Chủ Tịch Hiểu Lầm Lớn

Chương 6: Chương 6






"Ôn Nhu, Ôn Nhu!"

Âm thanh quen thuộc của Cao Thăng chợt vang lên, hù dọa tâm tư suy nghĩ của cô chạy mất.

"Chuyện gì?" Ôn Nhu giả bộ nghiêm túc sờ đông sờ tây tìm kiếm một đống lộn xộn trên bàn.

"Đi thôi, đi sớm một chút đi sẽ chụp được nhiều ảnh hơn." Hoàn thành nhiệm vụ luôn luôn là phương châm của Cao Thăng.

"Đi đâu?" Ôn Nhu giống như bị ném vào trong giữa đám sương mù.

"Tối hôm nay là sinh nhật của Phí Gia Lạc, cô quên rồi sao?" Cao Thăng vẻ mặt đầy hưng phấn.

Không biết đám mây đen từ đâu bay tới che phủ đầu cô, lại vô tình đánh xuống một tiếng sấm.

Cô biết Cao Thăng vẫn hy vọng có thể có một "Tác Phẩm Vĩ Đại" , để sang năm đoạt được khen thưởng, tỏa sáng trong giới tin tức.

Nhưng mà, cô hoàn toàn khẳng định sẽ không có ai quay phim chụp ảnh sinh nhật của một ngôi sao lớn mà được khen ngợi.

"Chúng ta có thể tự bỏ đi có được không?" Cô cố gắng cùng Cao Thăng thương lượng, thuyết phục Lôi công tha cho bọn họ một lần.

Cao Thăng lắc đầu một cái, nghiêm túc nói: "Công việc dù không tốt cũng phải tiếp nhận toàn bộ.”

Ôn Nhu hậm hực nhìn bộ dáng nghiêm túc giảng đảo của hắn, trong lúc bất chợt cảm thấy người này có chút cố chấp không thể thay đổi, làm người ta ghét, khó trách đến bây giờ cũng đã hơn ba mươi vẫn còn độc thân, ôm máy ảnh như bảo bối.

"Nhưng mà. . . . . . Trong người tôi có chút khó chịu!" Cô giả bộ đau đớn, len lén liếc mắt nhìn phản ứng của hắn.

"Có thật không?" Cao Thăng quả nhiên là một người tốt, thái độ lập tức dao động.

"Đúng vậy, sợ rằng hôm nay không thể đi, để ngày khác đi, dù sao cũng còn nhiều thời gian, thanh thế địa vị của Phí Gia Lạc không thể sụp trong một ngày, chúng ta còn nhiều cơ hội mà."

Cho dù như thế nào, bất kỳ thế nào cô cũng không muốn gặp lại Phí Gia Lạc, mọi thứ có liên quan đến hắn cô cũng không muốn dính tới , có thể giả chết thì cố hết sức mà giả chết, dù sao cũng là bệnh nhân, sẽ không có ai dám ép cô đi lên núi dàn cảnh bắt hổ.

"Ôn Nhu!" Một tiếng sấm lớn đánh tới, Ôn Nhu hoảng hốt nhảy dựng lên.

"Bây giờ là lúc nào rồi? Tối nay tới sinh nhật Phí Gia Lạc phải lấy được tin độc quyền, không cho cô thất bại, có nghe hay không!"

"Dạ, tôi biết!" Cô nâng lên vẻ mặt đầy cung kính, chỉ thiếu không có giơ tay làm lễ với Lôi công.

Cao Thăng ngạc nhiên nhìn thái độ trước sau thay đổi của cô, đứng bên cạnh ngây người.

"Còn ở đây ngây ngô cái gì? Còn không mau đi!"

Lôi công nổi bão so với con cọp còn khủng bố hơn, trêu chọc nhằm Lôi công sẽ bị sét đánh, vậy thì cô tình nguyện tay không đi bắt hổ.

Có câu nói: không vào hang cọp, làm sao bắt được cọp con. Cô quyết định giải quyết việc chung, nhất định đem sự dâm loạn, và cuộc sống xa hoa của hắn toàn bộ chụp lại hết, còn phải hung hăng ăn bữa tiệc của hắn.

Chẳng qua, có thể đoán được, chỗ ngồi khách quý tối nay nhất định đều là những phụ nữ xinh đẹp hấp dẫn(sexy), theo hắn từng đoàn, còn hắn thì ở giữa muôn vàn phụ nữ đầy màu sắc.

