Bình Thiên Hạ

Chương 4: Chương 4




Cổ tay bị nắm đau, Phi Yến ngã sang một bên, quân cờ trên bàn cờ rơi xuống, thậm chí nàng còn cảm nhận được ngón tay của Kiêu vương, các ngón tay năm chặt không khác nào một con rắn độc đangchườn trên tay nàng……. Quả nhiên là thật sự đùa giỡn người khác!

Cố gắng muốn mắng hắn một trận, nhưng nhìn khuôn mặt tuấn tú đứng đắn của hắn, không mang chút dâm tà nào, thậm chí còn làm cho người ta cảm giác hoài nghi nhìn nhầm………….

“ Kiêu vương đang nói vị tiên sinh nào vậy, Phi Yến không biết…….” nói xong nàng cố gắng rút tay ra, nhưng đôi tay chắc như sắt đá kia vẫn không chuyển rời.

“ Ồ? cô nương không biết sao, thật sự là nuối tiếc……… không biết cô nương có cách nào mà tìm được người thân cận bên tướng quân đó không? Bổn vương xưa nay rất trọng người tài, cho dù ngày xưa là địch hay là thần cũng vậy, nếu giúp ích được cho Đại Tề, chuyện cũ bổn vương sẽ bỏ qua hết, sắp tới phong hầu bái tướng….. Còn về chuyện vị tiên sinh Gia Cát kia…..”

nói tới đây, Kiêu vương đột nhiên đưa mặt giáp mặt, khiến cho mọi thứ lung lay rơi xuống, bàn cờ bằng ngọc thanh rơi xuống đất vỡ giòn tan, kéo người Phi Yến lại khiến nàng ngã vào lòng, khuôn mặt trắng trẻo dán vào tai, ngửi được hương tóc nhàn nhạt của nàng, nhẹ giọng nói : “ Bổn vương thật sự đã từ lâu ngưỡng mộ tài nghệ của hắn, nếu có hắn bên cạnh, chắc chắn sẽ nói chuyện thâu đêm suốt sáng được…..” Lời nói nóng bỏng đi ra từ miệng Kiêu vương, khiến tai nàng phiếm hồng.

Phi Yến đang ảo não làm sao thoát ra khỏi người hắn, đột nhiên, bên ngoài có tiếng nói : “ Bẩm Kiêu vương, công chúa Nhạc Bình đến muốn gặp ngài”

Kiêu vương nhìn khuôn mặt nhăn nhó của Phi Yến, lạnh giọng nói : “Mời nàng vào phòng khách chờ”. Thái giám tổng quản đi rồi, Kiêu vương mới nới lỏng tay, chỉ thấy bên tay có một vết đỏ ửng, quả nhiên là quá mềm mại….. Trong lòng Kiêu vương nổi lên ý thương tiếc, miệng lại nghiêm giọng: “ Hôm nay có khi đã muộn, cô nương nên về thôi, ngày khác lại đến phân thắng bại”.

Uất Trì Phi Yến nhẹ nhàng thở ra, nhẹ giọng nói : “ Bàn cờ này đang đẹp thật đáng tiếc khi bị Kiêu vương phá hỏng, hay là chẳng cần ngày khác, ngày mai phân thắng bại thôi”.

Mới vừa rồi nàng rơi vào thế bại, đột nhiên chuyển thành thắng, tự nhiên Kiêu vương gây khó dễ, cuối cùng là làm đổ bàn cờ, rõ ràng đã sắp thua mà không chịu nhận!

Kiêu vương không hề xấu hổ, khóe miệng hơi nhếch lên: “ Cũng chưa hẳn như vậy……….. Ngụy tổng quản, tiễn khách!”

Phi Yến xoay người thi lễ với Kiêu vương, liền ra nhanh khỏi thư phòng. Cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra, trước mặt là thân hình cao lớn lông rậm màu phượng một thân mặc áo giáp, nhìn thấy Phi Yến một thân áo váy thô đi ra, không khỏi ngạc nhiên.

Phi Yến thấy một đột kị vệ cùng nha hoàn cúi đầu nói “ Công chúa điện hạ” trong lòng thầm nghĩ Ngụy tổng quản nói con gái của Tề đế Nhạc Bình quận chúa, vì thế cúi đầu thi lễ nhường đường.

Công chúa kia có liếc nàng vài cái, tuy rằng có tò mò khi thấy nữ tử dơ bẩn kia xuất hiện ở phòng của nhị ca, nhưng trong lòng có chuyện gấp, chưa đến cửa, liền to tiếng nói : “ Nhị ca! Huynh chả quan tâm bất cứ thứ gì hết! Huynh có biết phụ hoàng sẽ đưa muội gả cho tên ăn hại Vương Ngọc Lãng không? Huynh mau đi khuyên phụ hoàng đi……….”

