Cạm Bẫy Hôn Nhân: Sự Trả Thù Của Tổng Giám Đốc

Chương 12: Q.1 - Chương 12: Tình cảm mập mờ






Lời nói không thèm để ý chút nào của Cố Thịnh còn hơn là khiến Sở Phàm ngớ ngẩn, có đàn ông không ngại thân thể vợ mới cưới của mình bị người ta thấy sao? Mặc dù ánh mắt của anh thu lại rất mau, không có nhìn kỹ rõ ràng, nhưng chị dâu này, anh đã từng gặp, dịu dàng động lòng người, xinh đẹp không thua những minh tinh điện ảnh nổi tiếng kia. So với Cố Thịnh đúng là một đôi trai tài gái sắc, một đôi trời đất tạo nên!

Nhưng lời lẽ như vậy, lại làm cho Tả Tình Duyệt bị thương một lần nữa, Tả Tình Duyệt hạ mi mắt xuống, trong lòng thoáng qua tia khổ sở. Một người chồng có thể dùng đêm tân hôn của cô để chơi trò chơi đổi vợ, sao có thể để ý thân thểcô có bị người khác thấy hay không?

Rõ ràng đã bị đẩy vào vực sâu, cô vẫn còn mong đợi gì?

Tả Tình Duyệt cố ý bỏ rơi sự đả kích từ lời nói của anh ta mang đến cho cô lần nữa, nhìn người đàn ông cao lớn đẹp trai, mặc trang phục thoải mái vẫn đưa lưng về phía cô, cả người Tả Tình Duyệt chui rúc vào chăn. Lúc này cô ngay cả áo lót quần lót cũng không có mặc, trong phòng có hai người đàn ông, dù Cố Thịnh muốn làm nhục cô, nhưng cô lại không thể trơ mắt nhìn mình bị làm nhục như vậy!

Cho dù tự ái đã bị chà đạp, nhưng cô vẫn muốn nhặt lên từng chút từng chút một!

Vết thương trên cổ tay cắt không quá sâu, đã không còn chảy máu, nhưng vẫn cực kỳ đau đớn, nhiều lần, đều không thể nâng lên, bộ y phục mất một khoảng thời gian vẫn không cách nào mặc vào trên người cô đàng hoàng, thân thể lạnh như băng bắt đầu toát ra mồ hôi nóng.

Cố Thịnh nhìn động tác gian nan của cô, trong mắt thoáng qua vẻ âm trầm, trong lòng lại không vui vẻ sung sướng như dự đoán.

"Phụ nữ ngốc!" Cố Thịnh khẽ nguyền rủa ra tiếng, tiến lên đoạt lấy y phục trong tay cô mặc vào cho cô. Nhưng động tác cũng không dịu dàng, mặc quần áo tử tế cho cô xong, giống như là rất chán ghét, liền lập tức tránh ra như tránh rắn bò cạp, lạnh lùng phân phó Sở Phàm, "Anh có thể tới xem thương thế của cô ta rồi!"

"Thương?" Sở Phàm giật mình xoay người, thấy người phụ nữ suy yếu tái nhợt trên giường, hung hăng trợn mắt nhìn Cố Thịnh một cái, "Tôi là bác sĩ ngoại khoa, không phải bác sĩ phụ khoa!"

Tình hình như vậy, Sở Phàm rất tự nhiên liền liên tưởng đến một vài hình ảnh mập mờ. Nhất định là lúc tân hôn Cố Thịnh quá thô bạo với chị dâu, nên đã đả thương cô, trong mắt hiện ra vẻ lúng túng, Địa phương riêng tư như vậy, sao có thể gọi anh tới chữa trị chứ?

Tả Tình Duyệt vừa nghe, cũng nhất thời hiểu ra hiểu lầm của anh ta, trên mặt lập tức đỏ bừng, cắn chặt môi. Trên thực tế, trừ cổ tay bị đau, giữa hai chân cô cũng hết sức đau đớn, chẳng qua là, những chuyện này, cô không thể để cho bất luận kẻ nào biết, nếu như Cố Thịnh biết, tất sẽ cho cô nhục nhã nhiều hơn thôi.

Cố Thịnh cũng không khỏi nhíu nhíu mày, không vui trợn mắt nhìn Tả Tình Duyệt một cái, "Cổ tay của cô ta bị thương! Anh băng bó cho cô ta đi."

Trong đầu hiện ra những hình ảnh kiều diễm xảy ra ba ngày qua, anh quả thật trừng phạt cô không có chút thương tiếc nào, chiếm đoạt thân thể của cô. Khi nghe được ý ở ngoài lời của Sở Phàm, ánh mắt anh lóe lên, anh làm bên trong của cô bị thương sao?

Trong lòng thoáng qua vẻ thương tiếc, ánh mắt dao động ở trên người của cô. Sáng sớm hôm nay khi anh nhìn dấu vết trên người cô cũng thấy ghê sợ, nhưng một giây kế tiếp sự thương tiếc này lại bị anh đẩy ra. Anh bị gì vậy? Sao lại có thể dậy lên đồng tình với cô chứ?

Đây chính là cái anh muốn, không phải sao? Huống chi, ba ngày nay trong ấn tượng của cô, cô là bị một người đàn ông xa lạ cường bạo mà?

Sở Phàm không nói thêm gì, đi tới, khi thấy vết thương trên cổ tay của cô, sắc mặt trầm xuống. Lấy kinh nghiệm của anh, chỉ nhìn một cái, cũng biết vết thương này vì sao có, phát hiện như vậy khiến anh hết sức khiếp sợ. Trước đó bạn tốt thật là che chở đầy đủ với chị dâu, làm sao lại xảy ra chuyện như vậy?

Anh nhạy cảm nhận thấy không khí tựa hồ có chút quái dị, cũng không nói gì thêm, chỉ tự nhiên băng bó vết thương thay Tả Tình Duyệt, dặn dò vài điều chuyên nghiệp xong liền rời đi chỗ này.

Sau khi Sở Phàm rời đi, trong phòng chỉ còn dư lại đôi vợ chồng mới cưới, trầm mặc khiến không khí cả phòng có vẻ cực kỳ đè nén. Tả Tình Duyệt cảm nhận được tầm mắt của anh, trong lòng mơ hồ có dự cảm không tốt, cô biết, còn có một cơn bão táp khác đang chờ cô. . . .


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.