Nghĩ đến loại quang cảnh đó, dạ dày cô lại trở mặt không nghe lời mãnh liệt trào lên vị chua sót đủ để ăn mòn tường đồng vách sắt.

Chạy ra khỏi phòng làm việc, trong lòng buồn bực đang muốn lại xe đi phỏng vấn, lại đột nhiên phát hiện vẻ mặt muốn nói lại thôi của Cao Thăng.

"Thế nào?" Ôn Nhu thuận theo ánh mắt của hắn cúi đầu nhìn áo sơ mi trắng, quần dài đen của mình.

"Cô khẳng định là mặc như thế để đi?" Cao Thăng cố gắng diễn đạt tâm tư, hắn biết lòng tự trõng của phụ nữ còn mềm hơn đậu hủ.

"Đúng vậy, có cái gì không đúng?" Ôn Nhu liên tục xem xét mình.

"Cô có biết hôm nay là đi phỏng vấn nơi nào hay không?"

"Dâm —— Sinh nhật!" Cô vẫn là đem hai chữ "Dâm Loạn" nuốt về trong bụng.

"Mặc dù đây là công việc, nhưng dù sao cũng là đứng trước ống kính, cô vẫn nên thay quần áo chính thức một chút, để tránh không hợp với buổi tiệc tối nay."

Cô không cảm thấy mình mặc như thế có cái gì không tốt, cô là đi phỏng vấn , lại không phải là bạn gái đi với hắn để tranh giành khoe sắc!

Cao Thăng cực lực phản đối, cô không thể làm gì khác hơn là đi vào kho quần áo của tổ kịch trên lầu, tùy tiện lấy một bộ lễ phục ra.

Như vậy đủ cẩn thận chứ!

Tuy nói là lễ phục, nhưng tiêu chuẩn của Ôn Nhu, thì khi mặc lên người cũng không có khả năng làm cô xinh đẹp lộng lẫy, cô miễn cưỡng chọn một bộ âu phục dài đơn giản làm bằng tơ lụa màu tím.

Đeo chủi ngọc trai cùng màu, tùy tiện bôi lên mặt một chút phấn, quét lên một ít má hồng, thêm son môi, ở trước gương to quan sát mình, có cảm giác mình không giống đi phỏng vấn, mà là lên sân khấu làm tượng gỗ diễn kịch.

"Đi thôi!" Ôn Nhu đi ra kho quần áo tổ kịch, vốn là Cao Thăng chờ ở ngoài cửa buồn chán muốn chết, ánh mắt lập tức trợn lên còn lớn hơn chuông đồng.

"Có cái gì không đúng sao?" Ôn Nhu nhíu mày.

Cô đã cố gắng hết sức, nếu vẫn không bước vào tiệc được, chỉ có thể trách cô không có năng lực đức hạnh trời sanh , huống chi, cô còn phải chừa lại tinh lực để lát nửa ứng phó với tình huống khác, không có dư thừa hơi sức trả lời sự xoi mói của Cao Thăng.

"Cô thật xinh đẹp." Vẻ mặt Cao Thăng rất kinh động nói.

Ngẩn người một chút, hiếm thấy Ôn Nhu được người khác khen ngợi, cười đến nở gan nở ruột.

"Coi như anh tinh mắt."

Tám trăm năm khó được xinh đẹp một lần, cô kiêu ngạo uốn éo thắt lưng xoay người đi ra cửa chính.

Không đến bảy giờ, hai người đã đến biệt thự Phí Gia ở núi Dương Minh.

Vừa đi vào cửa lớn biệt thự xa hoa của Phí Gia Lạc, miệng Ôn Nhu cũng không khép lại, sống hai mươi lăm năm mới biết được cái gì gọi là "Phú Khả Địch Quốc" (tài sản giàu có).

Đừng nói đến mười mấy tên vệ sĩ áo đen cao to cường tráng, chỉ là từ cửa lớn đến đoạn đường vào biệt thự kia cũng sẽ làm cho người ta cắt đứt nửa cái chân.

Bãi cỏ ven đường rộng lớn, cây cối xanh tươi lúc ít nhất là hơn hai trăm bình (36 thước vuông = 1 bình), đá cẩm thạch trắng tuyền xa xỉ, khắc thành chạm tượng đá giống như nhân vật thần thoại Hy Lạp, đặt ở chung quanh sân, thậm chí ở góc sân còn có một cái hồ nhân tạo lịch sự tao nhã.

