Cầu Ma

Chương 705: Chương 705: Con đường tu hành




Đông Hoang tháp, ánh sáng đỏ mấy dặm khiến phạm vi bốn phía từ xa nhìn như thành địa đỏ. Mùi máu cảm giác hiếp khiến ta không thể tới gần. Đặc biệt là nhiếp màu đỏ, nếu có ai xâm nhập vào thì sẽ chịu nặng nề như núi đè. Càng tới gần Đông Hoang tháp thì loại cảm giác này càng mãnh liệt hơn.

Một năm Đông Hoang tháp thỉnh thoảng xuất hiện Man tộc, có bước vào ánh sáng đỏ định tới gần, nhưng không chút lệ là ở vị khác nhau bị nhiếp ánh sáng đỏ đánh bật Mặc dù không có chết chắc nhưng ánh sáng đỏ toát ra ý chỉ ẩn ẩn chứa cùng cảnh cáo, nơi đây... Nghiêm cấm bước vào.

Man tộc đang tìm Tô Minh, tìm Man Thần của họ. Toàn Đông Hoang đại lục một năm bị Man tộc tìm khắp nhưng không có chút mối về hắn. Dần dần họ đưa ánh mắt hướng tới Đông Hoang tháp, nhưng vì ánh sáng đỏ cấm chế không thể bước vào nên không cách nào chứng thật Tô Minh có ở không.

Trong Đông Hoang tháp, khác với bên ánh sáng đỏ bên đầy ánh sáng vàng Ánh sáng nhu hòa tầng thứ nhất Đông Hoang tháp.

Tô Minh chân, thân thể sớm hồi phục hoàn chỉnh. Trước mặt hắn nổi một kiếm vàng, nếu nhìn kỹ thì thấy sắc vàng có ánh sáng đôi khi chớp lóe giãy dụa.

Thanh kiếm này chính là chủ sát kiếm năm đó. Một năm Tô Minh dùng hết thần và tu vi, nhờ vào nhiếp Đông Hoang tháp không áp kiếm, cứng rắn đem kiếm ở sương khói âm tử bị thương hơn phân nửa hóa thành màu vàng.

Màu vàng này là màu bên Đông Hoang tháp, một năm qua Tô Minh không hề lại áp, giờ thì đôi mắt khép bỗng mở ra. Khoảnh khắc mở mắt, hắn lóe ánh sáng vàng, phải nâng lên vỗ kiếm thể. Vỗ một cái ánh sáng vàng vặn vẹo lượn lờ phải Tô Minh. Tay vỗ vào thân kiếm thì ánh sáng vàng chui vào kiếm thể, lại phát xua ánh sáng Kiếm vù vù ánh sáng chớp động mãnh liệt như đang không giãy dụa.

Tô Minh nhìn sát kiếm, hừ lạnh, nâng lên bốn phía. Ánh sáng vàng lập tức ập đến phạm vi lớn ùa vào thân kiếm, tiếp tục áp.

“Bây giờ ta đã có thể khống chế lực lượng Đông Hoang tháp, so với một năm nhiều gấp mười...” Tô Minh thì thào, ánh mắt nhìn vách tháp.

Trước không nói độ cao của tháp, chỉ là phạm vi tần thứ nhất đã có cỡ mét, toàn bộ lượn lờ ánh sáng vàng.

Tô Minh còn nhớ một năm mới bước vào đây, những luồng sáng vàng vọt vào thân thể, theo kích hắn hôn mê. Khi hắn thức tỉnh thì thân hình của hắn đã hồi phục hoàn chỉnh, kiếm bị vô số chỉ vàng vòng bềnh bồng giữa không không thể giành, chỉ có thể ở đó phát ra tiếng kiếm thê lương.

Tô Minh sau khi thức tỉnh đã cảm nhận rõ ràng giữa hắn và Đông Hoang tháp tồn tại liên hệ càng mãnh liệt, thậm chí ánh sáng vàng tại đây dường như là từ lực lượng nào đó biến thành, có thể bị hắn mượn dùng. Nhưng khi đó nhưng chỉ mượn được một chút thôi, không như bây giờ có thể dẫn động nhiều ánh sáng vàng đến giúp mình áp kiếm này, cũng rèn thân hình.

