Cẩm Lý Tiểu Hoàng Hậu

Chương 6: Chương 6




Tiểu thái giám duỗi tay muốn đem đồ ăn trên bưng cho Hạ Nguyệt. Dương yêu Nhi không chút nghĩ ngợi liền đứng lên, chụp tay tiểu thái giám.

Mọi người không khỏi đều nhìn về phía Dương yêu Nhi, không biết nàng muốn làm cái gì.

Trong mắt Hạ Nguyệt đều là vẻ chờ mong, cho rằng Dương yêu Nhi vì nàng cầu tình.

Tiêu Dặc ánh mắt cũng rơi trên người Dương yêu Nhi. hắn nhìn chằm chằm nàng, thần sắc trên mặt khó phân biệt hỉ nộ.

Dương yêu Nhi lại quay đầu nhìn chằm chằm Tiêu Dặc, nghiêng đầu hỏi: “không ăn sao? Ăn ngon, ăn rất ngon.”

Tiêu Dặc ngẩn ra, không nói chuyện.

“sẽ đói.” Dương yêu Nhi nhỏ giọng nói.

Đói là mùi vị rất khó chịu, nàng một mình ngồi ở trong viện, có đôi khi đói bụng, cũng chỉ có thể mà nhìn chim chóc ngoài tường. Trong bụng giống như là nuốt một cục hỏa vào, khó chịu cực kỳ.

“Trẫm sẽ không đói.”

Dương yêu Nhi nghe vậy trợn tròn mắt, không quá có thể hiểu được, vì cái gì hắn sẽ không đói.

Trong nhà mọi người lúc này mới bừng tỉnh đại ngộ.

Sở dĩ Dương cô nương cản tiểu thái giám lại, là còn nhớ Hoàng Thượng chưa dùng cơm canh đâu.

“Đem nàng mang đi ra ngoài dùng cơm.” Tiêu Dặc hạ lệnh nói.

Lưu ma ma hiểu ý gật đầu, Dương cô nương này xuất thân thôn dã, nhìn thấy 1 bàn cơm canh lãng phí cho một nha đầu không biết tốt xấu, chắc là sẽ đau lòng. Lưu ma ma cùng một ma ma khác liền đem Hạ Nguyệt kéo ra bên ngoài.

Hạ Nguyệt sợ tới mức kịch liệt giãy giụa, nàng không thể tin nổi mà nhìn Dương yêu Nhi.

thật ra kẻ ngốc này cũng không phải vì nàng cầu tình!

Đâu thành ra như thế này?

không , không!

Kẻ ngốc này chẳng lẽ không có chút lòng thương hại sao?

Hạ Nguyệt kinh hoảng mà mở miệng, lúc này kêu đến càng thê thảm: “Hoàng Thượng……” Chỉ là mới vừa rồi phun ra hai chữ, miệng liền bị ngăn chặn, rồi sau đó cứ như vậy lặng yên không một tiếng động mà lôi ra ngoài.

Tiểu thái giám lúc này mới cẩn thận thu thập đồ ăn trên bàn.

Dương yêu Nhi nhìn vài cái còn lưu luyến.

“Ngày mai sẽ còn có.” Tiêu Dặc nói.

Dương yêu Nhi lúc này mới gật cằm.

Cung nữ bên cạnh thuận tay đưa lên một ly trà tiêu thực, cười nói: “Thỉnh cô nương dùng.”

Dương yêu Nhi tiếp nhận, chậm rì rì một ngụm tiếp một ngụm đều uống hết. Đúng là nửa điểm cũng không chịu lãng phí.

Mọi người nhìn thấy hành vi như vậy của nàng, cũng không dám âm thầm châm chọc nàng khôngphóng khoáng, ngốc thật sự.

Có Mạn Hà, Hạ Nguyệt đi trước, bọn họ cũng hiểu được. Mặc kệ Dương cô nương này là kẻ ngu dốt, vẫn là thông minh. hiện giờ nàng đã được đưa vào cung, chính là người của Hoàng Thượng. Nàng là chủ tử, bọn họ là nô bộc, nào có đạo lý nô bộc coi khinh, khinh nhục chủ tử?

Chỉ chốc lát sau Lưu ma ma đã trở lại, nàng nhìn sắc mặt Hoàng Thượng, liền đánh bạo, cười nói: “cônương đầu gối có đau hay không? Cần phải bôi thuốc?” ở đâu còn bộ dáng hung ác lạnh băng vừa rồi.