Đi vào phòng khách khí phái rộng lớn, ngay hơi thở mạnh cũng thấp thoáng nghe được tiếng vọng lại, trang trí ở giữa và đồ dùng trong nhà theo kiểu cổ điển, nhất định là những thứ cao cấp nhập từ Ý, chỉ là một cái nhà vệ sinh, thì so với một nhà bốn miệng ăn ở ngôi nhà nhỏ của cô còn lớn hơn.

Vườn hoa sáng như ban ngày, bố trí rất nhiều ghế ngồi để cho khách nghỉ ngơi, hai bàn dài đầy thức ăn nhiều đến mức có thể đủ cho một đội quân ăn no, vừa nhìn cũng biết nhất định là đặt từ nhà hàng năm sao, nhiều loại rượu đến mức làm cho người ta có cảm giác là đang đi tới một quán bar cao cấp.

Gió đêm từ từ thổi lên, bên tai vang vọng tiếng nhạc sôi nổi, không giống là một ca sĩ hát nhạc đồi trụy, không biết tên nam ca sĩ trầm thấp thuần hậu giọng có khác một loại thung lại mùi, nhưng trước mắt những mỹ nữ yểu điệu hấp dẫn (sexy) đi lại xung quanh này, lại làm cho cô cảm thấy nhức đầu.

"Là ai đang hát vậy? Khó nghe muốn chết." Cô không vui phê bình nói.

"Nói nhỏ thôi, cẩn thận bị Phí Gia Lạc đuổi ra ngoài?" Cao Thăng cũng không muốn phá hủy cơ hội được khen thưởng.

"Là Phí Gia Lạc đang hát ?" Dịu dàng xem thường bĩu môi.

Thì ra là giọng hát của hắn chỉ như vậy mà thôi, so với cô, hắn còn hơi kém một chút!

Bất quá, giờ phút này cô mới phát hiện, mặc dù cô là phóng viên tin tức điện ảnh, nhưng đối với tất cả phụ nữ xem hắn là thần tượng, nổi tiếng lại thiếu thốn đáng thương.

Cô chưa từng nghe hắn hát, không biết hắn ngoài ca hát còn có thể có các tài nghệ gì? Có thể mê hoặc những người hâm mộ ngốc kia, làm cho bọn họ cam tâm tình nguyện móc tiền từ trong túi ra.

"Hoan nghênh em đến nhà tôi."

Một thanh âm quen thuộc vang lên ở sau lưng, Ôn Nhu vừa quay đầu, đột nhiên bị một đôi mắt nồng đậm khóa lại.

Tối nay hắn mặc một chiếc ao sơ mi màu trắng hở nút, quần dài màu đen, thoạt nhìn vừa tà khí (không đứng đắn) lại vừa hấp dẫn (sexy), thấp thoáng nhìn thấy được cơ ngực luyện tập, sắp phá vỡ lớp vải mỏng.

Trong đầu, bỗng dưng lại hiện lên một lồng ngực rắn chắc trơn bóng.

Cô len lén nuốt một ngụm nước miếng, hơi nóng không nghe lời lại từ trong cơ thể tỏa ra.

Ôn Nhu tức giận địa trừng mắt nhìn Phí Gia Lạc phóng khoáng mê người ở trước mặt, ngược lại, toàn thân cô lại mệt mỏi nàng giống như mới từ doanh trại chiến đấu đi ra.

"Có ăn không, muốn nổi tiếng thì trước hết phải để cho chúng tôi ăn no đã!"

Vì che giấu ánh mắt nóng bỏng làm cho cô bối rối, cô vội vàng mở đầu, không khách khí nói, y hệt như một chị hai trên đường cường bạo đòi tiền bảo vệ.

Cao Thăng cũng hít một hơi, da đầu tê dại, bởi vì không biết bí mật giữa hai người, nên rất sợ bị đuổi ra khỏi cửa, cho đến nhìn thấy ý cười như có như không bên mép môi Phí Gia Lạc, hắn mới yên tâm.

"Tất nhiên." Phí Gia Lạc nhịn cười dẫn hai người tới cạnh bàn ăn.

Ôn Nhu hung hăng trợn mắt nhìn hắn, hận không thể xóa đi ý cười giễu cợt bên mép môi hắn.

Khi nhìn đến mặt hắn, cô không khách khí chút nàocầm lên một cái đĩa chất đầy thức ăn, ngay cả Cao Thăng bên cạnh nhìn thấy cũng trợn mắt há mồm.

