Bình Thiên Hạ

Chương 15: Chương 15




đi vào trong đình nghỉ mát, Phi Yến hướng hoàng thượng cùng hoàng hậu thi lễ, quỳ xuống đất. Tề đế vừa uống rượu, vừa nói : “ Đứng dậy ngồi nói chuyện đi!”

Lúc này Phi Yến mới tạ ơn bệ hạ, thị nữ ở một bên nâng nàng dậy, ở trong đình còn có một chiếc bàn nhỏ.

Mặc dù giờ đã khác xa lúc ở Tân Dã nhưng Phi Yến cũng không nhớ được tình hình lúc đó. Nhìn hai người đế hậu thật sự rất xa lạ.

Chỉ thấy Tề đế có bộ dáng như một võ tướng, đôi mày đậm hơn trước. Mà sau Tề đế là Thẩm thị khôngkhác nào như một mỹ nhân. Tuy rằng sinh được 5 nữ tử, nhưng vẫn tóc mây bồng bềnh, đầu đầy trâm phượng quý giá, một bông hoa tai trích thủy cùng vòng cổ ngọc lục thùy mị trước ngực. Chân mày hơi hếch lên, khóe mắt hơi lộ một chút vết tích của năm tháng. Thẩm hoàng hậu nhìn Uất Trì Phi Yến, chính là khóe mắt hơi nhướn lên, khóe miệng nhếch lên, nhưng cũng chẳng nói gì, nhưng ý cười chưa đạt đến khóe mắt.

Thái tử Hoắc Đông Lôi mang vẻ mặt cười cười đầy thâm ý nhìn trắc phi của nhị đệ.

Khi hắn nghe nói Thẩm Khang bắt nhầm người thì cảm thấy buồn bực, hóa ra nhị đệ thích nữ nhân bán cháo mà trùm đầu này, nữ tử này thì không để ý, cuối cùng lại làm ra cái chuyện “ cùng nhau giận dữ vì hồng nhan”, đắc tội với hẳn cả một nhà quốc cữu, thật là làm cho người ta kinh ngạc.

Nhưng hôm nay vừa thấy, cô gái này đã thay đổi trang phục, lại đột nhiên thay đổi hoàn toàn, khí chất cũng thay đổi theo, nhưng không thể bội phục con mắt của nhị đệ rồi.

Nhưng dù họa mi có kiều diễm thì cũng là người khai mào chuyện nhà quốc cữu, đây cũng không phải việc làm sáng suốt rồi.

một bên là hai vị công chúa Nhạc Bình cùng An Khánh. An Khánh còn quá nhỏ, mới 7 tuổi, chỉ lo cầm đũa, cái miệng nhỏ nhắn chu lại, cùng một bàn thức ăn chiến đấu.

Còn Nhạc Bình công chúa mang ánh mắt dò xét cái vị coi là trắc phi tương lai này. Lúc trước nàng vào Kiêu vương phủ đã gặp Uất Trì Phi Yến, không biết ca ca lại coi trọng nữ nhân này.

Sau nghe nói ca ca cùng cậu xung đột, mới trằn trọc nhớ, Uất Trì Phi Yến cùng phò mã Vương Ngọc Lãng đã từng có hôn ước.

Nhạc Bình công chúa là một người điêu ngoa, từ nhỏ đến lớn, không ai dám làm trái ý nàng. Lúc trước nàng không quá coi trọng Vương Ngọc Lãng. Vốn định không chọn nam nhân này, cố tình liệu gió chống thuyền nịnh bợ phụ hoàng, quả nhiên không loại bỏ được tên tiểu nhân kia.

Nhưng phụ hoàng lại coi trọng con Thừa tướng, nói hắn nào là tài tử, mang hương khí cho Hoắc gia. Cuối cùng vẫn ra thánh chỉ. Chẳng qua Vương Ngọc Lãng kia cũng rất tức giận, rõ ràng leo lên hoàng quyền, cố tình trước mặt nàng lộ vẻ mặt đau khổ không muốn. Liếc Vương Ngọc Lãng một cái nàng cũng chẳng thèm, Nhạc Bình công chúa lại càng háo thắng, trong lòng tích tụ đầy bụng tức, muốn cho tên tiểu tử họ Vương kia phải cúi đầu khom lưng với mình.

Đúng lúc này, thị nữ mang hải sản mà Đông Hải hiến lên. Hải sản ở đây rất ngon, nhưng làm cho người ta ăn hơi chật vật.

Miệng phải cắn mới ăn được, thường làm cho nước bắn bốn phía, dịch tôm ửng đỏ cũng bắn tóe ra.

