Bảo Bối Thiên Tài Anh Nhớ Em!

Chương 19: Chương 19: Nhà Ma




Một ngày mới bắt đầu , Nhi nằm trong vòng tay ấm áp của Thiên . Hàng mi cong khẽ động rồi từ từ mở ra . Con ngươi mơ màng tiếp thu hình ảnh . Đường nét trở nên rõ ràng hơn . Cô thấy . Thiên đang ngủ . Hiền lành thật . Đẹp trai và quyễn rũ nữa . Chưa bao giờ cô chịu nhìn cậu thật kĩ như vậy . Phải chăng nó chịu nhẫn lại mà nhìn kĩ vẻ đẹp này , không áp đặt bực mình lên cậu thì ắt hẳn hàng ngày nó không phải tốn tiền mạng . - Em nhìn kĩ quá cẩn thận cháy mất khuôn mặt đẹp trai của anh thì sao ? - Thiên mấp máy mô

i - Xí . Nếu vậy thì tôi đã nhìn cho anh cháy lâu rồi . Không cần anh ở đây than vãn - cuộn chăn - Trời hôm nay hơi lạnh

- Lạnh gì ? - Thiên với lấy chiếc điện thoại đầu giường . Bật lên xem giờ rồi ngồi dậy , vẻ mặt ngái ngủ và bàn tay đang xoa xoa đầu tóc . Quay sang nhìn nó đang ấm áp cuộn tròn trong chăn

- Vợ dậy - Thiên đánh nhẹ vào người nó

- Không - nó cự quậy

- Không được ngủ nữa - Thiên nói và lật tung cái chăn quanh người nó ra

- A . Anh làm gì vậy

- Dậy nhanh . Ngủ nướng không tốt đâu - cậu nhanh chóng bế nó vào phòng tắm là vệ sinh cá nhân . Nó ngồi trên bàn ăn , gương mặt bơ phờ , đôi đũa đánh đánh vào bát . Thiên nhìn cô

- Sang đây

- Hả ? Sang làm gì ? - nó ngẩng đầu nhìn hắn

- Em không phải hỏi nhiều lời . Anh không ăn thịt em đâu

- Đàn ông đúng là rắc rối đủ đường ? - nó xơ xác ôm bát đũa đi sang ngồi bên hắn . Tiếp tục dáng vẻ chán nản

- Ăn đi . Em làm như phụ nữ mang thai vậy

- Mang cái đầu anh . Ai bắt tôi mới sáng ra chạy 5 vòng quanh cái khu biệt thự này hả ? Vậy mà anh còn nói được

- Phải tập thể dục mới có sức khoẻ

- Tôi không cần khoẻ . Chỉ cần theo ý tôi thì tôi sẽ khoẻ - nó nói

Đũa vẫn chưa chạm thức ăn .

- Nếu em chịu ăn hôm nay anh sẽ cho em đi chơi . Vì trời hôm nay khá đẹp - cậu nói .

Tuy hai người đã sống với nhau một thời gian nhưng có lẽ Hàn Thiên chưa lần nào cho Băng Nhi đi chơi . Ngoài việc học ở trường , hai người ở nhà như nước với lửa , không bày ra chuyện này cũng khơi ra chuyện khác , ít có thời gian tốt như hôm nay .

- Anh nói đấy nhá . Cấm nuốt lời . Anh mà nuốt lời trời sẽ đánh anh tan xác luôn - nó chỉ tay vào mặt Thiên

- Được rồi . Nếu em không ăn thì cũng được anh tiết kiệm được tiền đưa em đi chơi , tiền xăng , tiền hao phí công sức ..... Cũng khá nhiều đấy

- Tất nhiên là phải ăn rồi . Hiếm khi được đi chơi cùng trai đẹp . Cảm thấy hơi nhớ - Em hay đi chơi cùng đàn ông khác . - Thiên trừng mắt

