Cầu Được Ước Thấy: Thái Giám Biến Hình

Chương 6: Chương 6: Dị ứng




Tề Uyên nghe A Viên đột nhiên ngừng lại, nghiêng đầu nhìn thấy tiểu cô nương đangmím chặt đôi môi, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch không còn chút máu.

"Mau... Trốn, trốn đi." A Viên không còn kịp suy nghĩ nữa, lôi Tề Uyên trốn vào sơn động giả bên cạnh.

"Ngươi có nghe hay gặp thanh âm gì hay không?" Phó Truyền những chuyện kháckhông được, nhưng lại có đôi tai cực nhạy.

A Viên thấy Phó Truyền nhìn về hướng này, vội vàng ngừng thở, hít vào cũng khôngdám.

"Sư phụ, đã là thời điểm này thì không có ai đi lung tung vào giờ này đâu, có lẽ là mèo hoang hay chim hoang gì đó thôi, thấy con người nên nháo nhác đó mà!"

Phó Truyền ngẫm nghĩ thấy cũng đúng: "Đưa thứ không có mắt này cho ta xử lý."

"Đại nhân tha mạng, đại nhân tha mạng, ưm ưm..." Người nọ chỉ kịp nói hai câu liền bị người nhét vào miệng kéo đi rồi.

"Chúng ta trở về đi, hôm nay trời cũng lạnh lắm."

"Dạ, sư phụ."

Tiếng bước chân dần dần xa, A Viên mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.

"Ngươi quen hắn?" Tề Uyên nhìn A Viên hoảng sợ đến run rẩy giống như chú thỏ conđang bị gió lớn thổi qua, hỏi nhỏ.

"Ngươi lại không biết Phó Truyền?" A Viên nhỏ giọng nói.

Tề Uyên cau mày nghĩ nghĩ: "không biết."

"Đó là Chưởng Tư đại nhân Phó Truyền ở Thượng Thiện Giám, trong cung ai ai cũng đều sợ hắn." A Viên chà xát đôi tay nhỏ đã bị đông cứng thấp giọng nói: "Sau này nếu ngươi thấy hắn có thể trốn liền trốn, thật sự không thể tránh thoát liền cung kính mộtchút, tuyệt đối đừng để hắn bắt được sai lầm." Nàng nghĩ tên thái giám Tề Nhị này, tuy rằng nhan sắc có đẹp một chút nhưng dù sao cũng không phải là cung nữ, có mộtsố việc nói cho hắn biết ngược lại là hại hắn.

Đôi mắt của Tề Uyên thâm trầm: "Ngươi sợ hắn?"

"Sợ! Sao lại không sợ! Trong cung ai ai cũng đều sợ, ta lại không có chỗ dựa vững chắc, đương nhiên là càng sợ." A Viên gặp người đi xa, thở phào nhẹ nhõm: "Hôm nay liền ăn tại đây đi." Trong lòng nàng sợ hãi, trong động này ít ra cũng còn có thể tránh gió, nên nàng cũng không muốn đi ra ngoài.

Tề Uyên:...

A Viên mở hộp đựng thức ăn ra, Tề Uyên nhìn vào bên trong, thấp giọng rù rì nói: "Tanói sao tên này lại nghe quen như vậy..."

"Ngươi từng ăn qua?" A Viên hơi kinh ngạc.

Tề Uyên gật đầu: "Trước đây từng ăn ở chỗ của tổ mẫu." Nhưng sau khi ăn xong thìlại bị dị ứng mẩn đỏ hết cả người, phải uống thuốc hết mấy ngày mới khỏi...

A Viên nghe như thế, càng thêm tin tưởng hắn vốn là thiếu gia nhà giàu có, bởi vì gia đạo sa sút, cùng đường nên mới tiến cung làm một thái giám.