Phi Yến cúi đầu đi xuống cầu thang, mặc dù không nghe rõ nhưng lại nghe thấy tên “ Vương Ngọc Lãng”

Nếu nói không sai, Vương Ngọc Lãng là con của Thừa tướng Vương Ngọc Đình thời Đại Lương, nói cách khác cũng là vị hôn phu lúc trước của nàng.

Như thông thường khi gia tộc Uất Trì suy sụp, hôn sự này cũng chẳng dám trèo cao, nhưng bởi vì lúc ấy đường làm quan của cha nàng đang thăng tiến, lại sắp sửa được làm thống soái ba quân, Vương thừa tướng thấy rõ tình thế, mượn một tiệc rượu đã định hôn ước như vậy.

Lúc đó nàng chỉ là thiếu nữ 12 tuổi, thấy hai nhà đính ước như vậy, mượn lúc ngắm cảnh xem hoa. Làm cho hai người gặp mặt, hồi đó Vương công tử chỉ mới 13 tuổi, gấm hoa rực rỡ, tôn lên vẻ trắng trẻo tinh khiết của đứa bé trai, lúc ấy nàng còn bé nên chưa đỏ mặt thẹn thùng, ngược lại vị công tử họ Vương kia lại xấu hổ đỏ mặt, làm cho mọi người cười đùa.

Sau đó phụ thân gặp nạn bỏ mình nơi chiến trường, một mình nàng mặc áo chịu tang cha, giữa linh đường lạnh lẽo, bạn bè thân thiết đến viếng rất ít. Đến đêm nọ khi Vương công tử cùng với thư đồng nhà mình chạy đến, chưa kịp nói một lời, đỏ mắt nói với nàng cũng như nói với chính mình: “ Ta khôngbao giờ phụ nàng”.

Thế mệnh chuyển rời, thấy hắn lén lút đến, nàng hiểu rõ Vương thừa tướng định vạch rõ ranh giới với cha nàng, cũng từ lúc này thì duyên phận giữa hai người cũng hết.

Quả nhiên sau khi cha nàng mất không lâu, Vương gia đưa thư từ hôn đến. Bá thúc của nàng lúc đó đau khổ không thôi, còn nàng thì nhẹ nhàng thở ra, khi đó trong lòng nàng ôm hận mối thù của quốc gia, nào nghĩ đến tình cảm nam nữ? Cảm thấy cũng chẳng cần phải mở miệng nói lời ngon ngọt như Vương công tử làm gì.

Sauk hi lo xong hậu sự, nàng liền lấy cớ muốn về nơi mẫu thân sinh ra để nghỉ ngơi, tránh cho bá thúc giữ lại, cùng người hầu một mạch đi thẳng đến Bạch Lộ Sơn.

Ở trên núi vài năm, nàng có nghe ngóng được tin tức của Vương gia. Vương Ngạn Đình đúng là có tài, lại che đậy đủ mọi thứ, triều đại cũ sụp đổ, hắn tìm cách nâng vị thế triều đại mới lên, mặc dù triều đại có thay đổi, thì hắn vẫn giữ được chức Thừa tướng một cách vững vàng, làm cho người ta không thể không bội phục.

hiện tại xem ra gia tộc họ Vương này lại càng thêm quyền quý khi hoàng đế muốn Vương Ngạn Đình làm phò mã. Công chúa kia cũng khó đối phó, có người tung tin rằng con gái Hoắc gia toàn người hoang dã rất ngang ngược, nghĩ vậy, cầu chúc Vương công tử qua khỏi, chống đỡ tốt.

Uyên Ương lo lắng đến độ đi lại quanh cửa phủ, thấy tiểu thư nhà mình ra, nhìn trước nhìn sau thấy vẫn bình thường, sắc thái bình thường, mới nhẹ nhàng thở ra, cùng nhau quay về.

Ở trong nhà, đã là xế chiều, bá thúc đã sớm đứng ở cửa chờ. Thấy Phi Yến là vội vàng hỏi. Phi Yến chỉ nói qua Kiêu vương hỏi việc lúc cha nàng mất ở đâu mà thôi.

Uất Trì Thụy nghe đến đó nói : “ Cái chuyện đó mà Kiêu vương lại đi hỏi một cô nương, con thì biết cái gì đâu? Thất đúng là đau đầu, nhưng cũng phải thôi vì hoàn cảnh của cha con khác biệt, năm đó đem Bạch Lộ Sơn long trời lở đất, đó là nơi đất Tùng Giang hoa mai, nơi Bắc Tuyên vương lập nên…… chậc chậc, ăn uống no say, đến tiên đế cũng phát nghiện vì vùng đất đó!”

