Chương 12.Ngủ lại qua đêm

Ninh Tịch cầm lon bia nhẹ nhàng cụng với lon của Lục Đình Kiêu, lộ ra một nụ cười xuất phát từ nội tâm: “Cám ơn!”

Trong nháy mắt đó, Lục Đình Kiêu không hề phát hiện bản thân đang ngẩn người.

Ninh Tịch nói xong nhìn về phía Tiểu Bảo ngồi bên cạnh: “Lần này phải đặc biệt cảm ơn Tiểu Bảo nha, nếu không nhờ con thì cô đã không cách nào tới kịp buổi thử vai rồi, đến nào cục cưng, mời con một ly!”

Tiểu Bảo nhìn sữa trong tay mình, rồi lại nhìn bia của ba với Ninh Tịch, dường như có chút không muốn nhưng cuối cùng vẫn nâng cốc sữa của mình lên chạm một cái với Ninh Tịch, đem số sữa còn lại uống hết sạch.

Ninh Tịch bị bộ dáng nghiêm túc của bé chọc cho cười chảy nước mắt. Hóa ra thằng nhóc này còn biết cái gì gọi là 'cảm tình càng thâm thì càng phải uống cạn'?

Giữa chừng, Lục Đình Kiêu có điện thoại nên đi ra ban công nghe máy.

Ninh Tịch lập tức tiến tới bên Tiểu Bảo, đem bia của cô đưa cho cậu nhóc: “Hì hì, muốn thử chứ gì? Nhanh nhanh nhanh, thừa lúc ba con không có ở đây làm một hớp nhỏ! Nhưng chỉ được uống một hớp thôi nhá!”

Ánh mắt Tiểu Bảo nghe thế liền sáng như sao, cúi đầu cẩn thận nhấp một hớp nhỏ.

Mặc dù cái vị này uống không ngon lắm, cơ mà nhóc thấy rất vui nha.

Chờ Lục Đình Kiêu nghe điện thoại xong trở lại thì Ninh Tịch đã ngồi ngay ngắn lại, làm như cái gì cũng chưa từng xảy ra.

Tiểu Bảo còn chuyện nghiệp hơn, bình tĩnh thong thả uống sữa bò, một chút khác thường đều không có.

Lục Đình Kiêu thoạt nhìn như không phát hiện ra cái gì, rất tự nhiên ngồi xuống, chẳng qua trong mắt có chút lạnh đi.

Sức chiến đấu của ba người không tệ, cô mua rất nhiều đồ nhưng đều sạch bách cả.

Ninh Tịch thấy trời cũng không còn sớm lắm, đang nghĩ xem có nên bảo hai cha con họ đi về hay không, đột nhiên chân trời lóe lên một tia chớp, tiếng sấm nổ ùng ùng vang lên, gió bắt đầu r&