"Ngươi nếm thử xem, nếu hợp khẩu vị thì..." Nàng đang nói, vừa ngẩng đầu lên nhìn liền đối diện với đôi mắt mang theo chút chê bai, cảm xúc của A Viên lập tức liền thấp xuống, đôi mắt đen ảm đạm không ánh sáng: "Nếu ngươi không thích thì thôi, nhưng mà ta đây cũng chỉ có những thứ này..."

Nhưng mà ta đây cũng chỉ có những thứ này...

Trong lòng Tề Uyên hơi có chút xúc động, vật này hiển nhiên là món trân quý nhất mà ngày thường nàng cũng không dám ăn, chẳng qua chỉ mới gặp nhau có hai lần, nàngđã đem thứ tốt nhất của mình mang ra...

"Vì sao đối xử tốt với ta như thế?" hắn trầm giọng hỏi.

A Viên cong cong đôi mắt: "Trước kia lúc ta ở trong nhà, phụ thân ta thường nói với ta rằng, phải giúp mọi người làm điều tốt, quảng kết thiện duyên, như vậy không chỉ riêng giúp người khác, cũng là giúp cho bản thân." Nàng vừa nói, hốc mắt có chút đỏ: Ta đã ba năm chưa gặp được phụ thân rồi nhỉ?

Tề Uyên nhìn chăm chú vào nàng, tia sáng hơi mờ mịt nên hắn chỉ có thể mơ hồ nhận thấy được dường như mắt của nàng đỏ lên.

hắn yên lặng kẹp lên một quả táo bỏ vào trong miệng, chỉ mong nàng có thể vui vẻmột chút, dỗ dành tiểu cô nương thật sự là hắn không biết.

A Viên thấy hắn ăn, có chút cao hứng: "Thế nào? Ăn có ngon không?"

Tề Uyên gật gật đầu, sợ nàng lại bảo mình ăn thêm quả nữa, vội vàng dời đi đề tài: "Nhớ nhà sao?"

A Viên vừa nghe đến từ "Nhà", cúi thấp đầu buồn buồn ừ một tiếng, gần như mang theo tiếng khóc nghẹn ngào.

"Đến giờ về rồi." Tề Uyên thấy tiểu cô nương lại sắp khóc, cực kì đau đầu.

" Ừ." A Viên vẫn là buồn rầu, nàng gài nắp hộp đựng thức ăn lại, đưa tận tay hắn: "Ngươi cầm về ăn đi, hộp đựng thức ăn và mâm nhỏ này đều là của ta, khi nào ngươi đưa lại cũng được."

Tề Uyên cau mày, sợ nàng khóc nên chỉ phải nhận lấy.

hắn im lặng không lên tiếng đi theo bên cạnh A Viên, đưa nàng quay về Thượng Thực Cục, lúc đến cửa, liền nghe thấy tiểu cô nương bên cạnh nói : "Ngày mai ngươi muốn ăn cái gì?"

"Mì chua cay đi." Tề Uyên nghĩ nghĩ, thứ này đơn giản lại dễ làm, nguyên liệu nấu ăn cũng có thể lấy được dễ dàng, đối với một tiểu cung nữ mà nói cũng không tính là khó xử.

" Được, ngày mai ta chờ ngươi." A Viên cười híp mắt nói, xoay người đi vào Thượng Thực Cục.

Tề Uyên nhìn nhìn hộp đựng thức ăn trên tay, khóe miệng hơi cong cong, sau đó đi về hướng Dưỡng Tâm điện.

"Hoàng Thượng, ngài xem như đã trở lại." Ngụy Toàn chờ ở cửa lớn của Dưỡng Tâm điện, thấy hắn đã trở lại vội vã chạy đến đón vào: "A, Hoàng Thượng, sao lại mang hộp đựng thức ăn này về?"

Ngụy Toàn nói xong liền muốn đưa tay ra nhận lấy, không ngờ Tề Uyên nhẹ nhàng némột cái, ông ta chụp hụt vào khoảng không.

Tề Uyên đem hộp đựng thức ăn để lên bàn, đưa mắt nhìn, chỉ thấy bên trên hộp đựng thức ăn có vẽ một cái bánh trôi mập mạp tròn trịa, rất là đáng yêu.

