Chờ Em Lớn Nhé Được Không

Chương 33: Chương 33




Tình yêu thật sự không cần gì cũng có thể tạo dựng nên bầu không khí lãng mạn, cho dù là những việc thường ngày, đều được che phủ bởi một lớp lụa mộng mơ.

Ví dụ như khi ăn cơm tối xong, anh ngồi trước bàn học lên mạng, cô nằm nhoài trên giường anh đọc báo, cảm thấy mệt mỏi, cô lật người giống đang đọc báo, chăm chú quan sát vẻ mặt của anh, đoán xem giờ anh đang làm gì...

Ví dụ như khi cô nằm trên ghế sofa, anh ngồi bên cô, cầm tay cô lên, cẩn thận cắt móng tay cho cô.

Trong lúc đó, ngón tay chạm ngón tay, dây dưa...

Sau khi cắt móng tay xong, cô sẽ đặt bàn chân nhỏ xinh vào lòng anh, nhìn anh kiên trì sửa móng tiếp cho cô.

Ví dụ như vào sáng sớm một ngày mới, cô hoàn toàn không buồn ngủ, lặng lẽ xuống giường đi vào phòng An Nặc Hàn ngay sát vách.

Anh vẫn còn đang ngủ, khuôn mặt đang ngủ dịu dàng hiện ra vẻ trưởng thành của đàn ông, là thứ trưởng thành đã từng trải qua mưa gió mang đến cho anh dấu ấn sâu sắc.

Không muốn đánh thức anh, Mạt Mạt đang chuẩn bị ra khỏi phòng, An Nặc Hàn đưa tay ra kéo cô lại. "Mấy giờ rồi?"

Cô nhìn đồng hồ. "Năm giờ."

"Mới sớm thế mà đã dậy rồi?"

"Vâng... Em không ngủ được nữa!"

Anh mỉm cười, dịch người về một phía, vỗ vào vị trí bên cạnh anh.

Mạt Mạt tâm tình vui vẻ trèo lên giường, chui vào trong chăn.

...

Trước lúc cô chín tuổi, mỗi lần cô không ngủ được tỉnh giấc từ trong cơn ác mộng đều ôm gối của mình chạy vào phòng anh, vẻ mặt đáng thương đứng bên giường. An Nặc Hàn lập tức hiểu ý cô, bế đứa bé con cô lên giường, ôm vào trong lòng, kể truyện cổ tích cho cô nghe.

Những lúc ấy, cô có cảm giác vô cùng an toàn, chẳng bao lâu, cô êm đềm đi vào trong giấc mộng.

Trong giấc mơ, anh đang kéo tay cô, chạy đến một tòa thành đen như mực, chạy về phía bức tượng của nữ thần Athena...

Nhưng hôm nay thế nào cô cũng không ngủ được.

Cô nằm bên cạnh anh, gối đầu lên cánh tay anh, bị hơi thở duy độc thuộc về anh bao bọc...

Bàn tay của anh đang đặt bên hông cô nóng như dung nham, gần như suýt hòa tan cô.

Hô hấp nhè nhẹ của anh lướt qua gò má cô, máu của cô như tùy theo đó mà nhộn nhạo.

Hương vị thiếu nữ thuần khiết lượn lờ quanh chóp mũi, An Nặc Hàn cũng không ngủ được. Anh mở mắt, cô gái trong lòng mở to đôi mắt đen như mực nhìn anh, tựa như một yêu tinh chẳng biết đến sự đời.

Anh mỉm cười, nghiêng mặt, đưa tay khẽ vuốt ve bờ môi màu hồng nhạt của Mạt Mạt. Đôi môi ấy vừa mềm vừa mọng. "Mạt Mạt, tùy tiện trèo lên giường đàn ông là một chuyện rất nguy hiểm."

Cô khẽ "À!" một tiếng, dường như đã hiểu, mà dường như không hiểu.

Trên khuôn mặt vui vẻ ngây thơ đơn thuần, đôi mắt sáng như làn nước mịt mờ, muốn nói rồi lại thôi... thật mê hoặc...

Trái tim anh chợt rung động, không kìm được tới gần cô, đôi môi mỏng trêu chọc thứ mềm mại của cô.