Nhìn bóng dáng màu tím đứng trước bàn ăn không khách khí e dè mà ăn, nụ cười trên mặt Phí Gia Lạc càng sâu hơn, không biết tại sao, cô hoàn toàn không có phong thái và hình tượng gì, nhưng luôn làm cho tâm tình của hắn đặc biệt vui thích.

Nhất là — ánh mắt của hắn kéo căng nhìn chằm chằm dáng người xinh đẹp được bộ lễ phục màu tím che chắn, phát hiện đầu nhỏ xinh của cô, cũng là con chim sẻ nhỏ, nhưng ngũ tạng đầy đủ, mọi thứ phụ nữ nên có cô đều có, hoàn toàn không thua mỹ nữ hấp dẫn (sexy) mà hắn đã từng gặp qua.

"Lạc, mọi người có một món quà muốn tặng cho anh, sang đây xem đi ——"

Trong lúc bất chợt, không biết từ đâu xuất hiện một cô gái, dính sát vào cánh tay Phí Gia Lạc mà nũng nịu.

Toàn thân cô gái một màu xanh biếc, kiểu tóc đuôi ngựa, to gan cuối thấp ngực xuống gần như là thấy tới rốn, bắt đầu lộ ra khu vực mờ ảo giống như cây xương rồng di động —— Ôn Nhu quan sát chặt chẽ, đối với cách ăn mặc của cô gái này bình phẩm từ đầu đến chân.

"Đi thôi!" Biết Phí Gia Lạc không thể chống cự lại được sắc đẹp, cô gái kia sử dụng tám móng vuốt cá quấn lấy hắn, liên tục lôi kéo hắn đi, sau đó một đám phụ nữ giống như đàn kiến đói bụng, lập tức bao vây thành hình tròn quanh hắn , bên trong còn không ngừng truyền ra tiếng cười phóng túng của phụ nữ ——

Dùng sức đâm cái nĩa vào một viên thịt cua xíu mại, Ôn Nhu nhìn chằm chằm đội hoa vây quanh Phí Gia Lạc, hận ánh mắt mình không thể hóa thành mũi tên nhọn, bắn thủng trái tim nhiều màu của hắn.

Cao Thăng nhìn xíu mại trong đĩa bị cô làm cho nát vụn : nuốt một ngụm nước miếng vượt qua sợ hãi trong lòng.

Bình thường nhìn Ôn Nhu rất lịch sự, cư xử dịu dàng, sao mỗi lần gặp Phí Gia Lạc, cô liền trở nên nóng nảy đáng sợ như vậy?

"Tôi, tôi đi xem lại máy ảnh một chút." Vội vàng để cái đĩa xuống, Cao Thăng biết rõ có chọc hùng(gấu) chọc hổ, ngàn vạn lần cũng không nên chọc đến phụ nữ.

Nhưng từ đầu tới cuối, căn bản là Ôn Nhu không có chú ý tới Cao Thăng muốn chạy trốn, vẫn tức tối nhìn chằm chằm phía xa, dùng hết sức trừng mắt đến mức con ngươi muốn lọt ra ngoài.

"Này!"Đột nhiên xuất hiện một thanh âm, cắt ngang việc những thức ăn vô tội kia đang bị cô hành hạ tàn bạo.

Quay đầu, suýt nửa cô bị bộ lễ phục đỏ tươi làm tổn thương đến thần kinh thị giác, nhưng vẫn chịu đựng đau nhức trên mắt cẩn thận quan sát, kiểu dáng quần áo coi như là đúng đắn, so với người không chút nào thấy xấu hổ vừa rồi, rất sợ người bên cạnh không biết cô ta là người phụ nữ có ngực, coi như có chút đáng khen.

"Chào." Nàng miễn cưỡng quay lại chào hỏi, âm thầm suy đoán trong lòng cô ấy là bạn gái thứ mấy của “Phí Giảo Kim”?

Vì đuổi đi khó chịu và ghen ghét ở trong lòng, cô lại lấy đầy thức ăn vào đĩa của mình, gần như là dồn sức vùi đầu vào ăn cho hả giận.

"Cô là phóng viên đến phỏng vấn Lạc?" Người đẹp liếc nhìn quan sát cô, vẻ mặt nghi ngờ.

Làm sao phóng viên này không giống là đến phỏng vấn, ngược lại giống như là quỷ chết đói, đống thức ăn trong đĩa còn cao hơn núi nhỏ, tướng ăn lại càng làm cho người ta không dám nhìn.

