Chàng Thiếu Niên Xinh Đẹp Của Tôi

Chương 12: Chương 12: Si nhân thuyết mộng*




* Người ngốc nói mơ

“Anh nói ai tới cơ?”, Kinh Di vẫn cho rằng bản thân nghe nhầm, lại hỏi kỹ Thường Thăng một lần nữa, cây kéo trong tay càng thêm khẩn trương. #Kithata_team#

Tạ Ngọc Võng rút cây kéo từ trong tay cô ra, véo véo vào đốt ngón tay của cô an ủi.

Thường Thăng nhìn phản ứng của cô giáo liền cảm thấy không ổn, lại nghĩ tới vừa nãy, anh tiễn Đàm Tịch ra khỏi cửa cùng lắm chỉ vài phút, then cổng lại vang, anh vẫn cho rằng là Đàm Tịch đi rồi quay lại, không ngờ tới là một cô gái kiểm hung thanh ác [1] chống trên cửa, nói mình là chị gái của Tạ Ngọc Võng, quen đường quen lối xông vào trong, nghênh ngang ngồi vào ghế hoa hồng ở chính đường.

[1] Kiểm hung thanh ác: chỉ dáng vẻ hung hăng.

Thường Thăng là người Bắc Kinh, lại vì công việc nhiều, ít tiếp xúc với người tầng lớp thượng lưu, con gái của của vợ thứ nhà họ Tạ như thế nào, anh ta có nghe qua. Nhưng trăm nghe không bằng mắt thấy, anh vốn cho rằng lời đồn ít nhiều có giả, song giờ nhìn thấy rồi, cảm thấy lời đồn quả thật không sai.

Tạ Ngọc Ngô quả thật... vô cùng ngang ngược.

“Cô giáo, Tạ tiểu thư nói...”

“Nói gì?”

“Nói bảo Tạ Ngọc Võng cút qua gặp cô ấy.”

Tạ Ngọc Võng không cút, Kinh Di lập tức chạy về dãy phòng thứ hai, Tạ Ngọc Võng nhìn bóng dáng hoảng loạn kia mà thở ra, bà chị xúi quẩy này, rõ ràng là tới gặp Kinh Di, lại khăng khăng lấy tên của anh ra. #Kithata_team#

Có thể thấy vẫn chưa hết giận rồi, chị Kinh Di sợ phải chịu mặt lạnh của chị gái nhà mình ít lâu.

Chuyện con gái, anh vẫn không nên nhúng tay vào thì hơn.

Dù sao, chị của anh đối với Kinh Di, sợ rằng tức giận không duy trì nổi mấy phút.

“Sư đệ, cậu không... qua đó sao?”, Thường Thăng rốt cuộc cũng giấu chữ “cút” kia.

Tạ Ngọc Võng ừ một tiếng, hỏi: “Sư ca, trưa nay ăn gì?”

...........

Kinh Di đến bên ngoài chính đường, từ xa đã nhìn thấy Tạ Ngọc Ngô, Tạ Ngọc Ngô tự nhiên cũng nhìn thấy cô, chậm rãi đem ánh mắt từ từ lướt qua trên người cô, bộ dạng rất không chịu nói lý.

Lòng Kinh Di vốn đang loạn lại nhìn thấy Tạ Ngọc Ngô như vậy, ngược lại an ổn không ít, nếu cô ấy còn muốn tức giận, vậy là tốt. #Kithata_team#

Có thể không sao? Hai chị em Tạ gia này đều ăn mềm không ăn cứng, chỉ có thể nịnh một chút.

Không giống Kinh Di, 6 năm qua, vẫn như năm đó, có điều Tạ Ngọc Ngô hôm nay càng không phải thiếu nữ tức giận mà trực tiếp biến thân thành ngự tỷ rồi, ngực đầy mông nở, eo thon chân dài, dùng phương ngữ Bắc Kinh nói, có một câu là -”đại táp mật” [2], lại không hoàn toàn tương đồng, Tạ Ngọc Ngô vẫn khí thế hơn mười phần, đó là khí chất đặc biệt người thượng vị có được, không thể hoài nghi. #Kithata_team#

[2] Đại táp mật: 大飒蜜 là phương ngữ của Bắc Kinh, dùng để chỉ những cô gái có diện mạo xinh đẹp, da dẻ mịn màng, ngũ quan đoan chính, mi thanh mục tú, khí chất lớn, phóng khoáng thoải mái, không thấp kém cũng không cao ngạo, băng tuyết thông minh, giỏi ăn nói. Cách gọi khác: Mật, Táp Mật, còn có Tiêm Nhi Mật. (theo baidu)

“Ngọc Ngô!”, Kinh Di dịu dàng gọi cô.