Cô không hề cự tuyệt, cười e lệ, bàn tay nhỏ dịu dàng ôm trọn eo anh...

Tựa như điện giật, anh nhanh chóng phủ lên đôi môi cô...

Nụ hôn thật lâu, vòng ôm nóng bỏng, duy trì trọn một buổi sáng tươi đẹp, mãi đến khi An Nặc Hàn suýt không khống chế được bản thân mới đứng dậy đi xuống giường.

Từ nay về sau, anh thật sự lưu luyến hương vị của cô, thuần khiết lại quyến rũ...

***

Sinh nhật mười tám tuổi của Mạt Mạt, không gian chỉ thuộc về bọn họ.

Ban đêm, ánh sáng của những cây nến chập chờn phản chiếu khuôn mặt vui vẻ hồng hồng của Mạt Mạt.

Cô đếm cẩn thận, mười tám cây.

Cô đã trưởng thành, ngày hôm nay, cuối cùng cô đã mười tám tuổi rồi!

Cô nhắm mắt lại, dùng một hơi thổi nến.

An Nặc Hàn ôm cô, in lên môi cô một nụ hôn thật sâu: "Chúc mừng em đã trưởng thành!"

Chờ đợi mười năm, đổi lấy vòng ôm ngày hôm nay, cô đã thỏa mãn rồi!

Trong bóng tối, Mạt Mạt cảm giác ngón tay mát lạnh, mở mắt phát hiện ra một chiếc nhẫn kim cương đã được đeo trên ngón tay cô.

Cô sửng sốt nhìn anh. "Sao anh biết em nhất định sẽ đồng ý?"

"Cho dù em có đồng ý hay không, anh cũng đều phải lấy em về!"

...

“Anh Tiểu An, anh có thể nhắc lại câu nói vừa rồi không." Mạt Mạt ngẩng đầu, mong đợi nhìn An Nặc Hàn.

"Câu nào cơ?" Anh khó hiểu hỏi.

Mạt Mạt cười ngọt ngào, thì thầm nói với anh: "Em (anh) yêu anh (em)."

"À..." Anh cười gật đầu. "Cám ơn!"

"Anh..."

Bàn tay rộng lớn của anh ôm lấy eo cô, ngón tay vỗ về bờ môi cô, giọng nói trầm thấp mang chút quyến rũ. "Mạt Mạt, yêu không phải dùng để nói, chỉ dùng để làm. Anh làm nhiều thứ vì em như vậy, em không hề cảm thấy anh yêu em sao?"

Không phải Mạt Mạt không cảm giác được, nếu như bọn họ không biết nhau, người ngốc cũng cảm giác được toàn bộ những điều An Nặc Hàn làm cho cô đều là có "ý đồ".

Vậy mà cô đã sớm quen với việc anh tốt với cô, quen đến nỗi không phân biệt nổi đó là tình thân hay là tình yêu. Có lẽ phân biệt được nhưng bản thân lại chẳng có tự tin mà tin tưởng.

"Vậy hôm nay để anh dạy cho em biết cái gì gọi là 'yêu'." Anh nói.

Dạy cái gì?

Tiếng Trung của cô không tốt lắm nhé, muốn dạy cô "yêu" hay là "làm yêu" hả?

Anh bế bổng cô đi lên trên tầng rồi vào phòng.

Mạt Mạt chỉ cảm thấy mọi thứ trước mặt vụt qua, cả người cô đã bị đặt xuống chiếc giường mềm mại. Còn không đợi cô kịp phản ứng lại, An Nặc Hàn đã đè lên trên người cô, đôi môi phủ lên bờ môi cô.

Cô “a" một tiếng, cả người mềm đi, không còn sức, co lại giữa vòng tay anh, đáp lại nụ hôn dịu dàng của anh.

Giữa nụ hôn như gần như xa, tay anh đặt trên lưng cô khẽ lướt... mỗi một lần đụng chạm đền khiến cô vui sướng đến run người.

"Anh yêu em!" An Nặc Hàn khẽ nói, thỏa mãn cô.

Tay anh di chuyển từ eo cô xuống đùi, xuống thêm chút nữa, vén cả bộ váy trên người cô đến ngang hông.

Đôi chân nhỏ nhắn nõn nà của cô khép chặt, kẹp bàn tay đang mày mò giữa hai chân cô lại.

