Cho Em Một Chút Ngọt

Chương 12: Chương 12




“Trước khi muốn mang đi nơi khác hãy ghi rõ nguồn,đó là hành vi tôn trọng chất xám một cách văn minh “

- ----------------------

Tống Thanh Y đã ngủ ở nhà ông nội vào đêm hôm đó.

Mặc dù đã uống một chút rượu nhưng chất lượng giấc ngủ của cô vẫn như cũ không tốt lắm,đi ngủ sớm và thức dậy vào nửa đêm.

Bên ngoài trời vẫn còn tối, cô cầm điện thoại liếc nhìn, mới hai giờ rưỡi.

Trước đó,có một tin nhắn Trình Dật gửi qua cô chưa đọc, là phát giọng nói qua WeChat.

Có lẽ là do uống rượu nên giọng Trình Dật hơi khàn “Ngày mai,bà xã mới trở về nhà sao?”

Chẳng biết tại sao, Tống Thanh Y cảm thấy Trình Dật nói ra hai chữ “bà xã” này mang theo chút lưu luyến.

Tống Thanh Y định gõ chữ nhưng chốc lát sau, cô đổi thành phát giọng qua: “Trở về đâu.”

Vốn tưởng rằng Trình Dật đã ngủ rồi nào ngờ chẳng qua mấy phút sau liền thấy tin nhắn của Trình Dật,mang theo chút yêu chiều “Em tỉnh ngủ rồi sao?”

Tống Thanh Y khó hiểu “Cậu còn chưa ngủ?”

Trình Dật không trả lời, đột nhiên phát video cho cô.

Tiếng chuông vang hơi lớn, Tống Thanh Y hoảng sợ ấn nút kết nối.

Trình Dật đang ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách, gương mặt phóng đại trên màn hình như thể đang chọt chọt trước ống kính.

Sau đó từ từ kéo dài khoảng cách.

Cho dù là say rượu, tư thế ngồi của anh vẫn rất đứng đắn.

“Sao cậu không ngủ?” Tống Thanh Y nhỏ giọng hỏi.

Lúc này cô đã hoàn toàn tỉnh táo, khoác thêm một cái áo khoác vào, đứng dậy đứng bên cửa sổ, nhìn những vì sao lấp lánh, ở ngoài không quá tối nhưng trên màn hình hiển thị có chút tối, Trình Dật nhìn cô qua ánh sáng yếu ớt của màn hình điện thoại,khẽ nói: “Uống nhiều quá, ngủ không được.”

“Ừm.”

Tống Thanh Y không biết phải nói gì ngay lúc này, cô đành phải lựa chọn im lặng một lần nữa.

“Ở nhà ông nội vẫn không quen à?” Trình Dật hỏi.

“Ừ.” Tống Thanh Y mỉm cười “Tuần nào tôi cũng đến nhà thăm ông nội,tình trạng như thế này sớm cũng đã quen!”

Trình Dật ôm gối trên ghế sô pha sau đó đặt cằm chính mình lên gối, một vài sợi tóc rũ xuống trước trán,nhìn có chút đáng thương “Anh có chút không thoải mái.”

Tống Thanh Y sững sờ.

Trình Dật mỉm cười, lộ ra hàm răng trắng bóng của mình “Ngày mai,em có trở về ăn cơm không?”

“Có thể....sẽ không!”Tống Thanh Y nói.

Trình Dật có chút hụt hẫng thở dài, sau đó quay camera quanh phòng một vòng”Có cảm thấy trước khi đi có gì khác biệt không?”

Tống Thanh Y nhìn một chút, cô cười khẽ “Rất sạch sẽ.”

So lúc cô ở nhà thì sạch hơn rất nhiều.

“Cậu đang dọn dẹp à?” Tống Thanh Y hỏi.

“Đúng vậy.” Trình Dật nói: “Nhàn rỗi không chuyện gì làm.”

“Thật là giỏi” Tống Thanh Y trêu chọc anh.

“Cho nên...” Trình Dật bình tĩnh nói “Có phần thưởng nào không?”

Tống Thanh Y nhíu mày hồi lâu nhưng vẫn không hy vọng mình có thể cho anh cái gì nên đặc biệt hỏi: “Cậu muốn cái gì?”

“Bà xã --” Trình Dật kéo dài giọng nói,mang theo vô hạn lưu luyến làm cho trái tim Tống Thanh Y khẽ run lên theo tiếng nói của anh.

“Về sau,đừng đi chơi ở ngoài qua đêm nữa, được không?”