"Đúng." Vừa tức vừa đói, Ôn Nhu bận rộn nhét thức ăn vào bụng, qua loa gật đầu một cái.

"Là đài truyền hình nào?"

"Vĩnh Sâm." Ăn xong một đĩa thức ăn rất nhanh, tay nhỏ bé lại bắt đầu bận rộn lấy thức ăn vào đĩa.

Vừa ăn vừa lướt qua thức ăn trên đĩa người phụ nữ, bên trên ngoài mấy loại nước trái cây, cũng chỉ có một chút rau cải.

"Cô ăn như vậy đã no sao?" Dân chạy nạn ở Châu Phi ăn còn nhiều hơn so với cô ta.

"Ác, ta luôn không ăn nhiều." Vẻ mặt của người phụ nữ vừa đắc ý vừa kiêu ngạo.

Cô nghi ngờ, những dạ dày của những phụ nữ này đều giống con chim sẻ nhỏ, mới ăn hai miếng thức ăn liền kêu gào quá no, ăn quá nhiều ——

Ánh mắt của cô không nhịn được nhìn hai vòng trên người cô ta, càng thêm xác định cô ta thiếu dinh dưỡng rất nghiêm trọng.

"Cô nên đến gặp bác sĩ." Cô có lòng tốt nhắc nhở cô ta.

"Phi phi phi, sức khỏe tôi rất tốt, gặp bác sĩ cái gì, cô ít nguyền rủa tôi đi." Sắc mặt cô gái liền thay đổi.

"Cô thiếu dinh dưỡng rất nghiêm trọng, có thể trong ruột có ký sinh trùng, nghe nói những thứ này sẽ hấp thu dinh dưỡng trong cơ thể con người. . . . . ."

"Đủ rồi, đừng nói nữa !" Trên mặt cô gái toàn thân đỏ tươi hiện lên ba vạch đen, có loại xung động muốn ói."Phóng viên các người luôn luôn trực tiếp như vậy sao?"

"Thành thực luôn luôn là ưu điểm của tôi.” Ôn Nhu nhún nhún vai.

Đôi mắt phượng lanh lợi của cô gái áo đỏ, không buông tha dấu vết nào mà nhìn kỹ Ôn Nhu, càng nhìn càng cảm thấy không bình thường.

"Tôi cảm thấy quan hệ giữa cô và lạc không chỉ ... đơn giản như vậy." Giác quan thứ sáu của phụ nữ luôn luôn rất chính xác.

"Phốc ——" một tiếng, toàn bộ đồ trong miệng Ôn Nhu đều phun ra.

"Cô làm cái gì a? Ghê tởm chết, đồ ăn —— trang điểm trên mặt của tôi toàn bộ bị phá hủy rồi!" Người đẹp nhảy dựng lên, cong lưng kéo cổ gà hét to lên.

"Thật xin lỗi, để tôi lau giúp cô. . . . . ."

Ôn Nhu hối lỗi nhìn trên mặt cô ta dính đầy hạt đen, lậptức cầm khăn ăn ( khăn để trên đùi hoặc trước ngực) muốn lau mặt giúp cô ta, không nghĩ tới gương mặt này bị bánh ngọt làm cho hỏng hết.

"Cô cút ngay!" Cô gái áo đỏ thẹn quá hóa giận hất tay cô đang nhiệt tình giúp đỡ ra, khuôn mặt đen nghịt chỉ thấy lộ ra hai con ngươi phun lửa, miệng to như chậu máu không ngừng gào thét.

"Tôi thấy cô rõ ràng là cố ý, cô ghen tỵ tôi xinh đẹp hơn cô, sợ Lạc không nhìn cô một cái, cho nên mới cố ý làm xấu tôi. . . . . . Tôi sẽ không để cho cô được như ý !"

Nhìn cô ta thở hổn hển thân hình vặn vẹo đi, vốn là vẻ mặt Ôn Nhu vô cùng áy náy đã chuyển thành trợn mắt há miệng.

Cô trợn to mắt nhìn chằm chằm bóng lưng cô ta—— bởi vì lễ phục thiếu vải mà mở ra một đường xẻ tới mông, thật lâu tinh thần mới trở lại bình thường.

Ăn ba bàn lớn thức ăn, người đẹp của Phí Gia Lạc, Cao Thăng hoàn thành nhiệm vụ còn không có trở lại.

