Bảo Vệ Anh Bằng Tất Cả Sinh Mạng Của Em

Chương 3: Chương 3: Bang Blood (Phần 1)




Chương 3: Bang Blood

Tám giờ tối, giữa đường phố tấp nập, một chiếc moto màu đen nhanh chóng len lỏi qua dòng xe cộ đông đúc. Phía sau là một chiếc moto màu đỏ khác đang bám theo với một khoảng cách vừa phải để không mất dấu mục tiêu cũng như không khiến người khác nghi ngờ về mục đích của mình.

Vượt qua nhiều con đường vòng vèo phức tạp là đến một con đường rộng nhưng khá vắng dẫn thẳng đến bến cảng. Phía sau chiếc nón bảo hiểm khổng lồ che hết gần nửa gương mặt xinh đẹp, ánh mắt Kaylee khẽ dao động. Cô vẫn luôn dõi theo bóng dáng của người con trai phía trước, trong lòng không khỏi tò mò. Trời đã khuya, vì sao Đình Dương lại đến bến cảng?

Tất nhiên Đình Dương sẽ không vào bằng cổng chính, hắn rẽ vào một con đường tắt rồi đi len lỏi vào sâu bên trong các thùng hàng cao lớn. Đi mãi cho đến một khu vực đã đậu sẵn hai chiếc moto khác màu cùng một số loại xe tay ga đủ loại. Đình Dương tắt máy, gỡ nón bảo hiểm ra rồi bước về phía trước. Dưới ánh đèn màu trắng mờ ảo từ trên cao, Đình Dương trở nên bí ẩn và cuốn hút đến kì lạ, khiến cho Kaylee ngẩn người một lúc mới hoàn hồn.

Sau khi giấu xe ở một vị trí phù hợp, cô liền tìm một góc khuất an toàn để lẩn trốn và quan sát thật kĩ động tĩnh bên ngoài. Cho đến khi quang cảnh trước mắt dần dần rõ ràng, tâm trạng của Kaylee cũng được thả lỏng không ít. Đây có lẽ là những trận đánh nhau mà ba Đình Dương đã dặn dò cô. Kaylee chợt nhận ra Boss của cô nói không sai, nhiệm vụ lần này tương đối dễ dàng. Cô chỉ cần để mắt đến Đình Dương một chút, bọn người thật sự nguy hiểm còn lâu mới xuất hiện.

Kaylee dựa người vào thùng hàng, qua khe hở bé nhỏ để quan sát bên ngoài. Lọt thỏm trong không gian bị bao quanh bởi hàng loạt thùng hành bằng sắt chồng chất trên cao là một khoảng sân trống. Thời gian này, bến cảng vẫn hoạt động bình thường nhưng tại những nơi chất hàng hóa như thế này thường ít người nào lui tới. Điều đó vô tình biến nơi này thành một địa điểm đánh nhau lí tưởng.

Phía bên phải là một nhóm chừng mười người ăn mặc xuề xòa nhưng gương mặt đầy hung dữ. Đối lập với họ ở phía đối diện chỉ có khoảng bốn người đang đứng. Nhìn thoáng qua, năm người bọn họ chỉ tầm 18 tuổi. Trong đó còn có hai người đang khoác trên người bộ đồng phục học sinh cấp ba, đứng hẳn ở hàng trên. Một nam sinh khác đang dựa người vào thùng hàng, cậu dùng tay kiểm tra lại mái tóc màu nâu hạt dẻ được vuốt keo cẩn thận của mình rồi đút hai tay vào túi quần, ung dung huýt sáo. Thái độ bình tĩnh và thư giãn đó thật khiến người khác phải nổi giận.

Một người ở phe kia đã bị thái độ của nam sinh đó làm cho chướng mắt. Gã tức giận quát lớn:

_ Tại sao thủ lĩnh của tụi mày còn chưa đến? Chẳng lẽ thủ lĩnh bang Blood lại là một kẻ thất hứa sao?