Uất Trì Thụy nói với cháu gái không có việc gì, đừng lo lắng buồn phiền, rồi quay ra hừ đứa con bất hiếu.

Trong sân cây hòe nở hoa rực rỡ, bên cạnh có chiếc lồng nuôi hai con chim họa mi, ông thấy cháu gáicủa mình nghe lời như vậy đột nhiên lòng thấy chua xót.

Ngày tiếp theo, bá thúc đột nhiên sắm cho Phi Yến một bàn trang điểm, rường cổ chạm khắc, có vẻ hơi ngạc nhiên, Phi Yến cười khổ: “ Bá thúc, Phi Yến biết người đau lòng cho con, nhưng những vật dụng này con không cần, mỗi ngày chỉ cần một chiếc chậu cùng chiếc lược là được, con cần gì bàn trang điểm to lớn này?”

Nhưng Uất Trì Thụy không đồng ý, nghiêm mặt nói : “ Cháu gái của ta diện mạo mĩ miều, rất xứng với bàn trang điểm này, với lại mấy ngày nữa, bá thúc đã từng có quan hệ với nhiều gia tộc ngày xưa, xem có đám nào tốt, liền làm một đám cưới cho con, không có bàn trang điểm, lấy cái gì để con soi, con chưng diện?”

Phi Yến nghe xong ý nghĩ kì lạ của bá thúc, cười khổ: “ rõ ràng bá thúc cố tình, bay giờ Phi Yến làm sao tìm được người trong sạch, gả đi thì liên lụy bao người, cho dù nếu cưới được thì cũng chỉ là phận thiếp thất, Phi Yến không chấp nhận điều đó đâu, thà con ở một mình cô đơn cả đời. Mấy ngày nữa Phi Yến về nhà ngoại, không quấy rầy bá thúc……. Đem bàn trang điểm này bỏ đi thôi……”

Uất Trì Thụy vừa nghe xong, giậm chân tức giận: “ Ai? Ai dám cưới con để làm thiếp thất? Cháu gái của ta phải là chính thiếp, đi về nhà ngoại rồi cũng phải trở về. Nếu không lo được cho con, ta làm sao xuống hoàng tuyền nhìn mặt cha con đây?”

Lời nói hùng hồn, không cần sức lực, 12 ngân lượng cứ thế mà bay.

Sáng sớm bá thúc muốn lục tung khắp nhà. Phi Yến khuyên can mãi. Nàng đã nhiều ngày cùng với Uyên Ương thêu thêu vá vá những bức họa, dùng vải bọc để đem ra chợ bán.

đang cùng Uyên Ương ra cửa để ra ngoài, Phi Yến liền nhìn thấy bóng dáng của hai người đang đứng từ xa nhìn vào nàng. ….. thật ra từ lúc ra khỏi Kiêu vương phủ ngày ấy, hai người này vẫn cứ theo dõi nàng.

Chẳng lẽ Kiêu vương sợ mình bỏ chạy? Hay muốn tìm nơi ở của nghịch đảng ở Bạch Lộ Sơn?

Uất Trì Phi Yên cố ý không làm cho Uyên Ương chú ý, tự mình đi nhanh nhanh, một lúc sau thì đứng trước một hàng thêu dệt.

Nhìn mặt hai cô nương không hề quen biết, chưởng quầy cũng chả nóng chả lạnh, kêu hai nàng mở bức tranh thêu ra.

Đợi Uyên Ương mở ra, chưởng quầy nhìn, lập tức thu ánh mắt dao động trở lại.

Đường thêu hơi khô cứng,khó đạt trình độ cao, nhưng so với các bức tranh khác hoàn toàn khác biệt, khác hẳn với những bức có hoa mẫu đơn thông thường, hơn nữa khăn tay cùng giày thêu đều độc đáo, phối màu rất đẹp, không quá rực rỡ nhưng lại thanh lịch, tất cả đều làm cho người xem hứng thú………

“ cô nương, đường thêu của các ngươi hơi cứng, nhưng hình thức mới mẻ, độc đáo. Như vậy đi, ta đưa các người bốn xâu tiền được không?”

Uất Trì Phi Yến cười lắc đầu, giơ năm ngón tay. Chưởng quầy liền hiểu ý, biết cô nương này muốn cò kè mặc cả, liền cười nói : “ Năm xâu tiền ư? Được rồi, được rời, liền theo ý cô nương……”

Lúc này Phi Yến mới mở miệng cười nói : “ Ta nói là năm lượng bạc”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.