Ban Ngày Tận Tình

Chương 11: Chương 11




Phương Giác cảm thấy đại khái là mình choáng váng rồi, thậm chí cậu còn không nhúc nhích được, có lẽ là không còn khí lực, cậu thấy Bạch Tuần set up thiết bị chụp ảnh.

Ai cũng không mở miệng trước, hí hoáy chuẩn bị thiết bị cả nửa ngày, Bạch Tuần mới nói: “Thay quần áo bên kia—— “

Lần chụp này cần mặc quần lót —— nhưng cũng là loại quần lót không đứng đắn gì, quần lót ren của nam, rất mỏng, giống như không mặc gì cả, Phương Giác cầm quần lót, đi đứng như nhũn ra, hầu như không có chút lực nào, cậu cắn răng, cởi quần áo ra, trần trụi trước mặt Bạch Tuần như rất nhiều lần trước đây.

Phương Giác thay quần lót, tay cũng run rẩy, trên người đổ mồ hôi.

“Quỳ ngồi ở trên giường, ngón tay trỏ cùng ngón tay cái tóm chặt mặt sau của quần lót, kéo sát vào bên trong khe mông.”

Lời nói rất kích tình, Bạch Tuần lại đặc biệt bình tĩnh nói ra, nhưng Phương Giác đoán, hẳn là anh cứng rồi.

Cả người Phương Giác như nhũn ra, có lẽ là do ngã bệnh, nhưng vẫn dựa theo yêu cầu của anh quỳ ngồi ở trên giường, ánh đèn màu đỏ được bật lên, phần vải ren cũng bị chiếu thành màu đỏ, Phương Giác cong mông lên, trên mặt đỏ rực, cả người thoạt nhìn như là tác phẩm nghệ thuật tinh xảo.

Ngón tay có khớp xương rõ ràng kéo quần lót, như ẩn như hiện bên trong khe mông, gợi tình đến cực hạn.

Quần lót ren dính chặt giữa khe mông, theo động tác nặng nhẹ của Phương Giác mà ma sát mang đến khoái cảm nhỏ bé.

Phương Giác nhìn ống kính, trong mắt là ánh nước dịu dàng, đột nhiên một tiếng vang thật lớn, Phương Giác theo bản năng nhìn sang, máy chụp hình nằm ở một bên, Bạch Tuần đi tới, tiếng bước chân nặng nề.

Còn không đợi cậu phản ứng lại, Bạch Tuần liền đột nhiên nắm cằm của cậu, mạnh mẽ hôn tới.

Đã rất lâu không thân thiết, đến khi Phương Giác phản ứng lại, mình đã vòng lấy cổ Bạch Tuần, đây là bản năng, bản năng chưa tới một năm đã dưỡng thành.

Bạch Tuần thấy được, chỉ cần nhìn thấy anh, Phương Giác liền cứng rồi, dường như muốn xé nát chiếc quần lót ren.

Sờ được da thịt nóng bỏng của cậu, Bạch Tuần sửng sốt một chút, nói: “Em phát sốt.”cloudyhiromi.wordpress.com

Ai còn để ý cái này chứ?

Phương Giác muốn đẩy anh, cậu biết mình đã chọn rời khỏi anh, thế nhưng mỗi một tế bào trong thân thể đều đang kêu gào, muốn anh, muốn anh.

“Bạch Tuần…” Phương Giác nóng đến mơ hồ, hoặc là chính cậu muốn để cho mình mơ hồ, cậu nói: “Anh làm tôi…”

Chân quấn lấy, cởi quần áo của anh, ở trong phòng chụp ảnh này, hai người giống như lữ khách đã lâu không thấy nước, liều mạng hôn môi đối phương, giống như là một cây đuốc ném vào chỗ khô kiệt, cháy bừng lên, hoàn toàn không có lý trí.

Ném quần lót ren dính niêm dịch qua một bên, hai cỗ trần trụi thân thể, phát sốt càng làm cho thân thể mẫn cảm, đầu ngón tay ở trên người dạo chơi là nguyên nhân khiến cho Phương Giác lại một lần nữa, ở dưới người của anh, thở dốc rên rỉ.

“Tiểu Giác, ” Bạch Tuần thì thầm ở bên tai của cậu, kêu tên của cậu, “Tiểu Giác.”

Ánh mắt Phương Giác mơ hồ, không thấy rõ, nghe không rõ.