Lúc trước đại Lương chiến loạn, Đông Hải mới dừng hiến cống, gần đây mới bắt đầu khôi phục tiến cống như trước. Trong cung toàn lão thái giám không biết chuyện nội bộ, cũng không chú ý ẩm thức của tân đế Hoắc Doãn, nhóm phòng bếp không để ý bỏ vỏ. một thời gian cũng chẳng ai đi nịnh nọt, khiển trách cũng chẳng cỏn.

Hôm nay bởi vì là tiệc gia đình, Thẩm hoàng hậu cố ý bảo ngự thiện phòng làm một chút gì đó mới mẻ cho hoàng tử công chúa. Nhưng món tôm này lại mới mẻ khác biệt, cách ăn cũng hơi khó.

Chẳng qua Phi Yến trước kia đã từng ăn qua tôm này. Thuận tai cầm một con vào bát, bật đuôi tôm ra, liền cầm thân tôm lên cho thoát nước.

Ăn một chút nàng mới phát hiện, món ăn này đang gây khó dễ với mọi người, ngoại trừ Kiêu vương không ăn thì khóe miệng cùng tay mọi người, thậm chí là áo cũng dính màu đỏ của tôm.

Phi Yến bất động, bỏ tôm xuống, không động vào mắt con tôm kia nữa, cầm đũa ăn món khác.

Nhưng hành động không gây tiếng động này lại làm cho Hoắc gia tộc thêm chút thể diện.

Đúng lúc này, thái giám hô lớn: “ Con của Vương thừa tướng, Vương Ngọc Lãng đến diện kiến!”

Nếu đã là yến tiệc gia đình, Tề đế cũng gọi Vương công tử đến để làm quen dần. Phi Yến cùng Kiêu vương ngồi vào đó cũng không lâu, Vương Ngọc Lãng cũng tiến cung.

Vương Ngọc Lãng nhìn thấy Phi Yến, thân mình hơi chấn động, Vương công tử cứ nghĩ đến việc gặp lại hai người này cả trăm lần, đều không nghĩ tới, vào yến tiệc này mà gặp nhau.

Trong lúc nhất thời có chút chần chờ, chưa kịp thi lễ đế hậu, hai con mắt nhìn chằm chằm nữ tử thanh lệ bên cạnh Kiêu vương, môi hơi run run.

Phi Yến cúi đầu thầm nghĩ: không tốt, Ngọc Lãng đúng là muốn ở chỗ này làm thất thố rồi.

Vừa đúng lúc, Kiêu vương đứng dậy, mìm cười đi xuống nắm tay em rể tương lai, thuận tiện đừng trước người hắn, thân hình cao lớn che tầm mắt mọi người, khẽ nâng âm điệu nói : “ Yến tiệc gia đình sao đến muộn vậy, phạt 3 chén rượu, mau hướng phụ vương mẫu hậu thỉnh an đi thôi!” nói xong hơi dùng sức, đưa Ngọc Lãng tới đình, ấn hắn ngồi xuống. Rót đầy chén rượu cho Vương Ngọc Lãng.

Tề đế Hoắc Doãn vốn không đồng ý việc như vậy, nhưng con mình rót rượu cho phò mã, nhất thời nhận ra, mặc dù Vương Ngọc Lãng si ngốc chưa thỉnh an, nhưng thế này cũng tốt rồi.

Vương Ngọc Lãng có hơi chút hoảng sợ, bị động đưa chén rượu vào miệng, sau đó, khuôn mặt thư sinh liền biến thành say mê uống rượu đã trở nên đỏ ửng.

Nhất thời mọi người trong đình cười lớn. Ngay cả tiểu công chúa cũng toe toét cười.

Rượu này là đặc sản của Tân Dã do khoai lang ủ thành, ngày xưa dùng trong ngày cưới, chon sâu trong hầm rươu, rượu rất mạnh, ở quê hương đặt tên là “ xoay chuyển ngược lại”, có thể thấy nó mạnh cỡ nào.

Sau khi Hoắc gia thịnh vượng, vẫn muốn dùng hương vị thuần khiết này. Tửu lượng của Vương Ngọc Lãng hơi kém, chưa đến 3 chén đã không đỡ nổi rồi.

Đúng lúc này, Nhạc Bình công chúa giơ chén rượu về phía Uất Trì Phi Yến nói to: “ Nhị ca đều làm mấy đòn phủ đầu Phò mã rồi, cô dâu tương lai của Hoắc gia cũng không ngoại lệ, không biết Uất Trì tiểu thư có cho bổn công chúa thể diện, cùng uống một ly với ta?”

Vương Ngọc Lãng còn ho khan, liên tục xua tay, trăm lần không cần rót rượu nữa.

Uất Trì Phi Yến hơi do dự, nhìn về phía Kiêu vương, chỉ thấy hắn trút xong Vương Ngọc Lãng, lại như không có việc gì, tự rót rượu, mỉm cười nhìn nàng, chậm rãi uống.