Ngụy Toàn thấy Tề Uyên nhìn chăm chú hộp đựng thức ăn đến xuất thần, đang cảm thấy có chút kỳ quái, chớp mắt đột nhiên liền liếc thấy những nốt đỏ do dị ứng đầytrên cổ hắn: "Hoàng Thượng, sao ngài lại bị nổi nốt đỏ thế?"

Ông ta hoảng sợ thất kinh, vội vàng sai người đi thỉnh Thái y đến.

Tề Uyên sờ sờ cổ, đột nhiên cảm thấy có chút ngứa.

"Hoàng Thượng ngài đừng gãi!" Ngụy Toàn vội vàng bước đến khuyên can, chợt ngửi được một mùi hương táo nồng nặc, ông cực kì sợ hãi, ngay cả thanh âm cũng trở nên chói tai: "Hoàng Thượng, ngài ăn táo ư?"

" Ừ." Tề Uyên trầm giọng đáp, cảm thấy Ngụy Toàn thật sự quá ồn ào.

Ngụy Toàn nghe hắn đáp lưu loát dứt khoát như vậy, mặt đờ ra, sắp bật khóc: "Hoàng Thượng ơi, ngài không thể ăn táo a! Ngài dị ứng với táo a! Nếu bị Thái hoàng thái hậu và Thái Hậu nương nương biết được, thì chúng nô tài làm sao sống nổi."

"Được rồi, ồn quá, trẫm đau đầu." Tề Uyên thản nhiên nói: "Uống thêm mấy ngày thuốc thì tốt rồi."

"Thần tham kiến Hoàng Thượng." một người với hàng râu hoa râm mang theo mộthòm thuốc đi đến, cung kính quỳ xuống hành lễ với Tề Uyên.

"Đứng lên đi. Trẫm ăn một quả táo, Thẩm Thái y kê đơn trị dị ứng mẩn ngứa là được.” Thần sắc Tề Uyên bình thản đạm mạt, chỉ là trên người hơi ngứa một chút.

Thẩm Hưng Bác ngẩng đầu liếc nhìn, khom người nói: "Thần bắt mạch cho Hoàng Thượng."

Tề Uyên gật đầu, vươn tay ra. Thẩm Hưng Bác đưa tay bắt mạch, một lát sau lui về phía sau một bước nói: "Thần sẽ kê một đơn thuốc uống và thuốc tắm, chỉ cần bảy đến tám ngày là sẽ khỏi hẳn.”

Ngụy Toàn nghe xong liền thở phào nhẹ ngõm, vội vã hầu hạ Thẩm Hưng Bác kê đơn thuốc.

không bao lâu sau, Thẩm Hưng Bác kê xong phương thuốc, liền nói với Tề Uyên rằng: "Ba ngày đầu Hoàng Thượng tốt nhất không nên ra gió."

"không ra gió?" Tề Uyên khẽ nhíu mày.

" Vâng, Hoàng Thượng, như vậy có lợi hơn với bệnh tình của ngài, nếu ra gió có thể sẽtăng thêm bệnh."

Tề Uyên càng cau mày thật sâu, sau một lúc lâu mới phất phất tay: "đi xuống đi."

"Vâng."

Ngụy Toàn cho một tiểu thái giám đi theo nhận thuốc, rồi đưa ánh mắt kiểm tra sắc mặt của hoàng thượng, khuyên nhủ: "Hay là Hoàng Thượng không thượng triều ba ngày? Có việc thì gọi đại thần vào Dưỡng Tâm điện để thương nghị, cũng không chậm trễ việc phê duyệt tấu chương của ngài."

Tề Uyên cau mày thật sâu, ánh mắt sâu thẳm nhìn về viên bánh trôi mập mạp trênhộp đựng thức ăn: E là trẫm phải nuốt lời rồi.

"Các cung nữ trong cung đã bao lâu không gặp qua cha mẹ rồi?"