Càng kẹp chặt càng cảm giác được nhiệt độ nóng hổi của bàn tay anh, truyền tới dưới thân cô.

"Thả lỏng chút nào." Trong tiếng dỗ dành khe khẽ của anh, Mạt Mạt dần dần thả lỏng.

Anh cúi mặt thấp xuống, đôi môi làm ẩm ướt cần cổ trắng nõn của cô.

Chiếc váy bị đẩy lên cao chạm đến tận hông, bờ vai của cô... Áo con của cô cũng bị đẩy lên cao, vật che chắn giữa hai chân cũng bị anh kéo xuống... Hơi lạnh phủ tới.

Cô nhắm mắt lại, cảm giác được một luồng nhiệt đang ngậm lấy ... của cô. Anh nhẹ nhàng hơn lần đầu tiên, cũng tuyệt vời hơn lần đầu tiên.

"Anh Tiểu An..." Cô thở gấp ưỡn thẳng người, một cảm giác vui sướng cuốn trọn cả cơ thể.

Từng đợt khát vọng khiến cô quên hết mọi thứ...

Cô lần mò cởi khuy áo sơ mi của anh, đôi môi hướng về phía cơ thể anh, học những nội dung trên sách viết, thử dùng cảm xúc của đầu lưỡi ướt át chạm tới làn da vô cùng co dãn của anh.

Đầu lưỡi chạm tới cơ thể nóng bỏng của anh, trong tim hơi nóng, Mạt Mạt không kìm được in một nụ hôn trên vai anh, cũng khẽ mút, lại dùng răng khẽ cắn cơ thể rắn chắc kia.

An Nặc Hàn thở dồn dập, tiếng than hưng phấn thoát ra từ làn môi.

Mạt Mạt được cổ vũ, bàn tay lần dò trên cơ thể anh, môi ngậm phần gò lên trước ngực, vừa mút vừa liếm.

Cả người anh run lên, sửng sốt nhìn cô. "Em học rất nhanh..."

Cô chớp mắt với anh, sự đắc ý trong lòng hiện lên trên mặt. Cô bỗng nhiên muốn làm thật tốt, để An Nặc Hàn cả đời cũng không quên một đêm này.

Cô mở miệng, đầu lưỡi liếm ngón tay cái của anh, ngậm lại, từ từ mút...

Trong sách nói, cơ thể đàn ông rất mẫn cảm với độ ẩm và nhiệt độ, cả đầu ngón tay cũng thích sự khiêu khích của nụ hôn.

Quả nhiên An Nặc Hàn rất hưởng thụ, nhắm mắt lại, khóe miệng cong lên một nụ cười thỏa mãn.

Thấy chàng trai mình yêu mang bộ dạng hài lòng, Mạt Mạt cực kì hưng phấn. vừa cố gắng nhớ lại mấy kỹ thuật khiến đàn ông muốn dừng mà dừng không được, vừa hôn cổ anh, sau tai anh...

Chiếc rèm cửa màu mật, chiếc giường màu mật, ngọn đèn màu mật, còn có cả cơ thể màu mật của thiếu nữ trên giường.

Mọi vật tối nay đều đẹp đến như vậy...

An Nặc Hàn không thể chờ đợi được nữa, tháo thắt lưng cực nhanh...

"Em giúp anh." Mạt Mạt ngồi bệt trên giường, tháo thắt lưng cho anh, kéo khóa quần, cởi xuống...

Vừa cởi, cô vừa khẽ khàng hôn bờ ngực của anh, đầu lưỡi khéo kéo đưa dục vọng của anh lên tới đỉnh điểm.

Mạt Mạt run rẩy cởi xuống thứ cuối cùng trên người anh, dục vọng cực lớn của đàn ông bừng bừng thoát ra, dọa cô đến nỗi không kìm được hoảng hốt.

Cô rụt rè chuyển tầm mắt, không dám nhìn cái vị trí kia của đàn ông nữa, nhưng vừa nghĩ đến đó là thứ thuộc về An Nặc Hàn, Mạt Mạt lại không dằn được sự tò mò trong lòng, lén lút liếc một cái... Thảo nào trong sách nói "Lần đầu tiên rất đau, cơ thể giống như bị xé rách, đau đến mức chẳng còn cảm giác gì."