Lúc này nam sinh cuối cùng trong nhóm bốn người từ trong bóng tối chậm rãi bước ra. Cậu bước thật chậm đến trước mặt người vừa lên tiếng, vô cùng thân thiết vỗ vai gã, môi khẽ nhếch lên:

_ Ông anh đừng vội, còn năm phút nữa mới đến giờ hẹn của chúng ta. Thủ lĩnh Blood rất bận, không rảnh rỗi đến sớm khoe mẽ như ông anh.

_ Thằng ranh con, mày dám...

Gã bị chọc tức liền động thủ, ngay lập tức định chộp lấy cánh tay vừa lướt qua vai mình để bẻ ngược ra phía sau. Nhưng nam sinh nọ lại nhanh hơn một bước, trước khi người kia có cơ hội chạm vào người mình liền đạp thẳng vào bụng gã.

_ Ông anh lại thua một thằng ranh con, thật tiếc.

Nam sinh đang huýt sáo bỗng nhiên dừng lại, cậu lắc đầu nhìn kẻ đang nằm ôm bụng dưới đất, khinh miệt nói một câu.

Từ đầu đến cuối, Kaylee chỉ nhìn thấy mặt của nam sinh huýt sáo. Cậu ta có một gươnh mặt hoàn hảo và phảng phất nét phong lưu và đào hoa. Còn nam sinh bước ra từ trong bóng tối vẫn luôn quay lưng về phía cô nên không thể nhìn rõ. Nhưng Kaylee dễ dàng đoán được, cậu ta chắc chắn cũng đẹp trai không kém gì bạn của mình. Cô không nghĩ mình lời như thế này, được xem đánh nhau miễn phí. Vừa rõ ràng và chân thật lại còn là trai đẹp đánh nhau. Quả là quá lời.

Nhưng Kaylee vẫn cảm thấy ngờ ngợ, rõ ràng Đình Dương vào trước cô nhưng nãy giờ vẫn không thấy xuất hiện, không biết đã đi đâu mất rồi.

Đám người kia liên tục bị hai nam sinh đẹp trai chọc tức liền nhanh chóng mất kiểm soát, định lao vào đánh người. Hai nam sinh còn lại được hai người cùng nhóm ra hiệu lùi về phía sau, để bọn họ đích thân xử lí.

_ Minh, Thiên, hai người quên mất mình à?

Hai nam sinh được gọi tên liền thu người lại, cười cười với Đình Dương đang bước đến.

_ Bọn họ động thủ trước. Bọn mình chỉ tự vệ chính đáng thôi. Đúng không Nhất Thiên? - Nam sinh huýt sáo ban nãy liền lên tiếng biện minh rồi quay sang hỏi người đứng cạnh mình.

_ Hoàng Minh nói đúng.

Nam sinh tên Nhất Thiên gật đầu thừa nhận. Đình Dương cũng không nói nhiều lời, bước đến đứng cạnh bạn mình. Ánh mắt lạnh nhạt nhìn qua hai nam sinh đang đứng gần đó, những người cùng phe với bọn họ.

_ Là chúng nó đúng không? - Đình Dương hỏi.

_ Ừ. Nhóm này gần đây trấn lột tiền của học sinh trường mình rất nhiều. - Nam sinh 1 trả lời.

_ Tụi nó còn giở trò với mấy nữ sinh lớp 10. - Nam sinh hai 2 bổ sung.

Hoàng Minh cười nhạt, sự đùa cợt lúc nãy của cậu hoàn toàn biến mất, thay vào đó là ánh mắt lạnh lùng và sắc bén nhìn về đám người trước mặt.

_ Để tôi nhắc các anh một điều. Đụng đến học sinh Royal A là đụng đến bang Blood. Giở trò với Royal B lại chạm vào bọn Demon. Sau lần này khuyên các anh gặp đồng phục của Royal thì né sang một bên đi.