Bây giờ cô rất không muốn đi tìm người cao quý được hoan nghênh này, hơn nữa không muốn nhìn thấy hình ảnh Phí Gia Lạc bị một đám phụ nữ xếp thành nửa ngọn núi cao vây quanh.

Nếu là Lôi công thấy những hình ảnh lá cải đầy kích thích này, nhất định sẽ cao hứng đến chết, không chừng còn chia cho cô một khoản tiền thưởng, nhưng cô chính là không muốn đi phỏng vấn hắn, vừa nghĩ tới phải tỉ mỉ nghe cuộc sống riêng tư của hắn có bao nhiêu thối nát, hắn có bao nhiêu người bạn gái, thì cô có liền muốn đem phần bánh ngọt còn dư kia, đi tới mỗi người phụ nữ vây quanh bên cạnh Phí Gia Lạc mà bôi lên.

Đây là tiệc sinh nhật gì, căn bản là biến thành nơi buông thả dục vọng hoan lạc, Đúng vậy —— Ôn Nhu khinh thường nghĩ.

Nhưng chẳng biết từ lúc nào, trong sân vốn là tràn đầy tiếng nói thiết đãi mà bây giờ ngay cả nửa người cũng không có, chỉ còn lại vài người hầu ở đây đánh con muỗi đuổi con ruồi.

Cô không phải là làm sai cái gì chứ? Dựa vào trực giác nhạy bén của chó săn được bồi dưỡng mấy tháng qua, rốt cục cô không nhịn được đứng dậy, đi tới vườn sau nhà chính đang lờ mờ truyền tới tiếng vui đùa ầm ĩ.

Vòng qua nhà chính ít nhất chừng một trăm bình, cảnh tượng trước mắt làm Ôn Nhu thở hốc vì kinh ngạc.

Bơi —— hồ bơi?

Dĩ nhiên, nhà người có tiền người nào mà không thích mới mẻ độc đáo, hồ bơi đầy đủ lớn hơn bồn tắm nhà cô gấp trăm lần? Nhưng làm cho thần kinh người ta căng thẳng , là ngực mông dao động trong hồ bơi làm cho người ta nhìn hoa mắt lộn xộn.

Cô dùng sức nuốt giọng nói, ánh mắt quét qua một đám người da thịt tuyết trắng, trước lồi sau vểnh, vóc người đẹp đến cô là phụ nữ cũng cảm thấy xấu hổ muốn chui xuống đất, cùng một vòng tròn như cũ, Phí Gia Lạc bị một đống "Ngọn Núi Lớn" đồ sộ chen lấn quấn lấy. . . . . . Dạ dày vừa mới tiêu hóa ba bàn thức ăn lớn, hình như lại mãnh liệt tuôn lên vị chua.

Móng vuốt cá của những người phụ nữ kia, bộ dáng đói khát hoàn toàn dính sát vào người Phí Gia lạc, ngay cả cái mông cũng không bỏ qua.

Nhìn chằm chằm móng tay màu đỏ của những người phụ nữ kia, đột nhiên muốn chạy vào phòng bếp lấy dao, nhưng một mắt khác, lại gần như tham lam mà nhìn chăm chú thứ đang vểnh lên dính sát vào hắn, mông hấp dẫn hoàn mỹ ngay cả phụ nữ cũng ghen tỵ, một cỗ nóng nảy không hiểu sao lại từ trong lòng nổi lên, cũng muốn len lén sờ xem một chút, thoạt nhìn có hấp dẫn mê người giống vậy hay không?

Trời ạ, đây là chuyện gì xảy ra?

Đột nhiên Ôn Nhu nghĩ lại, thổi phồng hai gò má nóng đỏ lên, phỉ nhổ mình so với những phụ nữ không biết xấu hổ kia cũng không khá hơn bao nhiêu.

Vấn đề là, cô căn bản là ghét cây củ cải lăng nhăng kia tới cực điểm , làm sao vừa nhìn thấy hắn bị phụ nữ bao vây liền có vị chua? Liên quan đến hắn, cô liền cảm thấy có cái gì không đúng, giống như là trúng tà?

Thì ra là, cô không phải chỉ đi điều trị ngôn ngữ, còn phải đi đến khoa tâm thần —— Ôn Nhu rất đau xót phát hiện ra mình lại có bệnh đáng sợ này.

Hồn bay phách lạc ngẩng đầu lên, chỉ thấy Cao Thăng đang ở xa khoát tay gọi cô.

