Chung Cực Truyền Thừa

Chương 1: Chương 1: Khảo hạch!






Lâm Cường cúi đầu nhìn qua Lâm Dịch cười nói:

- Con đi thay quần áo trước đi.

Lâm Dịch gật đầu, xoay người vào trong phòng, đóng cửa lại, ngoài cửa vẫn như cũ truyền tới tiếng ương bướng của muội muội.

Kéo thân thể uể oải đi tới, đem quần áo và đồ dùng hàng ngày bỏ xuống, lấy ra một bộ quần áo thông thường, Lâm Dịch chậm chạp cởi nốt bộ áo ngắn cộc tay bó sát màu đen trên người.

Đây là đồ vật ba năm trước Lâm Cường giao cho Lâm Dịch, đừng xem thường chiếc áo cộc mỏng manh này, trọng lượng của nó phải đạt tới 15kg! Đối với một đứa nhỏ mười một tuổi đã là cân nặng khó mà với tới.

Lại nói y phục này cũng rất thần kỳ, rút cuộc là vật liệu gì chế thành Lâm Cường cũng không nói qua, sờ lên rõ ràng mịn màng như quần áo thông thường, nhưng không ngờ lại có trọng lượng nặng như vậy. Hơn nữa tính chất cực kỳ cứng cỏi, phải biết rằng mỗi ngày ra vào sơn cốc, khắp nơi đều cọ vào bụi gai, hơi vô ý sẽ bị rách quần áo, nhưng y phục này ngay cả một vết xước cũng chưa từng thấy.

Thay một bộ quần áo mới, Lâm Dịch cất y phục lại trong tủ quần áo đây là một phần thân thể của hắn, cũng là bởi vì hắn mặc kiện y phục nặng này trong một thời gian dài, mỗi sáng sớm trước khi tu hành hắn đều mặc quần áo tập thể dục một chút, bằng không thân thể hắn không cách nào thừa nhận trọng lượng kia.

Trở lại phòng khách, đã thấy Yến Nhi vẫn quấn quít làm nũng Lâm Cường không ngớt.

Lâm Cường bất đắc dĩ thờ dài một tiếng, sau đó nói:

- Được rồi được rồi, để ca ca con nghỉ ngơi một chút sau đó chơi với con được chứ?

Tiểu nha đầu nghe cha nói vậy nhất thời mặt mày rạng rỡ, hoan hô. Thấy Lâm Dịch từ trong phòng đi ra, nhất thời chạy tới trước người Lâm Dịch, sang tay nhào vào lòng hắn.

Lâm Dịch bế Yến Nhi lên, tiểu nha đầu hai tay ôm chặt cổ Lâm Dịch.

- Ca ca hôm nay phải chơi cùng Yến Nhi! Vừa rồi cha đã đồng ý rồi!

Lâm Dịch nghe vậy nghi hoặc nhìn Lâm Cường.

Lâm Cường gật đầu nói:

- Ừm, hai ngày nay con nghỉ ngơi một chút đi, hai ngày nữa lần chiêu sinh mới của Vũ Môn bắt đầu rồi, năm nay con cũng đi khảo hạch đi. Để xem trong thời gian ba năm, trình độ con tiến bộ tới mức nào, hai ngày nay chơi cùng Yến Nhi là được rồi.

Lâm Dịch gật đầu:

- Ừm, chúng ta ra ngoài chơi!

Nói rồi liền ôm tiểu nha đầu ra ngoài, dọc theo đường đi còn truyền tới tiếng cười khanh khách của tiểu nha đầu.

Lâm Cường cười nhìn một hai đứa con đi ra ngoài, sau đó xoay người ngẩng đầu nhìn về phía chính đường.

Nơi đó có một bức tranh chân dung, một người con gái cực đẹp, trên mặt mang theo vẻ cười hiền dịu...

Lâm Dịch cõng tiểu nha đầu ở trên lưng đi trên con đường gạch trong trấn nhỏ.

Hi Mạn trấn thực sự rất nhỏ, bởi vậy người ở đây đều quen biết nhau, dọc theo đường đi Lâm Dịch và Yến Nhi đều chào hỏi, cô này chú kia, mang theo một trận tiếng cười.

- Ca ca, muội muốn tới nhà Thư Mộng tỷ tỷ chơi!

Đang tò mò nhìn hết chỗ nọ tới chỗ kia, Lâm Dịch chợt nghe tiểu nha đầu phía sau nói, lắc đầu nói:

- Chỗ đó có gì vui? Ta mang muội đến chỗ Tạp Tử ca ca chơi.