Tề Uyên hỏi một câu không đầu không đuôi, Ngụy Toàn ngẩn người: "A, vâng, từ khi vào cung tới nay hẳn là cũng rất ít gặp. Trước kia vào mùng mười tháng ba hàng năm còn cho phép người nhà tiến vào thăm nom, nhưng những quy củ này đã bị tiên đế huỷ rồi."

hắn nghĩ nghĩ, bình thản mở miệng nói: "Bắt đầu từ năm nay, sẽ căn cứ theo quy cũ của những năm trước mà làm, chỉ đổi ngày thành mùng năm tháng ba đi."

Ngụy Toàn thấy đôi mắt của Tề Uyên cứ nhìn chằm chằm vào hộp đựng thức ăn, trong lòng mừng rỡ quá đỗi: Hoàng Thượng nhất định là vì tiểu cung nữ nào nên mới đổi quy củ!

"Hoàng Thượng nhân từ!"

Tề Uyên đưa mắt nhìn về phía Ngụy Toàn, chỉ thấy ánh mắt của ông ta sáng quắc, mặt tràn đầy vui mừng: "Sao thế? Ngươi nhớ nhà à?"

Ngụy Toàn:...

Ngày thứ hai, Tề Uyên miễn lâm triều, ngồi ở trước án nhưng không cách nào chuyên tâm. hắn nhìn hộp đựng thức ăn bên cạnh, đưa tay mở nắp ra. Tề Uyên chỉ vào quả táo bên trong nói với Ngụy Toàn: "Thưởng cho ngươi."

"Cảm ơn Hoàng Thượng ân điển." Ngụy Toàn cúi người thi lễ, đưa tay vừa muốn đem hộp đựng thức ăn xách qua. Nhưng chưa kịp chạm tay vào, đã bị đánh một cái, ông ngơ ngẩn không tin nổi nhìn về hướng Hoàng thượng, chỉ thấy mắt của hắn thâm trầm sâu thẳm, ngữ khí lành lạnh: "Lấy dĩa thôi."

Ngụy Toàn run lên, thập phần nghe lời bưng cái dĩa lên, vừa muốn lui xuống lại nghe Tề Uyên sâu kín mở miệng nói: "Ăn xong nhớ rửa sạch dĩa mang về đây, nếu dám làm vỡ... thì đầu ngươi cũng đừng mong yên ổn."

"Vâng." Trái tim của Ngụy Toàn run bần bật, nơm nớp lo sợ bưng dĩa lui xuống.

"Chờ một chút."

Bước chân Ngụy Toàn sựng lại, trên trán tràn đầy mồ hôi lạnh: Quả táo này nô tài có thể không ăn được không?

"Truyền lời xuống, bảo rằng thời gian gần đây Thượng Thực Cục chuẩn bị yến tiệc trong cung cực khổ, nên tối nay thưởng họ ăn lẩu."

Ăn thứ này là phiền toái nhất, vừa phải thái nhỏ, xỏ xâu và còn phải nấu, nàng ăn xong có lẽ sẽ quên món mì chua cay kia.

"Vâng."

"A Viên, ngươi nghe tin gì chưa? Hoàng Thượng khai ân, chấp thuận vào mùng năm tháng ba hàng năm sẽ cho người nhà tiến cung để gặp mặt chúng ta đó."

"thật sao?!" A Viên đứng bật dậy, trong đôi mắt tràn đầy kinh hỉ và chờ mong. Nàng đếm đầu ngón tay tính tính: "Còn có mười ngày ta có thể gặp được cha và mẫu thân."

Trình Tầm kích động cầm tay A Viên: "Chúng ta rốt cục có thể nhìn thấy cha mẹ rồi!"

"Cũng đừng cao hứng quá sớm, chuyện này rất phức tạp." Diêu Uẩn An trợn trừng mắtnói : "Thân quyến của cung nữ tiến cung thăm người thân bắt đầu từ mùng năm, tính tổng cộng cũng chỉ có mười ngày, trong mười ngày này, mỗi ngày có sáu mươi người, buổi sáng ba mươi, buổi chiều ba mươi, danh ngạch đều đã được định sẵn, nên nghĩ xem có thể đến lượt mình hay không đã.”