Tạ Ngọc Ngô đến mông cũng không thèm nhấc, an nhiên ngồi trên ghế, khẽ hừ một tiếng, nghiêng mắt nhìn Kinh Di: “Cô là ai? Chúng ta quen nhau sao?”

Kinh Di cười ra tiếng, đáy mắt mơ hồ có nước mắt, làm nũng với cô ấy: “Ngọc Ngô! Tớ rất nhớ cậu!”

Trái tim Tạ Ngọc Ngô mềm nhũn, nhưng vẫn cứng miệng như cũ: “Nói đùa rồi, cô là người nào vậy, người ngoảnh mặt một cái sáu năm không thấy bóng dáng, tôi nào xứng để cô nhớ tới.”

“Xin lỗi!”, trái tim Kinh Di chua xót, nước mắt đã rơi xuống.

Tạ Ngọc Ngô đứng phắt lên, bước hai bước tới trước mặt Kinh Di, âm thanh tức giận đến phát run, gào lớn với cô: “Kinh Di! Cậu khóc cái gì? Tớ còn chưa khóc mà! Sáu năm không thấy bóng dáng, một câu cũng không nhắn, tin tức không có, gọi điện không được, cậu thật sự có bản lĩnh rồi. Liêu gia các cậu lợi hại đúng không, nhà các cậu không làm sườn xám thì không được đúng không? Cậu cho rằng cậu là Tiểu Long Nữ à, cậu khỉ gió còn đóng cửa nữa. Cậu có phải rất đắc ý không? Cậu nghĩ thế nào là thế đó, cậu từ Tô Châu chạy tới Bắc Kinh, một câu cũng không nói, để hai chị em bọn tớ “dung dăng dung dẻ” tự mình chạy qua đây, như chó nghe lời!”

Kinh Di nước mắt lưng tròng ngoan ngoãn nghe Tạ Ngọc Ngô mắng, tuỳ cô rắc lửa. #Kithata_team#

“Nói đi!”, Tạ Ngọc Ngô chọc chọc đầu cô, hơi dùng sức, Kinh Di loạng choạng một bước, cũng không dám nói đau.

“Cậu nói đều đúng, tớ thật quá xấu rồi, đều là tớ sai.”, Kinh Di nói: “Ngọc Ngô! Cậu đánh tớ một trận xả giận đi!”

Tạ Ngọc Ngô hung dữ nhìn cô, tức giận nói: “Qua đây, để tớ ôm cái!”

Lúc Tạ Ngọc Võng qua tới, nhìn thấy một màn này, Kinh Di được Tạ Ngọc Ngô ôm trong lòng, vẫn còn thút thít, Tạ Ngọc Ngô ngoài miệng thì mắng cô, nhưng tay lại vỗ vỗ lưng cô, giúp cô điều chỉnh hơi thở.

Ngày phòng đêm phòng, chị gái khó phòng.

Đêm đó Tạ Ngọc Ngô liền ở trong phòng Kinh Di

Tạ Ngọc Võng tất nhiên không đồng ý, Tạ Ngọc Ngô lườm em trai một cái, ý như muốn hỏi: “Làm sao, mi muốn thay ta? Mi tưởng bở.”

Tạ Ngọc Võng bị cô nghẹn một câu nói không ra, đến sắc mặt Kinh Di cũng không dám nhìn, nhanh chóng quay đầu trở lại phòng của mình.

Nhiều năm không gặp, Tạ Ngọc Ngô và Kinh Di có thể nói rất nhiều chuyện, đang cùng Kinh Di kể khổ ngày tháng ở Mỹ không người thăm nom thì tiếng tin nhắn di động vang lên.

Là Tạ Ngọc Võng gửi qua, chỉ 5 chữ “Chị, chị đừng làm loạn.”

Đoán chừng là sợ cô và Kinh Di nói chuyện của anh đây. #Kithata_team#

Tâm sự của Tạ Ngọc Ngô càng nặng, Tạ Ngọc Võng là dạng người gì, so với người làm chị cô đây không ai hiểu rõ hơn, dứt khoát nhanh nhẹn, làm việc trước nay không vấy bùn dính nước, nhiều năm như vậy, anh cũng chỉ là một người thân, nhát gan như vậy, lưỡng lự như vậy.

Tình thâm, bởi nhát gan, bởi sợ hãi, bởi không dám sai một bước.

Chỉ là trong nhà chưa tỏ ngoài ngõ đã tường, dựa vào tốc độ này của anh, đừng nói là cùng Kinh Di ở chung một chỗ, sợ rằng đến cả nói cũng không dám nói.

Bằng không người làm chị gái là cô đây, giúp anh một tay xem sao?