“Mệnh tu chi cảnh, chia làm bốn đại cảnh là mệnh cách, mệnh mệnh mệnh giới. Theo lời năm ấy Man Thần đời thứ ba để lại thì mệnh tu cảnh thực ra chính là bốn chữ, cách, giới.” Trong đầu Tô Minh quẩn từng lời Man Thần đời thứ ba nói, một năm hắn không thể ra khỏi Đông Hoang tháp, bởi vì kiếm mặt chưa hoàn toàn bị hía. Vì hóa hắn và kiếm có dây dưa nên khó lòng rời khỏi. Chỉ có để hóa kiếm, cùng hắn thành một thể mới đi ra Đông Hoang tháp được.

Vậy nên một năm Tô Minh tu hành và hóa kiếm ra thì nhiều lúc tư mệnh tu cảnh.

“ Năm đó Chúc Cửu Âm có nói bất cứ tộc quần nào tu hành đều là hoàn thiện bản thân, dùng lực lượng vị giới hấp thu được sổ tất cả thiếu sót bản thân đạt đến mức độ viên mãn. Mình bước vào sơ kỳ mệnh tu, biết mệnh cách bản thân, nếu lại tăng cao tu vi nữa thì cần lực vị giới. Năm đó Chúc Cửu Âm chúc phúc từng cho mình mảnh vụn lực giới, mảnh vụn đó có lẽ là mấu chốt cho mình bước vào mệnh tu!” Vẻ mặt Tô Minh có ra.

“ Đủ lực vị giới còn có cảm với mệnh mới khiến đột phá cầm nào đó, tiến hóa tất cả bản thân do đó viên mãn mình. Nhưng loại viên mãn này rất bất cứ tộc quần nào mấy năm qua có lẽ chỉ một, hai là làm được, chân chính đạt tới viên mãn. Còn tác dụng mạch là kéo dài loại viên mãn này, vì một thành công do đó đổi tiến hóa toàn tộc quần. Có lẽ cũng chính vì một điểm này mới khiến tộc quần dưới này có vô cùng cường đại, có rất là yếu ớt. Còn lực vị giới là gốc một thế giới.” Mắt Tô Minh chợt lóe nhìn ánh sáng vàng, mặt dần lộ nụ cười.

“ Đông Hoang tháp này là Man Thần đời thứ nhất để lại, ánh sáng vàng có thể tẩm bổ hồn mình, nhập vào thành một phần tu vi, vậy là chúng nó có lẽ ẩn lứa lực vị giới. “

“Trừ nơi này ra toàn Man tộc cũng là một thế giới, có thể khiến Man tộc ở thế giới này hấp thu lực giới, hoàn thiện bản thân tiến hành tu hành.” Tô Minh phải nâng lên hư không chộp, phút chốc xuất hiện đoàn ấn, bên chứa một độc

“ Phong Thần mật hoa, mật hoa có nhiều coi như đa số giả dối thì có thể thấy chỗ cường đại của nó, nói vậy là mật hoa cũng có lực vị giới kỳ lạ.” Nhìn độc một lúc sau Tô Minh cất đi nó, mắt chớp lóe, tư.

“ Năm đó Man Thần đời thứ nhất Man tộc ra khiến vạn giới bái lạy, nhân thật sự e rằng thời đại đó Man tộc có rất nhiều cường giả, giới lực Man tộc không thể giúp họ tu hành cho nên cần rời đi, cần thế giới bên cần cướp đoạt lực vị giới. Cuối cùng Liệt Sơn Tu rời đi là vì y đạt được lực vị giới, có thể nói là hòa văn vạn giới, tụ vị kiếp chi dương. Có lẽ chân chính bước vào cảnh giới vị kiếp còn kém nửa bước, vậy nên y phải rời đi, vì lực vị giới đã vô dụng với y, y phải đi tìm lực vị kiếp khiến tu hành tiếp tục, để y đạt được viên mãn. Nói vậy là có lẽ mệnh tu cảnh, hệ thống tu bước thứ hai, thứ ba tiên tộc, còn có giai đoạn của tộc khác chắc đều có cách gọi thống nhất. Có lẽ xưng hô này chính là vị giới! Vượt qua tầng này rồi thì giống như Liệt Sơn Tu, chính là vị kiếp! Cũng là bước thứ tư tiên tộc, là tộc thần tiên, vượt qua tiên bước vào cảnh giới thần hoặc là càng cao. “