Ba hồn bảy vía của cô giống như bay đi nơi khác, lảo đảo lắc lư đi tới chỗ hắn, yếu ớt hỏi:

"Như thế nào, chụp được nhiều lắm không, chúng ta đi thôi!" Nếu còn đợi tiếp nữa, không phải là dạ dày của cô sẽ bị vị chua ăn mòn không còn gì sao, nhất định cô sẽ mất đi lý trí liền cầm dao chém những người phụ nữ kia.

"Còn chưa có tiến hành phỏng vấn!“ Cao Thăng giống như là người được đề cử giải thân thiện trong buổi khen thưởng.

"Anh không thấy hắn đang ‘bận rộn ’ sao?" Ôn Nhu nhìn về một đầu khác, ánh mắt bắn ra hai luồng sát khí.

"Ôn Nhu, cô uống cái gì? Sao lại nghe thấy có mùi chua?" Cao Thăng hơi nhíu mày lên.

"Tôi uống gì không quan trọng, quan trọng là ... tôi mệt mỏi." Cô khôi phục lại dáng vẻ trầm lặng.

"Chuẩn bị xong chưa?" Một thanh âm vui sướng giống như mới từ trong nước đường bò ra từ sau lưng vang lên, hai người vừa quay đầu, trên người, trên quần áo Phí Gia Lạc có mấy cái dấu môi son, nụ cười sáng lạn.

Ôn Nhu biết rõ tên playboy Phí Gia Lạc này cho tới bây giờ không phải là thật lòng, nhưng không biết tại sao, khi ánh mắt cô nhìn dấu môi son thấm sâu trên cổ hắn, lại đau đớn giống như là bị xe nghiền nát.

"Dĩ nhiên là chuẩn bị xong, chúng tôi đã không thể chờ đợi muốn đem cái sinh nhật dâm loạn này, chia xẻ cho tất cả người biết." Mặc dù lòng đau như cắt, nhưng Ôn Nhu tươi cười như hoa, thanh âm giống như rót mật.

"Xem ra sẽ là một tin tức lớn." Phí Gia Lạc không những không để bụng, còn có vẻ mặt không thể chờ đợi muốn công khai cho mọi người biết.

"Hon-ney, người ta cũng muốn lên màn ảnh."

Đột nhiên xuất hiện một người đẹp mặc đồ bơi màu đen giống như ma, ở bên bả vai Phí Gia Lạc làm nũng.

Xem ra, hiện tại cô ta nhất định là người được cưng chiều, bởi vì cô ta không có kêu tên của hắn, mà là học theo người nước ngoài gọi là “Ngọt Ngào" .

"Dĩ nhiên, Điềm Tâm." Cánh tay thon dài cực kỳ tự nhiên xuyên qua thắt lưng cô gái kia.

Ôn Nhu giận đến vị chua trong dày lại tăng lên, nào ngờ là Phí Gia Lạc cố ý chọc giận cô đang không lộ dấu vết mà quan sát mặt cô.

"Cao Thăng, bắt đầu đi!" Cô cắn răng nghiến lợi lấy micrô từ trong bóp da ra, hận không được nó là bảo đao giết sói.

"OK, chuẩn bị!" Cao Thăng vô cùng thành thục, xem ra vì có được giải thưởng, hắn đã cố gắng chiến đấu.

Đối với ống kính, cô là máy móc để tiến hành phỏng vấn, dù sao người xem thích xem cái gì, cô liền tận lực đào, tận lực hỏi, đối với cùng người đẹp ma dính vào Phí Gia Lạc giống như trẻ sinh đôi, cô đã gần như chết lặng.

Thật vất vả, mới kết thúc một đoạn phỏng vấn gần ba mươi phút, tim Ôn Nhu như ngừng lại, nhắm mắt làm ngơ lại nâng lên một tầng.

Bất kể trong bị cái gì quấy rầy rối loạn trong lòng, căn bản cô không nên quan tâm Phí Gia Lạc có bao nhiêu dâm loạn phóng túng, có bao nhiêu bong hoa phong lưu, người mà cô chân chính thích là Hách Thế Gia, hắn mới thật sự đáng giá để cô dụng tâm theo đuổi, phó thác cả đời!

Lấy được đoạn phỏng vấn quan trọng này, bộ dáng Cao Thăng chờ được tâng bốc ở buổi khen thưởng, vô cùng vui vẻ khiêng "Vợ" của hắn chạy đến trước sân lắp đầy bụng.