Nghĩ như vậy, Tạ Ngọc Ngô hơi nghiêng người, ôm cánh tay Kinh Di, hỏi: “Cậu cảm thấy, Ngọc Võng thế nào?”

................

Tạ Ngọc Ngô bây giờ thật sự rất bận rộn, lần này cô về nước không chỉ vì chuyện của Kinh Di, có thể dành thời gian tới chỗ này ở một đêm đã thật không dễ, đến giữa trưa ngày thứ hai đã là giới hạn.

Nhân lúc vẫn còn sớm, Kinh Di giúp Tạ Ngọc Ngô đo người chọn vật liệu.

Cô có lòng đích thân vì Tạ Ngọc Ngô làm một bộ sườn xám.

Tạ Ngọc Võng ở một bên học, anh không biết tối qua Tạ Ngọc Ngô rốt cuộc cùng Kinh Di nói cái gì, trong lòng thấp thỏm mười phần, trên mặt lại một chút cũng không dám biểu hiện ra, vẫn như mọi khi.

Quả thật là diễn viên, Tạ Ngọc Ngô nhìn biểu tình mưa gió không động của em trai, trong lòng thầm nghĩ giải “Nam chính xuất sắc nhất” kia thật ra không uổng chút nào. #Kithata_team#

Rốt cuộc cũng ở đây đến nửa tháng, Tạ Ngọc Võng bây giờ theo Kinh Di đánh lên đánh xuống đã vô cùng thuần thục, Kinh Di chỉ tay là anh có thể chuẩn xác cầm đúng dụng cụ.

Tạ Ngọc Ngô tuỳ ý đùa nghịch Kinh Di, trong lòng nảy ra một kế, hỏi Kinh Di: “Kinh Di! Võng Võng học thế nào?”

Kinh Di đang bận việc trong tay, đầu cũng không ngẩng lên mà trả lời: “Võng Võng rất cố gắng, không phải là làm thợ may thật nhưng chỉ là đóng phim cũng đủ ứng phó rồi.”

Thần sắc Tạ Ngọc Võng nghiêm túc, chị của anh lại muốn hố anh!

Quả nhiên, Tạ Ngọc Ngô nói: “Vậy sao, công việc của Võng Võng cũng rất bận, không bằng...”

Mấy lời đằng sau chữ “không bằng” còn chưa nói ra đã bị Tạ Ngọc Võng vội vàng đánh gãy, anh căng mặt nói: “Đóng phim là chuyện nghiêm túc, sao có thể chỉ đối phó được, em nếu đã học, phải học tốt nhất mới không phụ lại người xem cùng fan điện ảnh.”

Tạ Ngọc Ngô trừng mắt với anh: “Thầy Tạ thật kính nghiệp!”

Hai chị em mỗi lần gặp mặt nhau là cãi nhau, một hồi cuối cùng đều do Kinh Di đứng ra hoà giải, 6 năm trước đã vậy, giờ vẫn vậy. #Kithata_team#

“Không chuyên nghiệp lấy sao được “Ảnh đế”, lại nói, Ngọc Ngô, Võng Võng cũng có thiên phú làm sườn xám đó, quay phim cũng phải đợi, để cậu ấy làm cho cậu và dì một bộ đi.”

Tạ Ngọc Võng hếch mũi cười với Kinh Di, tiến lại gần nói: “Cảm ơn sư phụ đã khen.”, sắc mắt động lòng người, còn cố tình lấy lòng, vô cùng ngoan ngoãn, người ngoài nhìn qua thấy Tạ Ngọc Võng như vậy chắc chắn cực kỳ bất ngờ.

Kinh Di lại không giống như thường ngày sờ đầu anh, chỉ là cười rất thanh triệt, không nói không rằng.

Cơm trưa không kịp ăn, thư ký của Tạ Ngọc Ngô đã lại xe tới chờ ngoài cửa.

Kinh Di muốn tiễn cô, chỉ là Tạ Ngọc Ngô chặn lại, nói bên ngoài nóng, để Tạ Ngọc Võng tiễn là được.

Trong lòng Kinh Di hiểu rõ hai chị em có lời phải nói, không cố tình đòi tiễn.

Ra tới cửa, gương mặt hai chị em đều có vẻ đùa cợt.

Tạ Ngọc Võng giúp chị mình xách túi, nói: “Chị, chỗ đó đã điều tra xong, sở dĩ bị toà án niêm phong là vì tổ quan trọng của công ty Hoa Phong trước kia có một xí nghiệp quốc hữu phá sản. Trước khất một khoản nợ, mấy năm nay tuy trả được không ít, nhưng ban lãnh đạo thay đổi mấy lần, có rất nhiều vấn đề đều không rõ ràng. Trái quyền [3] của nơi này là trước kia hồ đồ bán cho Đức Thành.”