Trình Tầm trừng mắt liếc nhìn nàng ta, an ủi: "Chúng ta tiến cung ba năm, dựa theo tư lịch là có thể sắp xếp được! Huống chi còn có nhiều như vậy không nhất định làkhông đến lượt, nhất định có phần chúng ta."

A Viên dùng sức gật gật đầu, lòng tràn đầy đều là chờ mong.

Đến buổi chiều, Thượng Thực Cục nhiệt nhiệt nháo nháo, đều đang nấu lẩu, duy chỉ có A Viên nhìn về hướng ngoài cửa mà ngẩn người.

Trình Tầm lấy cùi chỏ đụng nàng một cái, kẹp cho nàng một xâu thịt thơm lừng cay cay: "Nghĩ gì vậy? Ngươi không phải thích nhất là ăn lẩu sao?"

A Viên phục hồi tinh thần lại, cầm xâu thịt cắn một miếng, thịt giòn giòn, cắn vào miệng vừa tươi vừa cay cay, cực kì ngon miệng.

Nàng nhìn nổi lẩu đang bốc lên hơi nóng, nước súp trong nồi lẩu đang sồi ùng ục, hương thơm hoà lẫn với vị cay của ớt làm đầu lưỡi của nàng như ứa nước miếng. A viên gắp một miếng thịt, chấm vào nước chấm làm từ tương với vừng bỏ vào trong miệng, mùi thịt hòa lẫn tương vừng thơm nồng, lại hợp với nước lẩu chua cay trong nồi, tất cả đều vừa đúng. Thịt mềm ngọt, tương vừng thơm lừng, nàng ăn hết miếng này đến miếng khác.

Thịt trâu, thịt dê, đồ lòng, bao tử vịt… A Viên đem mỗi món mình thích ăn đều gắp vào trong nồi, ăn đến mức cái miệng nhỏ nhắn đỏ ửng vì cay.

Qua hơn một canh giờ, thức ăn cũng gần như đã hết sạch, các cung nữ sôi nổi đứng dậy thu dọn. Chờ thu dọn xong, A Viên vuốt ve cái bụng căng tròn của mình chuẩn bị sẵn vật liệu để lát nữa nấu một bát mì chua cay.

Nàng đun nóng dầu, rồi cho hành thái, gừng thái nhuyễn sẵn cùng với tiêu xanh bỏ vào chảo, chờ đến khi dậy mùi thơm thì bỏ thêm chút giấm vào đảo đều, sau đó bỏ nước hầm xương đã đun nhiều giờ trước vào. A Viên nghĩ nghĩ lại cắt thêm chút dưa chua cùng thịt bò băm nhuyễn bỏ vào, chờ súp trong nồi sôi ùng ục, trước khi nhấc ra khỏi bếp, bỏ thêm bột ớt đã được xào sẵn vào. Trong thoáng chốc, bên trong phòng bếp bay đầy mùi hương chua chua cay cay.

A Viên hít hít cái mũi nhỏ, lòng tràn đầy vui mừng: Tề Nhị nhất định sẽ thích! Nàng ngồi trên băng ghế nhỏ đợi rất lâu, nhưng vẫn không nghe thấy âm thanh chim Đỗ Quyên gọi.

Có lẽ hắn đột nhiên có việc, nên không thể tới được? A Viên nhìn chén mì nóng hôi hổi, cảm xúc từng chút từng chút hạ xuống.

"Đỗ quyên ~ "

Thanh âm của chim vang lên, A Viên đứng bật dậy: Nhất định là Tề Nhị!

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Ngụy Toàn: Cả đời này cũng không muốn ăn táo! Sợ toá!!!

Ai nói Tề Uyên không biết dỗ nữ hài tử thế! Tình nguyện để bản thân mình bị dị ứng cũng muốn cho A Viên vui vẻ nha!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.