Vừa nói vừa đi về phía nhà người bạn tốt Trương Tạp.

Nhưng mà tiểu nha đầu không nghe theo, cánh tay nhỏ bé ôm chặt cổ hắn nũng nịu, khuôn mặt nhỏ nhắn chu lên hô:

- Không thích không thích! Muội muốn đến nhà Thư Mộng tỷ tỷ!

Lâm Dịch rút cuộc không chống đối được với chiêu vừa làm nũng vừa vuốt ve của tiểu nha đầu, đành chịu thua liên mồm nói:

- Được rồi, đến nhà của Thư Mộng! Yến Nhi mau buông tay a!

Tiểu nha đầu lúc này mới bật cười đắc ý nói:

- Xem sau này huynh còn dám không nghe Yến Nhi nói không?

...........

Thư Mộng trạc tuổi Lâm Dịch và Trương Tạp, có quan hệ rất tốt với Lâm Dịch. Nhưng mọi người đều biết nam hài đều không thích chơi với người khác giới, vì thế trong vô thức Lâm Dịch vẫn thích chơi với Trương Tạp hơn.

Nhà ở trong trấn nhỏ hầu hết đều giống nhau, trong nhà cũng không có khóa cửa, ở một trấn nhỏ thế này, mọi người đều biết rõ nhau, người gặp người cũng là chân thành thiếu đi sự giả dối của thế giới bên ngoài.

Lâm Dịch cõng trên lưng tiểu nha đầu đi vào trong sân, sân cũng không lớn, hình dạng tầm hai mươi mét vuông, xung quanh có trồng ít hoa cỏ trang trí, đương nhiên Lâm Dịch không biết tên chúng là gì.

Lúc này trong sân, bên hàng hoa phía bên phải đang có một ông lão đang tỉa cành lá... nhìn qua ông lão tuổi đã cao, tóc đã có nhiều điểm bạc. Trên mặt dường như đã che phủ bởi nếp nhăn.

Nghe có tiếng bước chân, ông lão quay đầu nhìn về phía cổng, liền nhìn thấy anh em Lâm Dịch, trên mặt ông lão hiện ra vẻ tươi cười hiền lành:

- Tiểu nha đầu, hôm nay ca ca đưa cháu đi chơi hả?

- Hì hì, vâng, Thư gia gia khỏe a....

Lâm Dịch cũng cười chào một tiếng:

- Cháu chào Thư gia gia.

Lão giả hiền hòa cười gật đầu, nói:

- Mộng nhi đang trong nhà, các cháu vào chơi đi.

- Dạ.

Hai người lên tiếng xong đi vào bên trong nhà.

Đừng nhìn bề ngoài ngôi nhà đơn sơ, nhưng kiểu cách bên trong cũng rất thu hút, tường gỗ không nhiễm chút bụi trần, mang theo một mùi thơm nhè nhẹ, bố cục căn nhà tương đối thanh nhã lại mang theo khí tức ấp ám. Đương nhiên, phương diện này Lâm Dịch không hề có chút cảm thụ.

- Thư Mộng tỷ tỷ, Thư Mộng tỷ tỷ!

Lâm Yến vừa vào cửa đã lớn tiếng gọi, từ trên lưng Lâm Dịch nhảy xuống mặt đất.

Chỉ chốc lát, cửa một căn phòng mở ra, bên trong chạy ra một cô bé.

Cô bé này vóc dáng không thấp, thậm chí còn cao hơn Lâm Dịch vài tấc, khuôn mặt tròn trĩnh cùng đôi mắt to tròn đen nhánh như bảo thạch, đôi môi màu hồng phấn hơi hé cười nhìn thế nào cũng thấy đây là một tiểu mỹ nhân, ít ra sau này cũng là một đại mỹ nhân trong tương lai.

- Yến Nhi tới hả... ồ Dịch tử cũng tới sao?

Người con gái vừa đi ra chính là Thư Mộng, thấy Lâm Yến xong thì tươi cười gọi một tiếng, mà tiểu nha đầu cũng vù một cái nhào vào lòng Thư Mộng, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ vẻ vui mừng.

Lâm Dịch gãi đầu:

- Ừm, Yến Nhi bắt ta đưa tới đây.

Nói xong lộ ra biểu tình bất đắc dĩ.

Thư Mộng nghe xong trừng mặt:

- Nếu Yến Nhi không bắt, chả lẽ ngươi không định tới chơi à?

- Ách... hì hì...

Lâm Dịch xấu hổ cười, Thư Mộng trừng mắt một cái liền mặc hắn ở một bên, nói chuyện rít rít với Lâm Yến.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.