Nhỏ hẹp như thế làm sao có thể không đau.

Anh nắm cổ tay cô, đẩy cô nằm xuống giường, lấy tay cầm đầu gối tách hai chân của cô ra.

Ngón tay chầm chậm lần dò vào trong, cơ thể của cô căng thẳng run rẩy.

"Anh Tiểu An, anh có thể dịu dàng chút được không?" Từ bé cô chỉ sợ đau. Hơn nữa cô đợi thật lâu mới tới đêm này, cô cũng không muốn bị đau đến nỗi không còn cảm giác gì.

"Em... lần đầu tiên..."

Cô nghe nói, phụ nữ kinh nghiệm càng phong phú đồng nghĩa với việc cô ta càng có sức quyến rũ.

Đàn không không thích làm với gái trinh, không nói đến không có kinh nghiệm, còn phải lo lắng tới rất nhiều chuyện. Có một vài cô gái chỉ biết kêu đau, chẳng gợi cảm chút nào.

Anh cười, xoa nắn khuôn mặt của cô. "À."

Cô nhìn anh một cách đáng thương. "Anh sẽ không ghét em chứ?"

"Chấp nhận thôi!"

An Nặc Hàn cười nhẹ, hôn cô, đầu lưỡi luồn vào trong miệng cô, từ từ khuấy đảo... giống ngón tay anh đang trên cơ thể cô vậy... khiêu khích thần kinh mẫn cảm của cô.

Toàn bộ những tiếng rên vui sướng đều bị anh hút lấy, Mạt Mạt bất lực run rẩy, cơ thể như nụ hoa đợi ngày nở rộ nghiêng theo tiết tấu của anh...

Mạt Mạt ngẩng đầu, cô bị sự sảng khoái nguyên thủy vùi lấp, đôi mắt cô nhiễm ánh sáng màu mật, không còn trong veo. Mái tóc đen bị lớp mồ hôi mỏng dính trên khuôn mặt nhỏ nhắn phiếm hồng. Bàn tay nho nhỏ trắng trẻo siết chặt lấy ga giường mềm mại...

Thấy Mạt Mạt sung sướng bởi tình dục bao phủ, gò má màu phấn hồng, sự kiên nhẫn của An Nặc Hàn cũng bị đẩy đến giới hạn...

Anh ngồi giữa hai chân cô, tách hai chân cô ra thật xa, muôn tận tình chiếm giữ cô, cũng muốn nhìn cô dưới sự bứt phá điên cuồng của anh, chìm nổi điên đảo trong dục vọng...

Thế như cơ thể của cô gầy gò như vậy, nhỏ nhắn mềm mại không thể chịu được một lần va chạm...

Đừng nói tới điên cuồng mà chiếm lấy, ngay cả chứa đựng anh thôi cũng là vấn đề...

Anh thầm thở dài, vừa lấy một ngón tay từ từ tham dò vào trong, cố gắng hết sức để cô thích ứng...

Cảm thấy được cơ thể của cô căng lên, hô hấp bị kìm hãm trong chốc lát...

An Nặc Hàn lập tức dừng động tác, lo lắng hỏi: "Đau không?"

"Vẫn... tốt." Mạt Mạt khó khăn hít sâu một hơi, cô không đau, chỉ cảm giấc cảm giác căng đầy đặc biệt này khiến cơ thể cô phát sinh sự rùng minh lạ lùng, mỗi một phân da thịt dưới sự giày vò của ngón tay anh đều sinh ra lửa, cả người rơi vào trong một loại khát vọng mạnh mẽ.

Dưới người lại càng trướng đau, cô nheo mắt nhìn vào giữa hai chân, ba ngón tay đang xâm nhập vào bên trong...

Cảnh tượng đẹp đẽ phóng túng kia nhất thời khiến gò má cô nóng bừng, cả người xấu hổ phiếm hồng.

Cô sợ hãi nhìn về phía anh, bắt được vẻ mặt lạnh lùng của An Nặc Hàn mang chút quái dị...

"Nhắm mắt lại." Anh nói, giọng điệu không cho phép từ chối.

Cô ngoan ngoãn nhắm mắt lại, đồng thời cảm thấy trước mắt đen kịt, anh tắt đèn...


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.