- Ừ . Có sao không . - nó vừa ăn vừa nói

- Nếu em một lần đi chơi với người đàn ông khác ngoài anh . Anh sẽ nhốt em lại Thiên và Nhi leo lên con xe BMW đen bóng loáng rồi dừng lại trước một trung tâm giải trí . Tất cả mọi con mắt đang hướng đến cặp đôi : ghen tỵ + ngưỡng mộ + trái tim . Nó như phát hiện ra một cái gì đó mới mẻ , lôi cậu nhanh chóng đến trước một ngôi nhà dán đầy hình thù quỷ dị

- Lâm Hàn Thiên . Vào đây - nó ra lệnh

- Em phải dịu dàng hơn được không . Làm như anh là ôsin của em

- Anh hứa rồi nha . Trời đánh chết bây giờ .

- Em không sợ sao

- Xí . Khinh người quá đáng

Sau khi hí hửng mua vé , nó và hắn chính thức bước vào chuyến phiêu lưu . Vừa mở cửa , một luồng khí lạnh đã ập tới làm nó run lên . Cảm nhận thấy bàn tay nó siết chặt tay mình , hắn trêu nó

- Đã sợ rồi sao ?

- Ai sợ chứ - nó hùng hồn khẳng định

Nhi nắm tay Thiên thật chặt . Chặt đến nỗi tưởng chừng như không thể ai gỡ bỏ . Mới đi được một đoạn thì di động của hắn reo lên . Nó vội buông tay để hắn nghe điện thoại . Thiên nghe điện thoại còn Nhi luẩn quẩn xung quanh . Nhưng . Cô cứ đi đi đi mà không biết mình đã đi đến đâu nữa , nơi này rất tối và đáng sợ . Bây giờ . Cô mới nhớ đến Thiên . Cậu đang ở đâu

- Hàn Thiên - nó gọi mà không một tiếng trả lời .

Chỉ là sự im lặng trong đáng sợ . Lòng nó bắt đầu dẫy lên những nỗi bất an đáng sợ

- Lâm Hàn Thiên . Anh ở đâu chứ - nó bắt đầu sợ hãi thật sự .

Lỡ hắn bỏ nó đi thì sao ? Rồi . Đáp lại nó là những tiếng cười rùng rợn vang lên . Nó sợ hãi lùi , lùi , lùi và vô tình đụng vào thứ gì đó lạnh . Rất lạnh . Nhi quay lại

thấy một người phụ nữ , mái tóc đen xõa dài , đôi mắt trợn lên , từ khoé mắt có chất màu đỏ chảy ra , đôi môi màu tím , hàm răng đỏ ngòm , có máu dính xung quanh miệng . Ánh đèn les màu xanh làm nổi bật vẻ quỷ dị

- A . . . . . - nó hét lên

Sau đó tiếp tục là tiếng khóc của trẻ con và những ánh sáng làm hiện ra vẻ quỷ dị của mấy đứa trẻ sơ sinh có , một tuổi có . . . . Nó sợ hãi , tay chân luống cuống run lẩy bẩy

- Lâm Hàn Thiên . Tên khốn nạn .. . . . Anh . . . Ở . . . Đâu - nó lục tung cái túi để tìm cái điện thoại , bàn tay run lên . Hiện tại , bên nó chỉ là thứ ánh sáng yếu ớt , sự lạnh lẽo của những luồng khí vẫn thổi vào người nó đều đều và hình như càng lạnh hơn . Những hình thù và âm thanh bằng kinh khủng hơn . Còn về phía hắn , khi nghe xong cuộc điện thoại , quay sang không thấy nó đâu lại nghĩ nó chuẩn bị giở trò . Đang định đi tìm nó thì một làm nữa chiếc điện thoại của hắn lại reo lên . Lần này là nó gọi đến . Không một chút suy tư , lướt nhanh lên màn hình , cậu nghe máy