Một người trong đám người phía trước dường như hiểu ra điều gì đó, gương mặt hắn trắng bệch. Gã là dân bụi đời lang thang cướp giật cũng đã lâu ở khu này nên đã nghe danh qua 2 bang. Blood và Demon là hai bang nhóm học đường mạnh nhất trong khu vực. Không ai biết vì sao bọn họ được thành lập, hoặc hoạt động vì mục đích gì. Chỉ biết rằng trong một số vụ học sinh ẩu đả thì liền có sự xuất hiện của bọn họ. Hoặc là bênh vực một phe, hoặc là thay mặt trả thù. Dần dần hai bang đã đánh bại các bang nhóm nhỏ khác và leo lên đứng đầu ở hiện tại. Tuy nhiên, một núi không thể có hai hổ nên bọn họ là kẻ thù, tạm thời đình chiến, không gây sự với nhau. Nước sông không phạm nước giếng.

Đến bây giờ gã mới biết điều này thì đã quá muộn, cũng không thông báo được với đồng bọn để chạy trố . Nhóm người của gã chuyên đi trấn lột học sinh để sống qua ngày. Thời gian gần đây đến được địa bàn mới, gặp trúng những học sinh nhà giàu như miếng mồi ngon béo bở mà tranh nhau cướp đoạt. Trong số đó làm sao bọn họ phân biệt được đâu là Royal A, đâu là Royal B. Không chừng đã gây thù chuốc oán cùng lúc với hai bang. Hôm nay Blood chặn đường trả thù, không biết chừng ngày mai sẽ là Demons tuyên án bọn họ.

_ Không biết thằng nhóc Thiên Ân đã biết chuyện chưa? Thôi lần này chúng ta xử trước vậy. 

Nhất Thiên giả vờ lo lắng rồi nhún vai, điệu bộ bất đắc dĩ.

_ Thì xử một phần thôi. Để cho Demons kết thúc. - Hoàng Minh đề nghị.

_ Ừ. Quyết định theo các cậu.

Trong quá trình Hoàng Minh và Nhất Thiên thảo luận, Đình Khang không đưa ra ý kiến mà chỉ im lặng lắng nghe sau đó quyết định hành động cuối cùng. Sau đó hai phe lao vào đánh nhau.

Kaylee vô cùng vui vẻ xem trận hỗn chiến trước mắt. Vừa vào trận đấu thì Blood đã chiếm ưu thế. So với những kẻ côn đồ chỉ biết lao vào đánh tới tấp thì đám Đình Dương lại là những người tập võ, không chỉ một loại mà là nhiều phái khác nhau. Bọn họ sử dụng xen lẫn nhiều chiêu thức linh hoạt cộng thêm tính toán trước khi ra đòn nên không tiêu hao quá nhiều sức lực.

Ngay lúc cuộc ẩu đả sắp đi vào hồi kết thì mười người bên phe kia liền rút dao ra ứng chiến. Né một con dao vung ngang qua, gương mặt Đình Dương không hề biến sắc, hắn cất giọng đầy khinh thường.

_ Muốn chơi hàng sao? Bọn này sẵn sàng đón tiếp.

Cùng lúc đó hai nam sinh trong nhóm dần lùi về hai bên rồi lẻn vào chỗ tối lấy ra bốn cây gậy sắt ném cho Đình Dương và Lâm Minh mỗi người một chiếc. 

Trong lúc tình hình hỗn loạn, ánh mắt của Kaylee đều tập trung vào bóng hình Nhất Thiên dần dần lách ra chỗ dựng xe moto. Càng nhìn cô càng cảm thấy người này có điểm quen thuộc, hình như trước kia đã từnh gặp qua. Mái tóc đen hơi dài che khuất nửa gương mặt, đôi mắt ấm áp đầu tình cảm. Hình ảnh này rất quen.

Bỗng nhiên đôi mắt đó nhìn thẳng vào mắt cô. Kaylee giật mình nhưng cũng không tránh né. Ban đầu cô hơi bất ngờ vì bị Nhất Thiên phát hiện nhưng rồi cũng từ đó giúp cô nhớ ra cậu ta là ai? Mắt cậu mở to nhìn cô, môi hơi cong lên thành một nụ cười nhẹ. Nhất Thiên lấy cây kiếm gỗ trong vỏ ra rồi xoay người rời khỏi. Trước khi đi cậu hơi gật đầu với cô.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.