Phí Gia Lạc dùng vài ba lời đuổi đi người quấn lấy hắn cả buổi tối, đã để cho tính nhẫn nại dùng hết cho người đẹp không có đầu óc.

Hắn phát hiện chỉ cần có Ôn Nhu, hắn đối với bất kỳ phụ nữ xinh đẹp hấp dẫn nhìn một cái cũng không có hứng thú.

Vì hai tròng mắt phun lửa kia của cô, hắn đã khổ diễn một buổi tối, là vì giờ phút khổ tẫn cam lai này.

"Em ghen tỵ?" Sự phát hiện này làm cho Phí Gia Lạc có không khỏi cao hứng.

Tối nay cô xinh đẹp làm người ta ngừng thở, hai gò má bởi vì tức giận mà đỏ bừng say lòng người, hai tròng mắt lấp lánh tỏa sáng đầy thuốc súng, một bộ lễ phục màu tím vừa người, làm cho cô vừa vui tươi lại vừa hấp dẫn.

Trướng đau trong quần làm cho hắn giật mình,từ trước đến nay tự chủ của hắn rất cao, cũng chưa từng khát vọng một phụ nữ mà thất lễ ở trước mặt mọi người, nhưng giờ phút này hắn lại ão não phát hiện, mình hoàn toàn không chống cự được phản ứng sinh lý.

"Đúng, ghen tỵ thể lực của anh tốt, đủ thể diện, một hơi có thể giải quyết vậy nhiều phụ nữ như vậy.” Giọng nói cô đầy vị chua có thể ướp được mười hủ đồ chua.

"Cuối cùng em cũng phát hiện được ưu điểm cùng thực lực của tôi."

Phí Gia Lạc đắc ý, làm cho Ôn Nhu muốn cởi quần áo của hắn ra, nhìn cái đuôi sói của hắn có phải đang vểnh lên hay không?

"Cái gọi là đạo bất đồng bất tương vi mưu ( không cùng chí hướng không nên đi chung một đường), tôi phải vội đi, tránh cho bị anh làm ô nhiễm tâm hồn trong sáng của tôi."

"Trong sáng?" Nụ cười càn rỡ bên miệng Phí Gia Lạc càng thêm mở rộng.

"Ý của em nói là—— em chưa từng hưởng thụ vui sướng cực hạn?"

Vẻ mặt của hắn, tựa như một con sói hoang đang thèm thuồng thịt ba rọi thượng đẳng.

"Đúng, bởi vì tôi đang đợi tình yêu đích thực của tôi xuất hiện." Cô ngọt ngào nói.

"Tôi biết, tôi ở đây." Gương mặt hắn say mê, chỉ kém không có cởi bỏ hết quần áo, hô to mời cô thưởng thức.

"Thật ngại, cho tới nay đối với con khỉ chỉ biết dát vàng lên mặt đều không có hứng thú, anh vẫn là chừa chút tinh lực đi giải quyết quần đoàn màu hồng của anh đi." Cô ung dung giơ lên đồng hồ liếc mắt một cái, ác ý cười nói.

"Hôm nay là chủ nhật, tôi thật vất vả cùng tình yêu đích thực hẹn hò, xem phim."

"Anh ta là ai?" Lần đầu tiên trong đời Phí Gia Lạc, mới biết đến mùi vị ghen tỵ.

Kỳ quái, làm sao hắn có thể ghen tỵ? Phụ nữ đuổi theo hắn nhiều đến có thể lấp đầy Thái Bình Dương, làm thành một đường đi cho hắn đi tới bờ bên kia, chính là một người phụ nữ được cho là vừa mắt, làm sao có thể làm cho hắn nảy sinh mùi chua?

"Hách Thế Gia —— anh cũng biết anh ấy, từ chín năm trước tôi đã định anh ấy, hiện tại anh ấy lại xuất hiện là ông trời cho tôi cơ hội, tôi nhất định sẽ nắm thật chặc!"

Phí Gia Lạc khiếp sợ lùi lại hai bước, giống như là lần đầu tiên trong đời bị phụ nữ cự tuyệt.

"Ngủ ngon, củ cải sặc sỡ tiên sinh!"

Liếc mắt nhìn vẻ mặt trợn mắt há mồm của hắn, Ôn Nhu vui vẻ khoát tay, cầm ví da lên xoay người đi.

Lần này, cuối cùng cô cũng trút được oán hận chín năm trước!

Hết chương 6


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.