Tống Thanh Y thất thần nhìn khuôn mặt trên màn hình, suýt nữa gật đầu nhưng không hứa hẹn với anh.

Cô mỉm cười quay máy ảnh ra ngoài cửa sổ”Bên ngoài nhìn khá đẹp phải không?”

Trình Dật không trả lời.

Ngoại trừ tiếng gió và tiếng sột soạt bên ngoài,cả hai đều một mực giữ im lặng.

Mười phút sau.

Tống Thanh Y nhẹ giọng nói: “Ngủ đi.”

Trình Dật hừ một tiếng, sau đó kê một cái gối dưới đầu mình nhắm mắt nằm xuống, lông mi anh cong cong giống như Tống Thanh Y nhìn thấy đêm đó.

Tống Thanh Y đóng cửa sổ, di động bên kia đã truyền ra tiếng hít thở đều đều.

Một nửa khuôn mặt của Trình Dật đang nằm trên gối, một tay có lẽ đang cầm điện thoại di động.

Tống Thanh Y nhìn một hồi, ống kính trên màn hình điện thoại đột nhiên đen kịt, Trình Dật hô hấp trở nên kéo dài, thậm chí còn có tiếng ngáy nhẹ.

Tống Thanh Y nói nhỏ: “Ngủ ngon.”

Sau đó cô cúp điện thoại.

Ngồi ở trên giường, cô chợt nhớ lần đầu gặp Trình Dật.

Cô ngồi ở quầy bar vừa uống rượu vừa nghĩ nghĩ nên tìm một chàng trai như thế nào để xxoo nhưng nhìn xung quanh, toàn là những người một bụng đầy mỡ, cô cảm thấy có chút chán ghét.

Uống hết ly này đến ly khác,sau đó định ra về thì có một người đàn ông bất ngờ ngồi cạnh cô.Trên tay anh ta đeo một chiếc đồng hồ không rõ nhãn hiệu, khuy áo sơ mi trắng không cài khuy,tay áo vén cao lên một chút,lộ ra đường cánh tay rất đẹp, quay đầu lại liếc nhìn anh ta đang mỉm cười cảm ơn người phục vụ.

Nụ cười ấy như một làn gió xuân.

Gần như ngay lập tức, cô nghĩ đến nhân vật nam chính trong tác phẩm mà cô đã viết.

Không chút do dự, dựa vào việc mình say rượu nắm lấy cổ áo anh ta cười cười, mang theo một tia khiêu khích “Em trai, bao lớn?”

Nhìn người trước mắt,cô đoán anh ta có thể xem là người nhỏ hơn cô tận mấy tuổi.

“Đủ tuổi kết hôn.”

Yết hầu anh ta khẽ nhúc nhích, dưới ánh đèn nhiều màu sắc, khuôn mặt anh ta rất xinh đẹp đặc biệt là đôi mắt, Tống Thanh Y nhìn chằm chằm vào mắt anh ta hồi lâu, ngón tay mảnh khảnh lướt qua khóe mắt,trên môi nở nụ cười: “Có thể không?”

Sau đó, họ cùng nhau đến khách sạn.

Tống Thanh Y không ngần ngại làm điều đó cùng anh ta nên lúc cả hai tiến vào chỗ thân mật nhất, cô cũng cảm thấy không quá đau.

Chỉ không quá thoải mái một chút mặc dù Trình Dật ở trên người cô cố hết sức nhẹ nhàng.

Không thể không nói, quả thật rất tốt.

Nhớ lại, Tống Thanh Y cảm thấy chính mình lúc đó hẳn rất táo bạo nhưng chính mình lại không hề hối hận.

Với ý nghĩ trả thù Trần Đạc.

Nếu không gặp Trình Dật ngày hôm đó, cô định mua một thiết bị tự giúp chính mình.

Cô quả thật không quan tâm lắm đến loại chuyện mất mát này ngoài việc cô chỉ muốn nói với Trần Đạc coi như chính cô tìm một người xa lạ cùng các thiết bị lạnh lẽo bày bán bên ngoài cũng không tình nguyện hiến cho anh ta.

Đêm đã khuya, tâm trí cô không tránh khỏi u ám.

Mở túi và lấy ra một điếu thuốc.

“Lạch cạch” điếu thuốc được đốt cháy.

Ánh sáng yếu ớt in trên trần nhà, suy nghĩ bỗng nhiên rời rạc.

Cô nghĩ đã đến lúc tìm một nơi để yên tĩnh.

- ------Edit:Ninh Hinh------

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.