[3] Trái quyền: 债权quyền lợi của bên cho vay, chiếu theo pháp luật, yêu cầu bên vay trả nợ và thực hiện hành vi đúng quy định.

Tạ Ngọc Ngô cau mày, nói: “Ý của em là Đức Thành giúp người ta rồi bây giờ lộ ra, là sớm có dự mưu?”

Tạ Ngọc Võng nói: “Đức Thành chỉ là bị người ta lấy ra làm bia đỡ đạn, rốt cuộc là người nào, phía em vẫn đang tra.”

Tạ Ngọc Ngô gật đầu, nói câu “vất vả rồi”, mấy năm nay cô thuận lợi như vậy không thiếu phần em trai này bày mưu tính kế, ở phía sau chỉ điểm giang sơn, nghĩ tới đây, cô nói: “Võng Võng! Có từng nghĩ khi nào trở về không, ba ngoài miệng không nói, thực ra cũng rất hy vọng em quay về, đừng cãi ba nữa, thằng nhãi em đây vẫn còn hơn thua với ba à?”#Kithata_team#

“Đợi một thời gian đi!”, lặng im một hồi lâu, cuối cùng Tạ Ngọc Võng cũng không nói rõ ngày cụ thể.

Tạ Ngọc Ngô cũng không dồn bức anh, hai chị em sóng vai mà đi, trong lòng còn rất nhiều tính toán.

Rốt cuộc vẫn là Tạ Ngọc Võng không nhịn được, mở miệng hỏi trước: “Chị, tối qua chị cùng chị Kinh Di nói gì vậy?”

Tạ Ngọc Ngô nói: “Chị còn thật sự cho rằng em có thể nhịn không hỏi cơ, sao không nói gì hả, chị nói rồi.”

“Chị nói gì rồi?”, mặt Tạ Ngọc Võng trắng bệch. #Kithata_team#

“Cũng không có gì, chị chỉ hỏi cậu ấy, cảm thấy em thế nào.”

Trong lòng Tạ Ngọc Võng rối loạn một chút, hỏi: “Chị ấy, nói sao?”

Tạ Ngọc Ngô lấy túi từ trong tay em trai qua, thở dài, nói: “Võng Võng! Có một số việc không thể miễn cường, Kinh Di không có loại tâm tư ấy, em ở bên cạnh cậu ấy cũng vô dụng, chỉ khiến cậu ấy khó xử.”

Tạ Ngọc Võng làm sao không biết, chỉ là, biết thì có tác dụng gì? Nếu có thể, anh còn đợi 6 năm làm gì? Hao tâm tổn trí theo nghiệp diễn viên làm gì?

Nào có cái gì gọi là kính nghiệp, không bằng nói rằng từ rất nhiều năm trước, lúc thấy cô ấy nhìn Lý Phu Lâm kia hiện rõ yêu thương mới quyết định vậy đi.

Anh vọng tưởng, có một ngày, lúc Kinh Di nhìn anh, dù cho chỉ có nửa phần, chỉ có một chút như ánh mắt khi ấy cũng được.

“Chị ấy nói gì vậy?”, mặt Tạ Ngọc Võng không biểu tình, âm thanh lại bán đứng anh, mất tiếng trầm trọng.

Tạ Ngọc Ngô vỗ vai em trai: “Cậu ấy nói, cậu ấy có một em gái, cũng làm diễn viên, rất hợp với em.”#Kithata_team#

Lời dứt tại đây, ý tứ đã đủ rõ ràng chưa? Kinh Di đúng là không nhạy bén với tình cảm, nhưng cũng không phải ngốc, trước kia có lẽ không có xác định được gì, nhưng Tạ Ngọc Ngô đã hỏi cô “cảm thấy Tạ Ngọc Võng thế nào”, vậy nói trắng ra, trong lòng cô ít nhiều đã hiểu được.

Chỉ là không vạch trần, cho nên đem Giang Bái Y cùng anh gộp một mà nói.

Tạ Ngọc Võng cúi đầu, khoé miệng miễn cưỡng kéo ra một nụ cười, u buồn nơi đáy mắt ôn hoà, rõ ràng đang ngày tháng 9 rực rỡ, sao lại như đến tiết cực hàn.

Anh nói: “Chị, chị đi đi! Em phải trở về rồi!”

“Võng Võng...”

Anh cười: “Cô ấy muốn ném em, làm gì có chuyện đơn giản vậy? Em đợi bao năm, cô ấy nói một câu là đã muốn em buông bỏ? Nằm mơ!”

(ง •̀ω•́)ง(ง •̀ω•́)ง(ง •̀ω•́)ง

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.