Cẩm Lý Tiểu Hoàng Hậu

Chương 42: Chương 42




Dương yêu Nhi đã mặc y phục chỉnh chỉnh tề tề, còn có gì để xem?

Nàng cùng Tiêu Dặc ngồi xuống bên cạnh bàn, trên bàn đã dọn sẵn đồ ăn sáng, cùng với thức ăn trong cung ngày trước không khác biệt mấy. Đây là nơi nào? Dương yêu Nhi mờ mịt nghĩ.

“Hôm nay có thêm vài món mới, cô nương muốn nếm thử?” Lưu ma ma ở bên cạnh nói.

Dương yêu Nhi rất đói, nhưng nàng chỉ niết niết ngón tay, chờ Tiêu Dặc động đũa trước.

Tiêu Dặc liếc mắt nhìn nàng một cái, nhìn nàng ngo ngoe rục rịch, ngón tay quấy loạn. Tiêu Dặc trong lòng ngẩn ra, giống như trong bất tri bất giác, động tác nhỏ của nàng ngày càng trở nên nhiều hơn. không còn như lúc đầu mới gặp mặt, ngốc ngốc yên tĩnh, chỉ khi người ta chọc một chút, nàng mới động một chút.

Tiêu Dặc cầm đũa trước, nói: “Ăn đi.”

Dương yêu Nhi điểm điểm cằm, cầm muỗng lên, bắt đầu ăn thịt viên trước.

Tiêu Dặc khẩu vị không được tốt, chỉ tùy ý ăn một chút, liền buông đũa trong tay xuống. Dương yêu Nhi ngược lại vẫn vùi đầu ăn như cũ. Tiêu Dặc nhìn chằm chằm một đầu tóc của nàng, hỏi: “Ở bên ngoài, có ai khi dễ ngươi?”

Dương yêu Nhi suy nghĩ nửa ngày, ngơ ngác ngơ ngẩn không nói được cái tên nào.

Mắt thấy thịt viên trước mặt nàng cũng sắp lạnh, Tiêu Dặc nói: “Ăn thịt viên của ngươi, một bên ăn một bên nói.”

Dương yêu Nhi lại cúi đầu ăn tiếp.

Nhưng là đang nhai thịt trong miệng làm sao có thể nói chuyện chứ? Huống chi muốn Dương yêu Nhi toàn tâm toàn ý, quả thực là một chuyện khó nhất trên đời này. Vì thế nàng chỉ chậm rãi nhai nuốt, lại không lên tiếng.

Tiêu Dặc liền thay đổi vấn đề, lại hỏi nàng: “Bên ngoài thú vị sao?”

Cái này ngược lại có thể trả lời.

Dương yêu Nhi nhai ba cái nuốt thịt viên xuống, lại lau nước sốt tràn ra bên môi, sau đó mới quy quy củ củ gật đầu, trả lời Tiêu Dặc, nói: “Rất vui.”

Tiêu Dặc gắt gao nhìn nàng, hắn ngoài miệng không có lại nói lời thừa thải, nhưng biểu tình trên mặt rõ ràng không tốt.

Chờ đến khi Dương yêu Nhi ăn xong chén thịt viên kia, liếm liếm môi, rốt cuộc cũng ngẩng đầu lên, Tiêu Dặc mới nói: “Vậy nơi này cùng bên ngoài, nơi nào tốt hơn?”

Dương yêu Nhi nhìn quanh bốn phía, nói lại như vẹt, lẩm bẩm lặp lại: “Nơi này?”

“Trong cung.” Tiêu Dặc nói.

Dương yêu Nhi ngược lại nhanh chóng chỉ chỉ dưới chân: “Nơi này.” Lần này không phải là lặp lại cùng nghi vấn nữa, mà là khẳng định.

Lưu ma ma nhìn thấy lệ khí trên người Hoàng Thượng, cứ như vậy liền từng chút một giảm xuống.

“Vậy nơi này, có cái gì tốt?” Tiêu Dặc lại hỏi.

hắn nhìn chằm chằm mặt Dương yêu Nhi, tỉ mỉ quan sát biểu tình của nàng, một chút nhỏ cũng không bỏ qua.