- Hàn Thiên ! Anh . . . Ở . . . Đâu . . . Vậy hix . . . Hix . . . Hix . . . Á . . . A . . . Lâm Hàn Thiên . . . . - những tiếng hét thất thanh của Nhi làm cho cậu lo lắng

- Em làm sao vậy ! Em đang ở đâu - cậu cố gắng giữ sự bình vĩnh bởi trong lí trí của cậu , cậu biết rằng bây giờ mình phải bình tĩnh một cách tuyệt đối

- Tôi . . . Tôi . . . Á . . . . - Nhi không nói được , quá sợ hãi khiến cô không bình tĩnh nổi

- Ở đó chờ anh - hắn lao nhanh đi tìm nó . Càng về sau , nỗi sợ hãi hơn . Cô ngồi xuống , ôm lấy đầu gối , nước mắt cứ thi nhau lăn dài trên gò má mịn màng . Bỗng . Có một bàn tay đặt lên tai nó

- A . . . A - âm thanh với tần số và cường độ kinh khủng

- Không sao . Anh đây mà - giọng nói quen thuộc truyền đến

Như một chiếc phao được thả xuống giữa đại dương mênh mông để cứu người sắp chết đuối , nó vòng tay vào cổ hắn , ôm hắn , ôm chặt đến nỗi Thiên có thể không thở nổi , những giọt nước mắt lăn , lăn nhiều hơn , rơi xuống tai hắn , thấm vào da thịt giữa cái lạnh và sự rùng rợn của ngôi nhà

- Anh . . . Không . . . Phải . . . Vì . . . Ghét . . . Mà bỏ . . . Rơi . . . - nó nói không ra tiếng

- Không sao . Anh sẽ không bỏ em đâu . Dù anh có chết anh cũng không bỏ em . Nín đi . Em nói là em không sợ mà - Thiên ôm lấy tấm lung ngọc ngà đang run lên vì sợ của nó . Nghe được những lời này của hắn , có vẻ nó đã đỡ sợ hơn , buông vòng tay đang ôm hắn , cô đứng dậy . Ngước mặt lên nhìn cậu , đôi mắt long lanh đầy nước , hắn đưa bàn tay lau đi những giọt nước mắt còn đọng lại rồi ôm em nó - Đi tiếp . Không thể bỏ cuộc được

Nó gật đầu thay cho câu trả lời , mới đi được vài bước , nó cảm thấy chân mình bị níu lại bởi một vật gì đó . Quay đầu lại nhìn , nó thấy một bàn tay lạnh toát đang nắm lấy chân mình , mặt nó tái không còn một giọt máu

- A . . . A . . . .

Theo Tiếng hét , Nhi buông tay mình ra , bám vào cổ hắn và đu người lên thân thể hắn , mặt quá vào bờ ngực rắn chắc của hắn . Hắn chỉ biết lắc đầu , thuận tay bế nó , nó thì rúc mình vào lòng ngực và cảm nhận được vòng tay ấm áp của Thiên . Nó an lòng hơn . Và rồi thế là nó ngủ . Thiên bế nó trên tay , cậu bước đi trong căn nhà ma một mình , còn bạn đồng hàng đang ngủ ngon lành . Lúc hắn đi tìm nó , sự lo lắng làm hắn tức giận , mấy hình nộm ma dọa hắn , chắn đường hắn đều cho hắn tàn phá , cái thì gãy tay , bay lung tung . Có lẽ nhờ hắn mà căn nhà này càng đánh sợ hơn bởi những hình nộm bình thường đã quỷ dị nay dưới bàn chân của hắn càng quỷ dị hơn . Đến gần cửa ra , Thiên cuộc phải đánh thức nó dậy . Cứ để thế ra ngoài thì không biết mọi người sẽ nhìn hắn với ánh mắt như thế nào - Vk . Dậy đi - Um . . . . . - nó dụi đầu sâu vào

- Nếu em không dậy thì đừng trách anh - cậu đe dọa .


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.