“ Rồi còn năm đó Hồng La hình Đế Thiên, cùng tiên tộc thiên hợp khiến nhập vị giới tiên tộc, thành chủ vị giới. Đế Thiên là một Tam Hoàng Ngũ Đế, phi y là mạnh nhất, nếu không thì có phải biểu thị Tam Hoàng Ngũ Đế tiên tộc đều là tiên tộc thiên hợp, đạt tới đẳng cấp chủ vị giới? “

“ Chính là nói một thế giới có thể có rất nhiều chủ vị giới, căn cứ mức đọ hợp khác nhau, phân chia tu vi cũng khác... “

“Bản tôn Đế Thiên cường đại hơn mình rất nhiều, dựa theo tu vi tiên tộc phân chia thì chắc là đỉnh bước thứ ba...mình hiểu rồi!” Tô Minh vụt đầu, mắt chớp lóe tia sáng.

“Bước thứ ba tiên tộc chính là chủ vị giới! Dùng thế giới thiên hợp, hiểu rõ gốc thế giới chính là vào tiên tộc bước thứ ba, bị gọi là chủ vị giới. Bước thứ ba có chia cảnh giới khác nhau nên có mạnh yếu. Chủ vị giới cường đại dù cho gốc vạn giới, chỉ cần không tụ ra vị kiếp chi dương đều chỉ có thể là chủ vị giới! “

“ Năm đó mình hiểu ra Ly Phong Tam Thức thì Phong Man từng xuất hiện, nói nơi này là vị kiếp đại giới thứ chín....” Tất cả đều xẹt qua óc Tô Minh, những năm gần đây tất cả qua cảm yên một năm sau liên tiếp đầu, ráp thành bức hoàn chỉnh đại biểu đường tu hành tương lai của Tô Minh.

Những điều này khi hắn chưa bước vào mệnh tu thì không cách nào cảm nhận được, mãi đến bây giờ mới lờ mờ hiểu ra.

“Tiên tộc lấy bước đầu tiên làm cơ sở, bước thứ hai hợp vị giới, bước vào bước thứ ba chính là chủ vị giới. Ở cảnh giới không này dùng mức độ lớn nhất hoàn thiện bản thân, do đó tụ ra vị kiếp dương, bước vào bước thứ tư, vị kiếp cảnh! Man tộc cũng là như vậy, nếu có phân chia thì sơ kỳ là bên dưới Man Hồn đại viên mãn, lấy bản thân làm cơ sở khiến có căn cơ đi tìm viên mãn thật sự. Trung kỳ tức là mệnh tu, từ mệnh cách đến mệnh giới, cuối cùng đạt tới đẳng cấp như chủ vị giới tiên tộc. Bước vào hậu kỳ tu Man tộc, cảnh giới đó mình chưa biết cụ thể nhưng cuối cùng sẽ có lúc tụ kích vị kiếp chi dương, một khi thành công thì rất có thể bước vào vị kiếp, thành đỉnh cường giả tương tự như bước thứ tư tiên tộc!” Tô Minh thì thà, siết chặt nắm mắt toát ra khát vọng mãnh liệt.

“ Chúc Cửu Âm từng nói cường giả như vậy dù là hai bốn chân giới nó từng đi qua chỉ gặp năm là thuộc về cảnh giới như vậy. Họ ở bốn chân giới cũng gọi là cai quản diệt, khống chế luân hồi niệm niệm diệt diệt... “

“ Còn ở vị kiếp cảnh thì Chúc Cửu Âm từng nói có mấy cảnh giới đạt tới cảnh giới này dường như đều rời khỉ bốn chân giới, không biết đi đâu.” Tô Minh hít sâu, đường tu hành tương lai đầu hơi rõ ràng rồi.

“Ta phải bất cứ nào cũng không thể khống chế vận mệnh của ta!” Trong mắt Tô Minh toát ra kiên và cố chấp.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.