Bảo Bảo Ngang Ngược: Con Muốn Người Cha Này

Chương 8: Chương 8: Người đàn ông tàn ác có sở thích thú vị




Khi những tiếng kêu thảm thiết vang lên, toàn bộ những người còn lại thức thời tự sát,sau đó Nam Cung Thấu mới đứng dậy, chậm rãi đi đến trước mặt Nhan Tiểu Ngư đang bị trói, bình tĩnh nhìn cô.

Ánh mắt kia, vô cùng lạnh.

Nhan Tiểu Ngư rụt người vào trong thảm lông, ánh mắt tròn xoe có chút vô tội, lúc anh duỗi tay ra, trực giác đầu tiên chính là người này muốn làm thịt cô.

Nhưng cô lại đánh giá sai người đàn ông này rồi…

Nam Cung Thấu chỉ là tháo còng tay cho cô, cởi áo khoác trên người, ném lên vai cô.

Sau khi thấy áo tây trang rộng rãi che đi cảnh xuân hơi lộ ra trên người cô, mới xoay bước, chẳng nói câu nào, lập tức rời đi cùng vớiđám người mặc đồ đen vây quanh.

Nhan Tiểu Ngư nhìn bóng lưng anh, sững sờ không nói lời nào.

Đến khi bồn cầu dưới thân loảng xoảng một tiếng bị vỡ nát, cô mới đột ngột quay đầu, giật nảy người lên, mặc áo khoác của anh, điên cuồng chạy ra ngoài…

Tuy cô rất muốn bỏ áo khoác ra, kiên trì thi hành chức trách của cảnh sát nhân dân, duy trì ý nghĩ sống sót ở trong đầu khi nghĩ tới phần tử xã hội đen khủng bố và một hồi đấu súng liều chết mãnh liệt kia…

Nhưng đơn thuần.

Nhưng đơn thuần đây là bom, nổ chết người, mà lại không đền mạng đấy!

________________________

“Lão đại…!”

Nơi xa xa, Nhan Tiểu Ngư nhìn thấy Giang Phàm mặc thường phục đang tìm kiếm mình ở trước cửa, cô giống như là nhìn thấy cha mẹ ruột, đưa tay vẫy vẫy anh: “Lão đại, lão đại, em ở đây, ở đây…”

Toàn bộ nhân viên đã an toàn rút lui, chuyên gia phá bom cũng đã đến, gỡ bỏ phần lớn bom, còn anh vẫn canh giữ ở chỗ nguy hiểm nhất chưa phá gỡ xong, lại nhìn thấy cô bọc áo khoác của đàn ông đi ra, trong lòng không khỏi căng thẳng, tiến lên đón cô, cầm lấy cánh tay của cô nói:

“Tiểu Ngư, không có việc gì, đừng sợ, có anh ở đây!”

“Lão đại, chạy mau! Rõ ràng ở đây đều là bom! Hàng loạt bom, bom nano nhỏ, uy lực rất lớn, dọa chết người nha!”

Giang Phàm nghe cô nói như vậy thì biết có lẽ là cô không xảy ra chuyện gì, nhưng nhìn cô lại mặc áo khoác của người đàn ông khác, không khỏi nhăn mày hỏi: “Vừa rồi chuyên gia gỡ bom đã đến, ngoài khu vực phòng được bao sâu bên trong ra, thì đều đã bảo đảm gỡ an toàn, bây giờ đã không có việc gì rồi. Ngược lại em thì sao, xảy ra chuyện gì rồi hả? Dáng vẻ như thế này, ai bắt nạt em rồi đúng không? Nói cho anh, anh bắt anh ta ra!”

Tiểu Ngư còn đang suy nghĩ có nên nói ra hành vi chấn động mà vị xã hội đen kia làm hay không, thì nghe người trong đội từ phía sau đi đến, bắt đầu báo cáo: “Đội trưởng, đã hoàn tất điều tra, ở hiện trường nổ mạnh phát hiện đám thi thể người mười lăm phút pháp y sẽ đến, chúng ta đã lấy chứng cứ, bảo vệ tốt hiện trường.”

“Đi xem.”

Sắc mặt Giang Thần khẽ thay đổi, sau khi nói, dẫn mấy người đội cảnh sát hình sự và Nhan Tiểu Ngư trở lại hiện trường, bắt đầu thăm dò cẩn thận…

“Vách tường này, là bị loại bom nano phá hủy, thời gian bom nổ rất ngắn, sau ba mươi giây lắp ráp sẽ nổ, người lắp ráp bom này, cần một phút đồng hồ để hoàn thành lắp ráp và chôn đạn, nếu không thì, sao nổ được tất cả tường đá cẩm thạch này..

Chuyên gia gỡ bom phân tích.

Nhan Tiểu Ngư sợ hãi.

Người đàn ông kia lắp ráp khi nào, trong vòng một phút đồng hồ?

Chẳng lẽ là khi vô lễ ở trước ngực cô, anh ta đã thành thạo lấy bom đi phá tường?

Một tay nắm ngực, một tay lắp ráp bom…

Hu…   Người đàn ông có sở thích thú vị…

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.