Rượu này rất mạnh, cho dù nam nhân mạnh mẽ cỡ nào cũng phải thừa nhận, huống chi Uất Trì Phi Yến chỉ là nữ nhân mỏng manh.

Nhưng mọi người trong đình không ai ngăn cản Nhạc Bình công chúa, ngay cả Kiêu vương cũng chẳng uống thay trắc phi của mình.

Mọi người trong đình thanh thản chờ phản ứng của nàng, cố tình chê cười nữ nhân trèo cao, thật ra không ai nói chuyện, chính Vương Ngọc Lãng đang ho khan kia cũng nhịn xuống…….

Uất Trì Phi Yến cười một cái, hoàng cung to như vậy, nàng một thân một mình chiến đấu, họ còn lợi dụng số đông, muốn trêu đùa nàng sao.

Nhưng nếu tiếp chiến, sao có thể từ chối được?

Uất Trì Phi Yến đang tựa lưng vào cột, có chút nhàm chán nhìn lá cây, gặp công chúa bưng rượu mời, liền không chút hoang mang cầm chén rượu, một mình sửa sang sắc mặt, liền đứng dậy, cúi đầu nói : “ Tạ ơn công chúa ban thưởng rượu.”

Chén rượu Nhạc Bình công chúa là rượu mạnh, một loại rượu ướp lạnh. Nhạc Bình công chúa nổi danh ngàn chén không say, cầm loại rượu mạnh này, ác ý có thừa. Uất Trì Phi Yến ngửi rượu nhưng đưa vạt áo che mặt.

Kế tiếp, mọi người tò mò xem thục nữ tao nhã dùng tôm kia, đem rượu uống một hơi cạn sạch, như vậy không tính, thành tạo tao nhã uống, một giọt rượu cũng không còn.

Lại nhìn sắc mặt, thong dong tao nhã lịch sự, không như Vương phò mã chật vật kia.

Khí chất dũng cảm, như uống nước bình thường, Nhạc Bình công chúa oán hận trừng Uất Trì Phi Yến một cái, hoàng hậu nhíu mày, nhưng Hoắc Doãn lại tặng ánh mắt khen thưởng, chỉ cảm thấy con mình đúng có mắt nhìn, lấy bảo vậy của Uất Trì phủ rồi, quả nhiên là ý trời!

Sauk hi hết yến tiệc, Kiêu vương từ biệt phụ hoàng cùng mẫu hậu, mang Phi Yến rời cung. Chưa ra đến cung, Uất Trì tiểu thư vẫn bình thương, nhưng sau khi dùng hết sức lên xe ngựa, chân liền không chịu được, chút nữa ngã xuống đất.

May Kiêu vương ở sau đúng lúc vươn tay ra, đỡ eo nhỏ của nàng, lại hơi dùng sức, đem nàng lên xe ngựa.

Cũng không biết Hoắc gia cho dịch gì vào rượu, làm cho người ta khó chịu đến vậy! May mắn nàng chủ động, ngửi vài lá có tính giải rượu, ống tay che hết mặt, mới kháng được tính chất của rượu.

Nhưng rượu này có tác dụng thật sự quá mạnh! Dù là người có tửu lượng như Phi Yến, cũng chỉ chống đỡ được đến bây giờ, cũng hiểu được cảm giác đang dần say, vỗ vỗ ngực, che miệng không cho nôn ra.

Khóe miệng Hoắc Tôn Đình mỉm cười, mùi rượu tản ra trong xe. Nhìn hắn như không để ý nhưng lại biết rõ rượu mạnh đang hành hạ Uất Trì tiểu thư.

Nàng vươn bàn tay trắn nõn che miêng, một tay đẩy thân Kiêu vương ra: “ Nhị điện hạ không phải nóitrên người dân nữ có mùi hương lạ sao? Sao không muốn ngửi nữa? Đến gần đây dân nữ sẽ nói biện pháp chế hương……..”

Đôi mắt Kiêu vương chợt lóe, môi mỏng nhếch lên: “ Ồ? Chẳng lẽ thực sự có cách làm sao?”

Phi Yến bất động, mệt đến nỗi tựa vào người hắn, lại muốn cởi ảo, si mê nói : “ Muốn……muốn có hương này, trước phải có thân thủ nhanh nhẹn! Nhớ đó! không nên tắm quá lâu, làm mất hương thơm, độ nóng vừa phải, rót một chén rượu nhỏ hòa lẫn với nước…… ừm, đúng rồi, không được để hương thơm này quá khô……”

Kiêu vương nghe thế, hơi vúi đầu, nắm nhẹ cổ mảnh khảnh của Phi Yến: “ Theo lời tiểu thư là hương thơm dân dã, vậy đây là vị gì?” nói xong, liền cúi đầu, hung hăng hôn cái miệng đang lải nhải.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.