Dương yêu Nhi từ ghế trên đứng dậy, bản thân khom lưng xoa xoa đầu gối, nói: “không đau.”

Tiêu Dặc bỗng dưng nhớ tới, nàng bị Mạn Hà xô đẩy trên mặt đất, bộ dáng khóc đến nở hoa. hắn nói: “Cho nàng nhìn một cái.”

Lưu ma ma vội ngồi xổm xuống, vén làn váy của Dương yêu Nhi lên, lại chậm rãi cuốn ống quần lên.

Chân Dương yêu Nhi rất nhỏ, ống quần dễ dàng liền cuốn tới đầu gối.

không có quần áo bao trùm, Dương yêu Nhi cảm thấy có chút lạnh, nàng không tự giác mà rụt rụt chân.

Lưu ma ma kinh ngạc nói: “Như thế nào bị thương lợi hại như vậy?” Đồng thời cầm cổ chân nàng, không cho nàng lùi về sau.

“Mau! Mau lấy thuốc tới!” Lưu ma ma cao giọng nói.

Tiêu Dặc không khỏi nhìn theo.

Liền thấy đầu gối Dương yêu Nhi sưng tròn, một mảnh ứ động lớn, chính giữa còn phiếm tím, đại khái là tích chút máu bầm. Lại cẩn thận nhìn, còn có thể nhìn thấy bầm tím trên đầu gối, xoay tròn, mang 1 chút tơ máu. Làn da nàng vốn là trắng, đầu gối một khối vết thương xanh tím như vậy, tự nhiên nhìn thấy giật mình!

Cung nhân đều âm thầm hít vào một hơi.

Mạn Hà rơi vào kết cục này, cũng không oan uổng.

“Lấy xạ hương tử kim cao tới.” Tiêu Dặc thanh âm vang lên.

Lưu ma ma kinh ngạc một cái chớp mắt, rồi sau đó mới đứng dậy, vội đi lấy.

Xạ hương tử kim cao không dễ có, chỉ có Hoàng Thượng, Thái Hậu mới có thể lấy dùng.

Lấy thuốc dán tới, hai tiểu cung nữ liền đi qua, quỳ trên mặt đất cẩn thận bôi thuốc cho Dương yêu Nhi, cẩn thận mà bôi qua một nén nhang.

Tiêu Dặc cũng không kiên nhẫn mà ngồi ở trên ghế, nhìn tiểu cung nữ bôi thuốc cho nàng.

Chỉ là thời gian trôi qua mau, ngoài cửa sổ bóng đêm nặng nề, đã là giờ Tuất.

“Hầu hạ cô nương rửa mặt, nghỉ ở trên giường bên ngoài.”

“Dạ.”

Vừa mới dùng cơm canh, chân lại bị thương, hôm nay tất nhiên là sẽ không có chuyện gì.

Các cung nhân dẫn Dương yêu Nhi đi gỡ búi tóc, thay quần áo.

Tiêu Dặc liền sai người châm đèn, bản thân ngồi ở bàn trước, cầm sách cổ lật xem. Dưới ánh nến, thân hình hắn chợt nhìn gầy, thái độ hoàn toàn không ốm yếu. Thân ảnh hắn phóng trên bình phong phía sau, càng giống như là mãnh thú ngủ đông.

……

Hôm sau, Vĩnh An Cung.

Thái Hậu dựa gối dựa phù dung, trên mặt hiện vài tia châm chọc, hỏi: “Hôm qua kẻ ngốc kia đưa đến Dưỡng Tâm Điện?”

“Bẩm Thái Hậu nương nương, đã đưa đi.” Phía dưới Từ ma ma lên tiếng.

“ sau đó thì như thế nào? Hoàng đế có thẹn quá thành giận hay không đem người đuổi đi?”

“Đưa đi từ hôm qua, đến sáng hôm sau, cũng chưa thấy đuổi đi. Bất quá…… Dưỡng Tâm Điện phạt hai cung nữ.”

Thái Hậu nghe vậy, tức khắc cười lên tiếng: “Kéo một thân bệnh tật, đưa tới cửa 1 kẻ ngốc lại khôngdám đẩy, hắn cũng cũng chỉ có thể như thế! Lại để cho hắn, bỏ đi. Thích đánh giết ai đều được. Khi Tiên đế còn, không phải cũng như thế sao? Bất quá không chống nổi triều thần, quản không được hậu cung, nhiều lắm lấy cung nhân xả giận thôi.”

