Cha Tổng Giám Đốc Quá Càn Rỡ

Chương 58: Chương 58: Nó cũng cảm thấy hứng thú




Trong văn phòng đột nhiên chìm xuống yên tĩnh, tĩnh đến mức khiến người ta cảm giác có chút âm u.

"Cộp cộp..." ngón tay Ninh Doãn Tích nhẹ gõ trên bàn.

"Tôi muốn đi vào..."

Ngoài cửa truyền đến tiếng xôn xao ầm ĩ. Ngay sau đó, cửa phòng làm việc bị mở toang.

Ninh Doãn Tích cùng Mậu Tư Vân đồng thời nhíu lông mày lại, nhìn về phía cửa ra vào.

"Hồ ly thối tha, ông biết không? Muốn gặp ông một lần, thật sự rất không dễ dàng!"

Mậu Tư Vân giật mình nhìn Hàn Khuynh Thược. Một cô bé nhỏ rất xinh đẹp. Chỉ là, anh ta cảm thấy đứa bé này nhìn có chút quen mắt? Nhưng, anh ta cũng không nhớ ra được rốt cuộc là đã nhìn thấy ở đâu?

"Sao con lại tới đây?" Lông mày Ninh Doãn Tích buông lỏng, nhìn Hàn Khuynh Thược đang khoanh hai tay.

Đứa nhỏ này, làm sao tìm được đến đây, ngược lại rất có bản lĩnh!

Hàn Khuynh Thược nhún vai, "Muốn tới thì tới thôi!"

"À?" Ninh Doãn Tích nhíu mày.

Xem ra, đứa nhỏ này có chuyện tìm anh!

Hàn Khuynh Thược thoải mái ngồi trên ghế sofa, miệng nhỏ vểnh lên.

"Tích, tôi đi ra ngoài trước. Chuyện kia tôi sẽ mau chóng điều tra rõ ràng!” Mậu Tư Vân nhìn Hàn Khuynh Thược thật lâu.

Đúng là Tích đối xử rất khác với cô bé này!

Nhìn cửa đóng lại, Hàn Khuynh Thược mỉm cười nhìn về phía bàn Ninh Doãn Tích, ngón tay Chỉ, "Cái chìa khóa này chiếu rất lấp lánh!"

Lông mày Ninh Doãn Tích nhíu lại, như có điều suy nghĩ.

"Nó thật sự là chìa khóa mở kho báu sao?" Hàn Khuynh Thược đi thẳng vào vấn đề

Ninh Doãn Tích khẽ mỉm cười. Cái đứa nhỏ này cũng cảm thấy hứng thú.

Ninh Doãn Tích vuốt chìa khóa vàng trong tay, lắc đầu với Hàn Khuynh Thược.

"Có ý tứ gì?" Hàn Khuynh Thược buộc miệng.

Cái hồ ly thối tha này, thực sẽ đánh ngựa! Nó làm sao biết anh lắc đầu là có ý gì?

"Tôi cũng không biết." Ninh Doãn Tích cũng không biết mình tại sao bản thân mình lại giải thích với đứa bé này như vậy.

"Không biết?" Hàn Khuynh Thược nhíu mày.

"Thật ra, chủ nhân cái chìa khóa này là ông nội của tôi..."

"Cha của hồ ly?" Hàn Khuynh Thược đè nén mối nghi ngờ trong lòng , thì thầm.

Tại sao về cái chìa khóa vàng này, càng ngày nó càng bị mê hoặc chứ?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.