• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Vốn nghĩ rằng Lôi Nghị Phong không đạt được mục đích thì sẽ không bỏ qua, sẽ có vài hành động nhưng không nghĩ mấy ngày sau, anh lại như thay đổi thành người khác, hờ hững với cô.

Cho dù trong công ty, ngẫu nhiên gặp nhau, vẻ mặt anh cũng lãnh đạm, nhìn cô như người xa lạ

Đối mặt với anh như vậy, trong lòng Tô Cảnh Lam có cảm giác mất mát không nói rõ, nhưng cô lại tự mắng mình, như thế này không phải quá tốt sao? Đây mới là bộ mặt thật của người đàn ông này, hứ, nói cái gì mà muốn cô làm người phụ nữ của anh, căn bản là người đàn ông tồi, gặp dịp thì chơi….

Cô mắng là đúng, nhưng vì sao trong lòng vẫn cứ chua xót?

Ngày ngày vẫn như trước kia trôi đi, phụ nữ xung quanh Lôi Nghị Phong cũng không ngừng thay đổi.

Xem ra, người đàn ông này đã buông tha cô, sớm tập trung mục tiêu đến người phụ nữ ôn nhu khác.

Gần đây, máy tính công ty không có vấn đề gì lớn, cô cũng được thanh nhàn tự tại, sáng nay không có việc gì, cô lén lên sân thượng công ty, thời tiết rất đẹp, ánh mặt trời buổi sớm chiếu lên người thật thoải mái

Cô nhàn nhã tự tại dựa vào lan can, vừa cảm nhận những cơn gió mát vừa hưởng thụ không khí thanh tân.

Trong nháy mắt, cô rời khỏi HongKong đã gần bốn năm, mà những người thân trên danh nghĩ của cô chỉ sợ đã sớm quên sạch cô rồi.

Cô tự giễu cười lạnh, thật sự không hiểu những năm gần đây cô rốt cuộc là kiên trì cái gì. Có lẽ trên thế giới này, có một số điều cô thật sự không xứng đáng có được.

Phía sau truyền đến tiếng bước chân nhè nhẹ, cô mẫn cảm nhíu mày.

Sân thượng công ty vốn rất ít khi có người đến, hơn nữa bây giờ còn đang là giờ làm việc, ai lại đến đây? Cô buồn bực trốn vào trong góc.

Ngay sau đó nghe được giọng nói rất quen thuộc …

- Rất xin lỗi sếp tổng, tôi nhất thời sơ sót mới làm cho bản thiết kế đá quý này biến mất, xin anh cho tôi một cơ hội nữa, cho tôi ba ngày! Tôi nhất định sẽ tìm được bản thiết kế hoàn hảo vô khuyết trở về.

Tô Cảnh Lam nhíu mày. Đây là giọng của Văn Sâm

- Anh cảm thấy tôi sẽ nhẫn nại mà chờ anh ba ngày sao?

Lôi Nghị Phong lạnh lùng nói:

- Buổi chiều tôi sẽ bảo phòng tài vụ thanh toán tiền lương cho anh, từ mai, anh không cần đi làm nữa.

- Sếp tổng, xin anh đừng…

- Đủ rồi! Anh trong thang mắt chặn lại tôi đưa tôi lên đây là muốn nói những lời vô nghĩa này sao?

Chiêm Văn Sâm mặt đỏ lên:

- Đó là vì sếp tổng vẫn từ chối gặp tôi, tôi bất đắc dĩ mới làm ra hạ sách này…

- Tôi không có nhiều thời gian mà nghe anh biện giải, bây giờ anh có thể về thu thập đồ dùng cá nhân đi.

Cúi người tránh ở trong góc, Tô Cảnh Lam nhìn theo khe hở thấy vẻ mặt Chiêm Văn Sâm tuyệt vọng, muốn nói cái gì nhưng lại không biết nên nói thế nào, cuối cùng, ủ rũ bước đi.

Lôi Nghị Phong mặc áo đen cao ngạo đứng trên sân thượng cũng không vội vã rời đi, gió thổi tung tóc ngắn của anh, vạt áo cũng bị gió thổi bay.

- Trốn trong chỗ tối nghe lén người khác nói chuyện không phải là việc làm của quân tử

Tiếng nói chế nhạo thình lình vang lên, Tô Cảnh Lam trong lòng thất kinh. Sao anh lại biết cô đang trốn ở đây?

Cô hiểu biết được là mình trốn không đủ nhanh, trước khi Lôi Nghị Phong bước ra sân thượng đã nhìn thấy bóng cô.

Cô ở đây cũng tốt, tự mình thấy rồi, anh đỡ phải tốn thời gian tìm cô mà đàm phán.

Nếu hành tung đã bại lộ, cô cũng chẳng cần che dấy nữa:

- Sếp tổng đừng hiểu lầm, tôi chỉ lên đây hóng gió, ngắm cảnh

Cô từ từ đến gần anh:

- Không nghĩ tới anh và cấp dưới phát sinh chuyện không vui….

- A!

Anh tà mị nhướng mày: – thật buồn cho em nhìn thấy anh lãnh khốc…

Nhìn anh cao ngạo đứng lặng trong tró, tóc rối tung, áo vest đen bay trong gió càng khiến vóc người anh hiển lộ, sơ mi trắng, caravat đen, nhất thời cô như mê hoặc trong mị lực lãnh khốc của anh,

Cô miễn cưỡng kéo lại sự thất thần của mình:

- Theo tôi biết, Văn Sâm vì Lôi thị cống hiến 6 năm tâm huyết,