Dương yêu Nhi duỗi cánh tay, muốn gắp hoành thánh cua có tạo hình độc đáo, được chế biến thơm ngát ở xa, nhưng làm sao cũng với không tới. Nàng đành phải tạm thời từ bỏ, sau đó trả lời vấn đề của Tiêu Dặc, nàng nói: “Đều tốt.”

Bản thân một bên nói, còn một bên gật đầu. Như là tự mình tán thành lời của chính mình.

Có lẽ ngay cả chính bản thân Tiêu Dặc cũng không biết, mặt mày của hắn có một chút hòa hoãn.

hắn vươn tay, nhẹ nhàng gắp một cái hoành thánh cua, để vào cái đĩa bạch ngọc trước mặt Dương yêu Nhi, nói: “Trong cung một chút thú vị cũng không có, chỉ có người ngấm ngầm mưu tính không bao giờ hết. Chỗ nào có người và việc thú vị như bên ngoài, thẳng gọi người xem hoa mắt.”

“Có phải hay không?” hắn hỏi.

Toàn bộ tâm trí của Dương yêu Nhi đều bị miếng hoành thánh cua kia câu đi rồi, trong đầu càng thêm nhớ lúc ăn hai con cua ở Văn Xương quán.

Nàng liếm môi dưới, cũng không trả lời.

Thấy nàng thật lâu không đáp, Tiêu Dặc cũng không hỏi lại, chỉ nhìn nàng nhai kỹ nuốt chậm miếng hoành thánh cua kia. Nàng ăn đến vô cùng chuyên chú, một ngụm một ngụm, hàm răng chầm chậm cắn, gần như ngay cả động tác ăn cơm cũng trở thành một bức phong cảnh đẹp.

Tiêu Dặc bỗng dưng lại có chút thèm ăn.

hắn liền chỉ vào thức ăn trước mặt, sai người bưng xuống hâm nóng.

Đợi phân phó xong, Dương yêu Nhi đã ăn xong miếng hoành thánh cua kia, nàng còn ngẩng đầu nhìn chằm chằm hắn.

Chờ đến khi Tiêu Dặc cũng lấy một miếng hoành thánh cua tới nếm, Dương yêu Nhi mới lại cúi đầu tiếp tục ăn.

thật giống một đứa bé.

Ăn được đồ ngon, liền hi vọng đồng bạn cũng ăn một miếng, cũng thích ăn giống như nàng mới được.

Chờ khi dùng xong bữa sáng, mặt trời đã lên cao.

Các cung nhân lần lượt bưng đồ ăn xuống, Tiêu Dặc nói: “đi chơi đi.” Khuôn mặt hắn tuy rằng vẫn lạnh lẽo như cũ, nhưng so với vừa rồi, đã có thể xem là tươi đẹp.

Lưu ma ma đáp, nhẹ nhàng cầm cổ tay Dương yêu Nhi,kéo nàng từ trên chỗ ngồi đứng dậy, nói: “cô nương cần ngủ trưa không?”

Dương yêu Nhi lắc đầu.

Tiêu Dặc liền sai người mang giấy bút tới, hỏi: “Ngươi ở ngoài cung có viết chữ?”

Dương yêu Nhi lần đầu tiên biết chột dạ là cảm giác gì.

Viết là viết, chỉ là vẫn như cũ viết không tốt.

Nàng nhớ tới người khác luôn nói nàng là đứa nhỏ ngốc, có lẽ là ngốc thật. Bản thân Dương yêu Nhi nghĩ thầm.

Tiêu Dặc không biết trong lòng nàng đang suy nghĩ cái gì, chỉ sai người trải giấy, mài mực.

Dương yêu Nhi cũng không biết cự tuyệt là gì, tất nhiên là ngoan ngoãn đi tới trước bàn, đề nét bút, à không, viết chữ. Ánh mắt của Tiêu Dặc lúc đầu còn đặt ở trên giấy Tuyên Thành kia, nhìn chằm chằm ngòi bút của nàng, lúc sau bất tri bất giác, liền theo ngòi bút kia, nhìn về phía tay của nàng, lại từ bàn tay nắm chặt của nàng, hướng lên trên, nhìn thẳng cổ của nàng……

Tiếp sau đó là cằm, lỗ tai.