Từ ma ma liền cũng nở nụ cười theo

Dương yêu Nhi bên này đánh hơi hắt xì, nàng ôm lấy chăn, mờ mịt mà ngồi dậy, trong lúc nhất thời không biết bản thân ở nơi nào.

“cô nương đã tỉnh.” Tiểu cung nữ cười tiến lên, lấy đi chăn trong lòng ngực nàng, sau đó cầm khăn cẩn thận cho nàng lau tay, lại lau mặt.

“cô nương thức dậy muốn dùng cơm sao?” Tiểu cung nữ hỏi.

Ăn là đương nhiên muốn ăn.

Dương yêu Nhi không chút nghĩ ngợi liền gật đầu.

“Nô tỳ kia hầu hạ cô nương đứng dậy.” Tiểu cung nữ nói.

Lưu ma ma đi vào, nói: “Trước tiên bôi thuốc lần nữa rồi xuống đất.”

Tiểu cung nữ gật đầu,từ trong tay Lưu ma ma tiếp nhận xạ hương tử kim cao, sau đó vén ống quần Dương yêu Nhi lên, trước dùng khăn nóng đem tàn dư của thuốc dán lau khô, lại chậm rãi bôi thuốc.

Lúc này trong phòng thật sự ấm áp, Dương yêu Nhi lại mới vừa tỉnh ngủ, không hề phòng bị, cho nên nàng hào phóng mà duỗi thẳng chân, không hề liều mạng rụt chân lại. Thời điểm tiểu cung nữ bôi thuốc, nàng cúi đầu nghiêm túc mà nhìn chằm chằm đầu ngón chân của mình, lắc lư.

Tiêu Dặc dùng bữa lúc sáng sớm, hắn từ trong phòng đi ra, vừa lúc thoáng nhìn thấy bộ dáng của Dương yêu Nhi ngồi ở trên giường.

Qua cả đêm, vết thương trên chân nàng ngược lại trở nên càng rõ ràng.

Nàng đầu gối có chút hơi sưng, máu bầm màu tím bao trùm hơn phân nửa diện tích, nhìn xem rất thê thảm.

Tiểu cung nữ sợ làm đau nàng, xuống tay cực nhẹ. Nhưng là như vậy, chỉ nhìn cũng cảm thấy đau.

Bản thân nàng còn chưa phát giác ra.

Nàng còn ngoắc ngoắc đầu ngón chân, chính mình nhìn chằm chằm nhìn đến xuất thần.

Có lẽ nguyên nhân chính là vì tâm trí nàng không được đầy đủ, cho nên tuy rằng xuất thân hương dã, nhưng hẳn là không có làm nhiều việc. Ánh mắt Tiêu Dặc dừng ở trên chân nàng.

Chân nàng không lớn, đầu ngón chân so với người thường càng đẹp mắt, làn da càng non mịn, càng xinh đẹp.

Nàng để chân bên ngoài cũng rất đẹp.

Tinh tế, nhưng lại không gầy gò, hẳn là không thường đi ra ngoài, cho nên dưỡng chút thịt.

Nhưng cũng đúng là bởi vì chân nàng đẹp như vậy. Vết thương ở đầu gối mới càng làm người ta cảm thấy khó có thể tha thứ.

……

Tiểu cung nữ bôi xong dược đứng dậy, quay đầu nhìn lên, mới phát hiện Hoàng Thượng đứng ở phía sau.

Nàng sợ tới mức vội quỳ xuống đất hành lễ: “Nô tỳ không biết Hoàng Thượng ở phía sau, thỉnh Hoàng Thượng tha tội.”

Đám người Lưu ma ma cũng mới chú ý tới sự tồn tại của Tiêu Dặc, quỳ xuống đất hành lễ.

Tiêu Dặc vẫy vẫy tay, cũng không có ý tứ muốn truy cứu.

Tiểu cung nữ thấy thế, lập tức nhẹ nhàng thở ra. Nàng vội quay đầu xem Dương cô nương, lại thấy Dương cô nương còn ngồi ngay ngắn ở trên giường, không hề có ý định muốn đứng dậy.

