Cấm Tình

Chương 14: Q.1 - Chương 14




Thì ra là Đồng Hân, tôi dỡ túi bưu phẩm, mở ra, là màu tím… một chiếc váy ngủ gợi cảm? Còn cả một tấm thiệp kèm theo.

“Gửi nữ thần gợi cảm: Tiểu bảo bối, mặc quần áo xong, hãy để cho chúng ta gặp lại nhau trong mộng đi! Ha ha ha ha.”

Phía dưới còn có một khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu.

Tôi bất đắc dĩ cười cười, cũng chỉ có Đồng Hân làm vậy!

Nhấc chiếc váy gần như trong suốt kia lên, bên trong lại rơi ra một bức ảnh. Đó là ảnh chụp Đồng Hân cười tươi như hoa kéo một nam sinh thanh tú cùng chụp, họ cười đến ngọt ngào, trong mắt mang theo ánh sáng trong suốt.

Đồng Hân cũng đã yêu rồi, cô nàng thô lỗ trước kia đã trở thành một người con gái hạnh phúc. Còn tôi… tôi như vậy, có tư cách mong đợi tình yêu của riêng mình sao?

Dù đã cố gắng thử quên đi, nhưng tất cả mọi chuyện đã qua dường như đã được tạc khắc lại, khắc sâu vào trong lòng, cho dù lừa mình dối người như thế nào cũng vẫn không tiêu tán được. Thử kết bạn ư, ai mà biết được, một ngày nào đó miệng vết thương này lại đột nhiên vỡ ra, vết thương dữ tợn sẽ hoàn toàn bại lộ!

“Không ngờ em cứ như vậy mà mở quà!” Giọng nói trêu trọc vang lên trên đỉnh đầu, tiếp theo, một bàn tay vươn ra nhanh chóng đoạt lấy chiếc hộp trong tay tôi, ngón tay tôi nhẹ nhàng run lên, chiếc váy mỏng manh nhanh chóng bại lộ trong không khí.

Mặt tôi bỗng chốc đỏ lên, tay luống cuống muốn giật lại váy. Lúc này mới nhìn rõ người trước mắt là Trần Việt Phong.

Miệng anh ta bất giác nhếch lên, theo thói quen khẽ nhíu mày, đôi ngươi màu nâu kia nhìn tôi chằm chằm!

“Anh thật sự là không biết lễ phép!” Trần Việt Phong giơ hộp quà lên cao, cánh tay tôi dù có dài thế nào cũng không với tới được.

“Anh thật chẳng ra làm sao cả!”

“Cứ cho là vậy đi!” Trần Việt Phong lui về phía sau vài bước, nhìn tôi. “Một cước kia của em cũng thật là độc ác, có nghĩ đến việc chịu trách nhiệm với tôi không đây?”

“Anh thật đúng là…” Vô sỉ! Tôi thầm mắng anh ta trong lòng, nhưng không nói ra, tôi biết ánh mắt đang không ngừng lưu chuyển kia tượng trưng cho điều gì, tôi không nên đi kích thích hứng thú của bất cứ kẻ nào, tôi không muốn lại bị biến thành món đồ chơi để cho người khác chinh phục!

“Sao không nói gì?” Trần Việt Phong thấy tôi bỗng nhiên trầm mặc , nhíu mày, đầu đưa tới gần hơn. “Như vậy thì đùa chẳng vui chút nào!”

Đùa, lại là chơi đùa! Thân mình tôi cứng đờ, lảo đảo lui về phía sau, hoảng sợ nhìn anh ta, cặp mắt nâu kia chợt lóe, lóe ra ánh sáng màu hổ phách, vậy mà tôi lại nhìn thấy khuôn mặt Trần Cành Phong khẽ xoay tròn, từ từ, chậm rãi, biến thành khuôn mặt mà tôi vĩnh viễn không thể nào quên được!

“Đừng!” Tôi hét to một tiếng, theo bản năng bỏ chạy, căn bản là quên mất phía sau không có đường, chỉ có một ngọn núi giả rất cao. Tôi vội vàng lui thân mình về phía sau, ngã xuống nền nhà phủ đầy đá vụn!

Tôi sợ tới mức nhắm chặt mắt lại, chờ đợi sự đau đớn sắp giáng xuống.

“Đáng chết!” Tôi bỗng nghe được một tiếng gầm nhẹ, một đôi cánh tay vươn tới ôm lấy thân mình đang rũ xuống của tôi, cùng nhau ngã nhoài, đúng lúc cái gáy của tôi đang gần chạm đến những mảnh đá vụn.

“A…” Tiếng kêu rên vang lên bên tai tôi, kèm theo đó là âm thanh của sự va chạm xương cốt.

Tôi mở mắt ra, là khuôn mặt đau đến vặn vẹo của Trần Việt Phong, phía dưới, bàn tay anh ta đang đặt trên mặt đá, đã bị trầy xước đến tróc cả da,máu đỏ thẫm.

Tôi kinh hãi nhìn anh ta, nhất thời quên cả phản ứng.