Vành tai nàng có vẻ mượt mà, mặt trên không có lỗ tai, tự nhiên cũng không có đeo khuyên tai.

Tiêu Dặc nhìn chằm chằm một lát, bất tri bất giác lại sinh một tia buồn ngủ.

Lúc này, hắn nghe Dương yêu Nhi nói: “…… Được rồi.” Hai chữ như vậy, từ miệng nàng nói ra có cảm giác tương đối mềm mại.

Tâm tư của Tiêu Dặc bị kéo về, buồn ngủ cũng hoàn toàn tiêu tán.

hắn đứng dậy đi ra phía trước, nhìn nhìn ở bên trên giấy Tuyên Thành.

Chỉ thấy phía trên các chữ lớn lớn bé bé, xiêu xiêu vẹo vẹo, chen đầy.

Trái lại như là đang luyện bảng chữ mẫu, rõ ràng là cùng một chữ, lại bị nàng viết thành những hình dạng bất đồng.

Tiêu Dặc quay đầu đi Dương yêu Nhi.

Dương yêu Nhi đang cúi đầu, dùng tay trái lau đi nét mực trên ngón tay phải, động tác vụng về lại buồn cười.

Tiêu Dặc kéo tay nàng qua: “Lấy khăn tới.”

“Dạ.” Tiểu cung nữ vội đưa một cái khăn lên.

Tiêu Dặc tay phải tiếp nhận khăn, ấn trên mu bàn tay của Dương yêu Nhi, xoa xoa cho nàng, tính cả một cái tay khác của nàng cũng cùng lau khô một thể, sau đó mới đem khăn ném lại cho cung nhân.

Sau đó ánh mắt hắn đảo qua mặt giấy Tuyên Thành bị tràn ngập kia, nói: “Ngược lại cũng có chút tiến bộ.”

Dương yêu Nhi ngơ ngác nhìn hắn, đại khái là không nghe ra ý khích lệ của hắn.

Tiêu Dặc không có ở lâu, hắn cũng không có lại hỏi Dương yêu Nhi, ai khi dễ ngươi, bên ngoài chơi vui sao, ngươi còn muốn đi chơi sao.

hắn đi ra ngoài, các cung nhân cũng liền theo hắn rời đi.

Dương yêu Nhi nhỏ giọng đánh ngáp một cái.

Nàng nhìn bút mực trên bàn, đang muốn duỗi tay tẩy bút. Động tác này, lúc trước Hoàng Thượng đã dạy cho nàng.

Lưu ma ma lại vội vàng nắm tay nàng lại, nói: “Hoàng Thượng mới vừa lau khô cho cô nương, làm sao có thể để cô nương tới tẩy bút? Để cho thuộc hạ làm là được.”

Dương yêu Nhi nghe lại ngáp một cái.

Lưu ma ma liền lại hỏi nàng: “cô nương muốn ngủ trưa một lát không?”

Dương yêu Nhi ngẩng đầu nhìn ra bên ngoài, thái dương treo ở trên cao, ánh nắng chói mắt, Dương yêu Nhi che miệng lại ngáp, lúc này mới gật đầu.

Vì thế Lưu ma ma liền hầu hạ nàng, ở trên giường nhỏ ngủ, trong ngực ôm một cái gối đầu, đắp chăn, cứ như vậy liền mê man ngủ mất.

Chờ đến khi Dương yêu Nhi tỉnh lại, nàng chớp chớp mắt, mờ mịt nhìn chằm chằm màn.

A?

Ta lại trở lại rồi?

Dương yêu Nhi từ trên giường ngồi dậy.

Người bên ngoài tựa hồ trông giữ rất lâu, vừa nghe thấy động tĩnh của nàng, liền lập tức vén màn lên.

“cô nương tỉnh rồi, dậy súc miệng, ở bên ngoài đi dạo hai vòng nhỏ, bằng không ngủ lâu vậy, sẽ bị choáng váng đầu.” Là Lưu ma ma nói chuyện.

Dương yêu Nhi được nàng đỡ đứng dậy, đổi tốt y phục, Lưu ma ma liền cứ như vậy bồi nàng ở trong sân đi lại.