Tiêu Dặc thần sắc nhàn nhạt, nói: “Ống quần.”

Dương yêu Nhi ống quần kéo lên chưa có buông xuống.

Tiểu cung nữ cuống quít cúi đầu, duỗi tay xõa ống quần Dương yêu Nhi.

“Nàng không muốn đi, liền đem cơm canh vào đây.” Tiêu Dặc lại nói.

“Dạ”

Tiêu Dặc trong đầu lại vẫn là đầu gối của nàng xanh tím. hắn nhìn về phía Lưu ma ma, hỏi: “Thuốc này không hiệu quả?”

Lưu ma ma cười một cái, nói: “Hoàng Thượng, là như vầy. Bình thường bị thương, chỗ bị thương ngày thứ hai thoạt nhìn là thời điểm đáng sợ nhất. Lúc này, nên đỡ một ít.”

Tiêu Dặc gật đầu, không hề hỏi nữa.

Lưu ma ma chần chờ một chút, hỏi: “Chẳng qua là cô nương bị thương, hôm nay có đưa cô nương quay về Yến Hỉ Đường?”

“Dưỡng hai ngày lại đưa trở về.”

“Dạ.”

Vì thế Dương yêu Nhi liền như vậy ở Dưỡng Tâm Điện liền ở trên giường gỗ tử đàn khắc hoa sơn tâm của Hàm Xuân phòng.

Mỗi ngày đều có đồ ăn ngon đưa đến trước mặt nàng, chờ rửa mặt chải đầu, cũng có các cung nữ bận việc. Dương yêu Nhi tự nhiên thanh thản thật sự. Chỉ là ở nơi này ngày đầu, không nhìn thấy chim chóc.

Trong lúc nhất thời, Dương yêu Nhi cũng không biết được tìm thú vui ở đâu.

Cũng chỉ có thời điểm thấy Tiêu Dặc, hai mắt nàng mới sáng ngời, nhìn chằm chằm Tiêu Dặc khôngchớp mắt.

Mấy cung nhân âm thầm cười, nói, cô nương thích Hoàng Thượng thích cực kỳ.

Chẳng qua là lời này, bọn họ không dám nói trước mặt, sợ làm chủ tử tức giận, rơi vào kết cục của Mạn Hà.

Bên này Dưỡng Tâm Điện không khí rất tốt.

Bên kia Yến Hỉ Đường, Xuân Sa cùng Tiểu Toàn Tử gấp đến độ ăn cũng ăn không ngon, ngủ cũng ngủ không tốt.

“Thế nào còn chưa thấy cô nương trở về? Hạ Nguyệt cũng không thấy trở về. Tất cả không phải là……” Xuân Sa sắc mặt trắng bệch, run run nói: “Đều bị xử lý đi?”

Tiểu Toàn Tử vẻ mặt đau khổ, nói: “Ngày ấy không nên để Hạ Nguyệt tỷ tỷ đi, nàng kia há mồm, chỉ không biết khi nào chọc giận thánh thượng.”

Xuân Sa thật sự nhịn không được, liền đi tìm Tần ma ma hỏi thăm.

“cô nương khi nào trở về? Chúng ta cũng chuẩn bị chút, miễn cho đến lúc đó tay chân luống cuống.”

Tần ma ma lạnh mặt, quái gở nói: “ chờ xem!”

Xuân Sa không hỏi được sự thật, đi đường đều hoảng hốt.

……

Như thế đã qua bốn ngày.

Đầu gối Dương yêu Nhi đã rất tốt, màu tím máu bầm biến mất sạch sẽ, chỉ có một chút dấu vết còn lưu lại.

Rốt cuộc là có thể đi bộ rồi.

Ngày này, Tiêu Dặc trở lại phòng Hàm Xuân, nhìn thấy hai tiểu cung nữ nâng Dương yêu Nhi đi bộ.

Tiêu Dặc kinh ngạc nói: “Có thể đi bộ?”

“Hồi Hoàng Thượng, cô nương có thể đi rồi.” Tiểu cung nữ theo tiếng.

“Vậy liền đưa trở về đi.” hắn có thói quen ở một mình đã lâu, có 1 cô nương ở đây, tóm lại không quen.

Tác giả có lời muốn nói: yêu Nhi đi rồi còn sẽ trở về.

hiện tại tiểu hoàng đế còn không có nhanh như vậy thích yêu Nhi

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.