Cấm Tình

Chương 11: Q.1 - Chương 11




Lúc tôi kéo thân mình mệt mỏi trở lại Thanh Viên đã là tám giờ tối. Lâu rồi không được chơi đùa vui vẻ như vậy, khoé miệng tôi vẫn còn mang theo ý cười thoả mãn.

Mở cửa bước vào căn phòng tối đen, tay còn chưa chạm đến công tắc đèn trên tường, một giọng nói lạnh lùng chợt vang lên trong bóng tối. “Em rốt cuộc cũng trở lại rồi sao?”

Tôi sợ tới mức vội lấy tay ôm ngực, bật đèn lên.

Ánh sáng chiếu thẳng vào khuôn mặt lạnh như băng không có chút biểu tình nào của Đường Diệc Diễm.

Tôi hoang mang nhìn hắn, sao hôm nay hắn lại về sớm như vậy, không biết thiếu gia lại muốn trở bệnh thần kinh gì đây, tâm trạng vui vẻ phút chốc lại bị phá tan.

Đến gần hắn, tôi nhanh chóng tìm được đáp án.

Trên bàn trà trước mặt Đường Diệc Diễm có một tờ giấy trắng, tựa như sợ tôi không nhìn thấy, mặt trên còn đè thêm một chiếc cốc thuỷ tinh. Hắn đã biết?

“Em thật sự rất lợi hại đấy!” Khoé miệng Đường Diệc Diễm khẽ nhếch lên, ngay cả cơ mặt cũng lười chuyển động.

Tôi hít một hơi, “Em…”

“Ngày mai về nhà mang hộ tịch đến đây, còn cả mấy loại giấy tờ cần thiết khác cũng mang tới!” Không đợi tôi giải thích, Đường Diệc Diễm đã lạnh lùng ngắt lời tôi.

“Nhưng mà em…” IELTS không phải là không qua sao? Tôi khẽ liếc nhìn tờ giấy trắng trên bàn trà. Tôi cố ý, gần như chỉ nộp giấy trắng.

Đường Diệc Diễm hừ hừ đứng lên, vẻ mặt cao thâm khó lường nhìn tôi: “Em không biết sao? Còn có một cách khác, chính là để em đến đó học tiếng rồi thi lại, nếu thi lại vẫn không được thì học lại. Duyệt Duyệt…” Hắn chậm rãi tới gần tôi, bàn tay lạnh lẽo xoa xoa hai má tôi.

“Chúng ta có thời gian cả đời để tra tấn lẫn nhau, tôi không quan tâm!” Nói xong, Đường Diệc Diễm vừa lòng nhìn khuôn mặt đang trở nên trắng bệch của tôi. Hắn đi lướt qua, cầm lấy áo khoác trên ghế sô pha, bước ra khỏi cửa.

Tôi vô lực ngồi phịch xuống ghế, chua xót nở nụ cười.

Ngây thơ thật, ngay cả cách như vậy mà cũng nghĩ ra. Tôi biết là vô dụng, nhưng mà, tôi chỉ muốn nhìn thấy bộ dạng chật vật của hắn, cho dù chỉ là một chút!!!

Sự phản kháng vẫn luôn nằm sâu trong tâm thức tôi, kìm nén không được!

Có lẽ chỉ có như vậy, tôi mới có thể nói với chính mình rằng, tôi vẫn còn sống, vẫn còn thở!

oOo

Ngày hôm sau, tôi trở về nhà. Mẹ đã làm sẵn cho tôi một bàn đầy ắp thức ăn ngon. Ba có lẽ đã sớm theo lời kể của mẹ mà biết được tin tôi sắp đi du học. Vẻ mặt vốn nghiêm nghị cũng dịu đi không ít. Nhưng có vài chi tiết ba thường xuyên hỏi làm cho tôi có chút không chống đỡ được, vẫn phải trốn tránh ánh mắt truy hỏi của ba. Những điều này đều là Đường Diệc Diễm sắp xếp, tôi căn bản không biết rõ, cũng chẳng muốn biết!

Ăn cơm xong, tôi vào bếp giúp mẹ rửa bát. Bây giờ mới nhận ra lúc trước tôi thật lười, ăn xơm xong là vỗ vỗ cái bụng no nê về phòng, thì ra rửa bát cũng không dễ dàng gì, dầu rửa chén, rồi xả nước.

“Duyệt Duyệt, con không cần giúp mẹ đâu, ra phòng khách xem ti vi với ba đi! Thực ra ông ấy rất nhớ con, mỗi lần con gọi điện thoại về, ông ấy đều hỏi đông hỏi tây. Rồi cả lần trước lên thăm con trở về nữa, mẹ bị ông ấy hỏi đến phát phiền rồi!”

Mẹ liên tục cằn nhằn. Tôi đứng bên cạnh giúp mẹ rửa bát, trong lòng dâng lên một tia ngọt ngào. Tại sao trước kia lại không nhận ra, chỉ cần yên lặng đứng bên cạnh mẹ cũng đã là một niềm hạnh phúc.

Tôi không kìm chế được, nước mắt lại bắt đầu dâng lên. Mẹ nghe được tiếng thút thít của tôi, vội quay đầu lại.

“Đứa con ngốc nghếch này, phải rời khỏi mẹ nên luyến tiếc sao?” Taycủa mẹ không ngừng xoa xoa trên mặt tôi, thật ấm áp.

“Mẹ…” Tôi dựa vào bả vai của mẹ, gắt gao ôm thật chặt. Mẹ, con thật sự khó chịu, cũng sắp không thở nổi rồi!

