Nhi đứng một bên đem đồ đạc sớm đã chuẩn bị tốt đưa cho Cát Nhi, nàng ta hai tay nhận lấy.

“Trừ đồ Phủ Ninh Quốc Công mang tới, sợ rằng Nhị lão gia sẽ không tốt bụng vì Nghi tỷ nhi mua thêm chút đồ cưới nào. Mấy thứ này ngươi giao cho Nghi tỷ nhi, những đồ này đều là lúc trước nương nàng lưu lại, để nàng thu về”. Lão phu nhân thở dài, lại nói: “Bây giờ sợ rằng Nghi tỷ nhi cũng hận lão bà này, cho dù nói việc này là Lão Nhị gạt ta tự tiện quyết định, con bé cũng sẽ không tin. Cho nên ta lưu lại ngươi bên cạnh Nghi tỷ nhi, cho dù con bé có nghĩ thế nào, ngươi cũng phải nhớ kỹ, từ nay về sau, ngươi và Nghiêm gia không còn bất kỳ quan hệ nào, người ngươi phải hầu hạ là Nghi tỷ nhi”.

Cát Nhi ôm lấy chiếc hộp, lại bái lạy nói: “Cát Nhi hiểu rõ”.

“đi đi! một lát nữa người Phủ Ninh Quốc Công sẽ tới”. Lão phu nhân khoát tay, thở dài một tiếng.

Cát Nhi cúi đầu thật sâu, khom người lui ra ngoài.

Hỷ Nhi cầm khăn lụa, nhẹ nhàng giúp lão phu nhân lau đi nước mắt trên mặt, khẽ nói: “Lão phu nhân, người đừng thương tâm”.

“Sao có thể không thương tâm? Lão đại đi rồi, phu nhân nó không quá một tháng cũng ra đi, lưu lại mộtmình Nghi tỷ nhi lẻ loi. Lão nhị không có bản lãnh gì, tâm lại lớn. một nữ nhi như Nghi tỷ nhi có thể làm ra chuyên gì trở ngại chứ? Chẳng qua là muốn đem Nguyệt tỷ nhi gả vào Lư Gia, muốn kéo quan hệ với nhà mẹ đẻ Hoàng Quý phi mà thôi. Lúc trước Đại Trưởng Công chúa cho người sang nói, thật ra chính là cho Nghiêm gia chúng ta một đường sống. Đáng tiếc, lão nhị vừa muốn leo lên Lư Gia, vừa không nỡ vứt bỏ Phủ Ninh Quốc Công. hắn ta cho rằng Phủ Ninh Quốc Công làm vậy thật chỉ vì muốn xung hỉ sao? Hừ! Phủ Ninh Quốc tuy rằng mấy năm nay ít tham dự chuyện triều chính, nhưng cũng không phải người chúng ta có thể đắc tội, bằng không lời đồn đãi trong kinh thành này từ đâu mà có? Hôm nay làm to như vậy là để cho chúng ta và Lư Gia nhìn thấy, cũng là vì trợ giúp Nghi tỷ nhi, cho thế tử phu nhân bọn họ mặt mũi. Cho dù sau này thế tử đi rồi, Nghi tỷ nhi cũng là thế tử phu nhân do Phủ Ninh Quốc Công bọn họ cưới hỏi đàng hoàng, ai cũng không thể xem thường. Năm đó, Lư Gia và lão đại là đồng môn, nên mới có mối hôn sự này, Lư Gia đối với Nghi nhi cũng có phần quan tâm. Nhưng hôm nay trưởng bối tự tiện đổi người, cho dù Nguyệt tỷ nhi gả vào Lư Gia, cuộc sống sau này sợ rằng cũng không dễ chịu.

Hỷ Nhi chỉ có thể mắt nhìn mũi, đứng một bên nghe, không có tiếp lời.

“đi thôi! Chuẩn bị một chút, chúng ta về Kiến Châu”. Lão phu nhân niết chuỗi châu trong tay, giọng nóiđầy vẻ bất đắc dĩ.

“Về Kiến Châu?” Hỷ Nhi sửng sốt, Kiến Châu là nguyên quán của Nghiêm gia, phu thê đại phòng mất đi, chính là an táng ở đó.

“không thể ở lại, không thể ở lại”. Lão phu nhân liên tục thở dài.

Nghiêm Bồi Luân sau khi ra khỏi sân viện của lão phu nhân, liền hỏi quản sự: “Phu nhân đi ra tiền thính chưa?”

Quản sự cúi người nói: “Phu nhân còn chưa ra ạ!”

“Người đón dâu cũng đã gần tới, nàng ta còn lề mề cái gì?” Nghiêm Bồi Luân mắng một câu, rồi nhấc chân đi về hướng sân viện của mình.

Ngay lúc ông ta đi tới cửa viện, liền thấy Ôn thị nhăn mặt, dẫn theo một đám nha hoàn bà tử chậm rì rì đi tới ngoại viện. Bị lão phu nhân chê cười một trận, tâm tình ông vốn không vui, trông thấy điệu bộ Ôn thị như vậy, trong lòng càng thêm tức giận.

“Bây giờ lại còn bày ra dáng vẻ ngông nghênh, người đón dâu đã muốn tới trước cửa phủ”. Nghiêm Bồi Luân xanh mặt quát lớn.

Ôn thị bị Nghiêm Bồi Luân mắng một trận, trên mặt cũng không nhịn được nói: “Người còn chưa tới? Ông gấp cái gì?”

Nghiêm Bồi Luân hừ lạnh một tiếng: “Chẳng lẽ ngươi còn định để người Phủ Ninh Quốc Công chờ ngươi? Nên biết đây là do Lễ bộ chủ trì, Nhị công tử An Vương Gia thay mặt đón dâu, nếu ngươi còn làm ra vẻ, vậy đừng trách bản hầu bỏ ngu phụ không biết nặng nhẹ nhà ngươi!”

Nghiêm Bồi Luân nói dứt lời liền xoay người rời đi.

Hai tay Ôn thị nắm chặt khăn lụa, trợn trừng mắt, nhưng lại không nói được câu phản bác nào. Chỉ thấy bà ta bước nhanh hai bước, lại lập tức dừng lại, nói với một bà tử bên cạnh: “Chỗ Đông viện thế nào rồi? Hôm nay quan trọng, đừng để nha đầu kia gây ra chuyện gì”.

Bà tử kia cười nịnh nọt, cúi người nói: “Phu nhân yên tâm, sớm đã đổ dược, lại có người canh giữ, sẽkhông xảy ra chuyện gì”.

“Vậy thì tốt”. Ôn thị hài lòng, khóe môi cong lên.

Ngày xưa bà ta bị Đại phòng đè ép trên đầu, chi phí ăn mặc toàn bộ phải xem sắc mặt nhà bọn họ. Chờ phu thê đại phòng đi rồi, Đông Viện kia vốn nên dọn ra, nhưng lão phu nhân sống chết không chịu, còn muốn một nha đầu giữ đạo hiếu được cung phụng đầy đủ. Giờ thì tốt rồi, nha đầu kia đi rồi, sau này trên dưới hầu phủ liền chân chính là của bọn họ.

Cho dù bây giờ Phủ Ninh Quốc Công cho Nghi tỷ nhi mặt mũi thì thế nào? Ai biết thế tử của bọn họ có thể tỉnh lại hay không, cho dù tỉnh, chỉ bằng mấy chuyện hắn ta làm trước kia mà nghĩ, ngày trôi qua của Nghi tỷ nhi hẳn cũng không dễ chịu. Nghĩ tới đây, sắc mặt Ôn thị liền dịu lại không ít.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.