“Tiểu thư, em cũng thật nặng quá!” Một lúc lâu sau, Trần Việt Phong mới thảm thiết kêu lên một tiếng. Tôi bây giờ mới phát hiện người mình đang bị anh ta chặt chẽ ôm vào trong ngực. Mà anh ta lại nhận hết tất cả sự va chạm vừa rồi.

Tôi bối rối đứng dậy, động tác hơi mạnh làm cho cả người Trần Việt Phong đều đau đớn, vội cắn chặt răng, vẻ mặt khốn khổ!

“Xin lỗi, anh không sao chứ?” Tôi áy náy nhíu mày nhìn anh ta, khẽ nuốt nước miếng.

“Em nói xem, tiểu thư, ai có mắt đều biết tôi không ổn, rất không ổn!” Trần Việt Phong ngồi dậy, hướng về phía tôi quát: “Còn không mau đưa tôi đến phòng y tế, em muốn xem tôi chảy máu chứ gì?” Dứt lời còn giơ bàn tay dính đầy máu lên!

Tôi bĩu môi, cảm thấy bộ dạng như rồng như hổ kia không hề nghiêm trọng như những gì anh ta nói. Ít nhất còn có sức mà mắng chửi người khác, người đâu mà hung dữ!

oOo

“Ai ui! Đau quá! Cô nhẹ tay một chút, bà thím!”

Tôi đứng ở một bên nhìn Trần Việt Phong rít gào khi cô giáo y tế băng bó vết thương cho hắn.

Tay của cô ấy thực sự dùng lực rất mạnh, mỗi một lần băng dường như đều là hung hăng dùng sức, một chút đều không có nương tay!

Tôi đứng nhìn mà trong lòng run sợ!

“Em không phải rất lợi hại sao? Sao lại phải đến phòng y tế thế này? Để tôi giúp em được toại nguyện, cẩn thận mà băng bó cho em! Còn nữa, nếu tiếp tục gọi tôi là bà thím, tôi sẽ đánh cho em tàn phế đấy!”

Xem ra, cô giáo cũng không phải là người hiền lành, ngón tay thon dài cố ý kéo mạnh, Trần Việt Phong lập tức đau đến nhe răng trợn mắt!

“A, thím là người phụ nữ độc ác!”

“Xú tiểu tử, em còn dám nói như vậy à!”

Tôi ngơ ngác đứng ở một bên nhìn hai người cãi nhau, họ… quen biết sao?

Cô giáo y tế có một đôi mắt dài nhỏ, hơi xếch, lúc nói chuyện hơi hơi giương lên, cho dù là mặc áo blouse trắng của bác sĩ, loáng thoáng vẫn có thể nhìn thấy vóc dáng cô có chút kiêu ngạo, không biết tại sao tôi lại cảm thấy cô đứng ở chỗ này không phù hợp lắm.

Cô giơ tay nhấc chân đều giống một người phụ nữ vô cùng quyến rũ, có lẽ nên như trên TV, mặc quần áo sang trọng, uống rượu vang đỏ sang quý trong nhà hàng sa hoa , hấp dẫn tất cả ánh mắt của đàn ông mới đúng! Chứ không phải ở trong này cùng tên tiểu tử hung dữ kia tranh cãi!

“Lần này không phải bởi vì đánh nhau!” Trần Việt Phong bất mãn lẩm bẩm một tiếng, liếc tôi một cái: “Bởi vì cái người ngu ngốc kia không chú ý nhìn đường!”

Cô giáo theo tầm mắt của anh ta nhìn về phía tôi. Tôi chỉ biết xấu hổ cười cười, hung hăng trừng mắt nhìn Trần Việt Phong, khẽ cắn môi, nhịn xuống không phản bác anh ta!

“Vậy thì cũng nhất định là do em bắt nạt người ta rồi!” Cô giáo không khách khí lại thưởng cho hắn một cái cốc đầu.

“A, sao cô có thể bất công như vậy! Đau quá!” Trần Việt Phong ôm đầu, bất mãn nhìn cô, so với vẻ kiêu ngạo vừa rồi, ở trước mặt cô giáo hắn lại giống một đứa trẻ bốc đồng!

Thật vất vả để hai người vừa cãi nhau vừa kết thúc việc băng bó, cô giáo nhẹ nhàng đóng tủ thuốc lại, quay đầu, khóe miệng khẽ cong lên, thế nhưng nụ cười kia rất giống với Trần Việt Phong.

“Cô bé đáng yêu, cháu của cô tính tình chắc là rất khó chịu!!”

Thì ra họ thật sự quen biết, tôi ngẩn người!

“Thím à, thím dong dài quá rồi đấy!” Trần Việt Phong bất mãn kêu to, nhưng tôi lại nhìn thấy khuôn mặt hắn trở nên hồng hồng.

Hắn không phải là thẹn thùng đấy chứ?

“Cháu mà còn gọi dì là thím nữa là dì sẽ đánh đấy!” Lại là một cái cốc đầu!

“Trời ơi, sao dì lại bạo lực như thế!”

Tôi ngây dại đứng ở một bên, hai người này không đến một phút đồng hồ lại cãi nhau. Tôi nhịn không được mà cười cười. Dì cháu nhà này thật đúng là thú vị!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.