“Duyệt Duyệt…” Tôi nghe được giọng nghẹn ngào của mẹ.

“Duyệt Duyệt, mẹ cũng không nỡ xa con, nhưng con phải cố gắng nắm lấy cơ hội này, ở bên kia học hành cho tốt. Sau này, mẹ sẽ không bao giờ để con phải rời xa mẹ nữa… lập gia đình rồi, mẹ cũng sẽ đi theo con!” Mẹ nhẹ nhàng vỗ về hai má của tôi. Tôi nín khóc mỉm cười, dựa vào thân mình gầy gầy của mẹ làm nũng, mãi không chịu buông ra!

“Mau đi xem ba con một chút đi!” Mẹ khẽ nháy mắt với tôi, “Ba con vẫn hướng về phía chúng ta nhìn đấy, cổ cũng sắp dài ra rồi…” Mẹ mỉm cười, trong mắt đều là ngọt ngào, “Ba rất lo lắng cho con!”

Trái tim chợt co thắt lại, tôi mấp máy miệng, gật gật đầu.

Ba nhìn thấy tôi từ phòng bếp đi ra, vội vàng chuyển kênh, làm bộ như đang xem ti vi.

“Ba!” Tôi từ phía sau ôm cổ ba làm nũng.

“Lớn như vậy rồi, không có lớn nhỏ gì cả!” Tiếng ba nặng nề vang lên, tôi lại nghe thấy trong đó hàm chứa sự yêu chiều.

Tôi bật cười.

Ba nhẹ nhàng kéo tay tôi, để tôi ngồi xuống bên người. Biểu tình nghiêm túc của ba khiến tôi có chút bối rối.

“Duyệt Duyệt, đi du học con thực sự thấy vui vẻ sao?”

Trái tim tôi lại trầm xuống, tôi đờ đẫn nhìn ba, không biết ba đang nghĩ cái gì.

“Đương… Đương nhiên là vui vẻ rồi, đến Anh quốc mà ba!” Tôi khẽ cười, có chút cứng ngắc nói.

“Thật sự…”

“Thật sự ! Ba, sao ba lại trở nên hay lo nghĩ như vậy, mẹ nói ba sắp trở thành một bà lão rồi!” Tôi ôm lấy cánh tay của ba, khẽ đung đưa, “Còn nữa, ba phải thường xuyên cười đi, con phát hiện lúc ba cười rộ lên thật sự là vô cùng đẹp trai nha!”

“Diệp Sương Phi!”

“Ha ha ha, ba, mặt ba đỏ lên rồi kìa!”

Đủ, như vậy là đủ rồi! Cứ như vậy đi, chỉ cần ba mẹ được hạnh phúc tôi mới thấy yên tâm, chỉ cần ba mẹ được vui vẻ tôi mới có can đảm!

Mới có can đảm để sống!

oOo

Ngồi xe trở lại cũng phải mất đến hai tiếng đồng hồ, có lẽ tôi cũng chỉ có hai tiếng đồng hồ này để ở một mình.

Kiểm tra vé xong, tôi lẳng lặng ngồi trên xe, mệt mỏi dựa vào cửa sổ thở dài.

Bên ngoài, bầu trời xanh thẳm thẳm, nhưng trong mắt tôi lại giống như một cái lưới bao la vô tận. Màu xanh tươi mát đều bị chặn ở bên ngoài, nhìn thấy được nhưng chẳng thể chạm vào.

“Tiểu thư, xin hỏi cô không được khoẻ sao?” Một người đàn ông nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh, thân thiết nhìn tôi.

Tôi ngây người. Chắc là do biểu tình của tôi làm cho anh ta cảm thấy tôi không khoẻ.

Lúc bị ốm, tôi còn chưa từng như vậy. Chỉ từ khi tên ác ma kia xuất hiện trong cuộc đời tôi…

Tôi lắc đầu, lễ phép cười: “Tôi không sao, cảm ơn!”

Anh ta cũng ôn hoà cười: “Tôi còn tưởng… Tiểu thư, cô cũng là người của thành phố A sao? Tôi tới đây để kinh doanh… Thành phố này đúng là rất được…” Người này đúng là vô cùng nhiệt tình, sau khi ngồi cạnh tôi bèn không ngừng lải nhải.

Tôi không ngăn cản. Có người bên cạnh nói chuyện cũng tốt!

Di động bất chợt vang lên.

Tôi nhíu mày, lại là hắn, cho dù cách một khoảng rất xa, hắn vẫn dễ dàng khống chế cuộc sống của tôi.

“Xuống xe!” Tiếng nói không có một chút độ ấm vang lên. Tôi giật mình cả kinh, vội ngẩng đầu, nhìn thấy chiếc xe thể thao màu đen đậu ngay ở lối ra của nhà ga. Chiếc xe cao cấp như vậy đậu ở chỗ này khiến cho mọi người đều xôn xao, dừng chân xem xét.

Sao hắn lại tới đây?

“Xuống xe!” Di động lại truyền đến giọng nói của hắn, hỗn loạn không có chút kiên nhẫn!

Tôi vội lấy lại tinh thần, kích động nhấc túi hành lý lên, người đàn ông ban nãy nhìn tôi với vẻ quái dị.

“Thực xin lỗi, phiền anh một chút!” Tôi ý bảo anh ta tránh qua một bên, vội vàng chạy xuống xe.

Tôi không muốn bị người quen nhìn thấy. Tại sao hắn lại đến? Chẳng lẽ còn sợ thế giới của tôi chưa đủ loạn sao?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.