Ở Dương trạch dạo qua một vòng nhỏ, Dương yêu Nhi mới mơ hồ cảm thấy, người đi theo bên người lúc trước, đều thay đổi, đổi thành gương mặt xa lạ. Người mới không có nói chuyện với nàng, nhưng một đám nhìn bộ dáng đều rất lợi hại ……

Lưu ma ma vẫn giống như lúc trước, không có gì khác.

không bao lâu, quản gia tới báo, nói cô nương Lý gia tới.

Dù biết là, trong miệng hắn nói chính là Lý Hương Điệp cùng Lý Ninh Yến, nhưng sắc mặt của Lưu ma ma vẫn âm trầm.

Dương yêu Nhi đang cảm thấy không thú vị, liền nhìn thẳng hướng cửa viện.

không bao lâu, hai người kia được dẫn vào cửa.

Vẻ mặt của hai cô nương đều mang tươi cười, giống như đã trải qua chuyện gì cực kì thú vị.

Các nàng liếc nhau, đi đến trước mặt Dương yêu Nhi, nói: “cô nương hôm nay ra cửa chơi không?”

Dương yêu Nhi không nói chuyện.

Hai người nói: “không ra khỏi cửa cũng tốt, canh giờ cũng không còn sớm, ra cửa cũng chơi không được bao lâu.”

Các nàng bồi Dương yêu Nhi vào phòng khách, ngồi xuống bên bàn tròn.

Cung nữ mang điểm tâm trà nóng tới.

Lý Hương Điệp cười nói: “nói một cái chuyện cười cho cô nương nghe.”

Dương yêu Nhi cũng không lên tiếng, Lý Hương Điệp cũng mặc kệ, nàng lại nói: “Ta nghe nói lúc trước cô nương được mời, đến yến tiệc của Lý Nguyên kia, trong bữa yến vị hôn phu Liễu Khai Hoành của nàng ta đại náo có phải không? Hôm nay, cánh tay Liễu Khai Hoành đã gãy, không phải ở chỗ này……” Lý Hương Điệp chỉ chỉ vị trí khuỷu tay của mình.

nói xong, tay nàng dời xuống, vuốt ve xương cánh tay nói: “Là từ chỗ này…… Chỗ này bị người đánh gãy.”

“hắn lúc trước không phải là người đọc sách sao? Tuy là nói không có công danh. Nhưng chuyện sau này, ai có thể nói chính xác chứ? hiện tại như vậy…… Mời đại phu tới xem, cũng chữa không tốt. Ngày sau đừng nói cầm bút, có thể nhúc nhích hay không, còn là một chuyện khác.”

Dương yêu Nhi ngây thơ mờ mịt nghe.

Lý Ninh Yến nói: “hiện giờ bên ngoài đang phỏng đoán, đây là do Tiêu Quang Hòa đánh gãy, hay là do người của Lý gia đánh gãy. Chẳng qua bất luận là do ai ra tay, thúc thúc của Liễu Khai Hoành kia, chính là đến ngoài cửa Lý gia nháo, ồn ào nói là Lý gia, không, là Đông Lăng Lý gia, không phải nhà chúng ta. nói nhà bọn họ không nói tình nghĩa, hành sự tàn nhẫn độc ác, không muốn tiến hành hôn sự thì thôi, còn muốn ra tay tàn nhẫn giết người Liễu gia, may mắn có người đến tương trợ, chỉ mới chặt đứt cánh tay……”

“Thúc thúc của Liễu Khai Hoành nói, hiện giờ chính là cho dù có phải bỏ mạng, cũng muốn Lý gia thực hiện hôn ước.”

Lý Hương Điệp khẽ cười một tiếng: “Cái này trái lại chỗ nào giống kết thân, rõ ràng là kết thù. Cũng không biết mười mấy năm trước, Lý gia có từng nghĩ tới sẽ có một ngày như hôm nay.”

Dương yêu Nhi đánh ngáp, trong đầu choáng váng.

Có phải hay không ngủ tiếp một giấc rồi dậy, mở mắt ra sẽ lại nhìn thấy hoành thánh cua?

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Mấy vẫn đề của tiểu hoàng đế đều đào hố.

Nhưng mà yêu Nhi lại miễn dịch tất cả.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.