Khoảnh khắc tiến vào trong nháy mắt đó, Phương Giác cảm thấy rốt cuộc thân thể đã được giải phóng, sảng khoái, ngón chân đều cuộn lại.

Mưa bên ngoài còn đang rơi, tiếng mưa rơi rất lớn, chồng lên tiếng thở dốc khi làm tình, hô hấp nóng rực.

Hô hấp nóng rực của Bạch Tuần phả vào cổ của cậu, Phương Giác cảm thấy mình đang mộng xuân, hai chân trắng nõn quấn ở trên eo Bạch Tuần, dùng một tư thái phóng đãng tiếp nhận anh.

Bên trong mơ hồ, Phương Giác sờ thấy nước trên mặt mình, có chút oan ức.

Vì sao trong mộng đều là anh?

Trên giường bẩn lung ta lung tung, mùi vị mị loạn, không biết trôi qua bao lâu, thời gian dường như đã dừng lại, kích tình qua đi, Phương Giác thở hổn hển, nằm ở trên giường, Bạch Tuần dọn dẹp thân thể thay cậu, mặc quần áo vào, ôm ngang cậu lên.

“Đi đâu?” Phương Giác nhẹ giọng hỏi, nhắm hai mắt.

“Đi bệnh viện.” Bạch Tuần nhìn cậu giật giật, còn nói: “Tiền anh trả.”

Phương Giác giơ tay, che mắt, cũng che khuất chút đỏ nơi khóe mắt.

“Vậy cũng được, ” Phương Giác nói.

Đi bệnh viện, Phương Giác nóng rất nghiêm trọng, sắp thành viêm phổi, truyền nước biển một buổi tối, Bạch Tuần ngồi ở bên giường, nhìn cậu.

Phương Giác rất trắng, phát sốt khiến cho mặt của cậu ửng hồng, cậu rất nghe lời mà nằm, đang ngủ, một chút cũng không nhìn ra là cái người đem tiền vứt trên người anh, cực kỳ hào hiệp nói “Phí chia tay” —— Phương Giác này, ngoan cũng thật độc.

Bạch Tuần chậm rãi đưa tay ra, đụng đầu ngón tay của cậu, có chút nguội lạnh.

Phương Giác bỗng nhiên vươn tay nắm lấy anh, tay cậu không lớn, vì vậy chỉ nắm lấy một ngón tay của Bạch Tuần, ngón út, siết chặt.

Hành vi vô thức.cloudyhiromi.wordpress.com

Bạch Tuần lẳng lặng đánh giá cậu, không hề nhúc nhích.

Anh chăm sóc Phương Giác một buổi tối.

Lúc Phương Giác tỉnh lại, không thấy Bạch Tuần, cậu bỗng nhiên ý thức được có lẽ đây chỉ là chuyện tình một đêm mà thôi, trong lòng cảm thấy trống trải một chút, còn chưa đợi cậu nhếch lông mày, cửa bị đẩy ra, Bạch Tuần cầm điểm tâm, nói: “Tỉnh rồi?”

“Tại sao anh lại đến?” Phương Giác chất vấn.

Bạch Tuần cũng không đáp, chỉ mở hộp cơm ra.

Phương Giác: “Anh làm gì vậy.”

“Ăn cơm, ” Bạch Tuần có chút buồn cười, “Anh còn có thể ăn em sao?”

“Có thể ——” Phương Giác không nói ra được lời còn lại, cậu không muốn nhớ lại sự kiện kia, vì vậy trầm mặc nhận hộp cơm, Bạch Tuần né tránh, nói: “Anh đút cho em ăn.”

Dịu dàng rất hiếm có, Phương Giác không đành lòng đi phá hoại.

Cậu hé miệng, Bạch Tuần thổi thổi cháo hoa, đút vào trong miệng cậu, ăn hai, ba miếng xong, Phương Giác đột nhiên bắt đầu cười, Bạch Tuần cũng cười: “Làm sao vậy?”

“Không có gì, ” Phương Giác nói, “Chỉ cảm thấy tôi như bị bại liệt tứ chi vậy.”

“Cơm nước xong, anh muốn nói chuyện với em, ” Bạch Tuần nhẹ giọng nói, “Tiểu Giác, có được không?”

Phương Giác cảm thấy hồi hộp, cậu nói: “Không muốn.”

Ăn xong cháo rồi, Bạch Tuần xé đĩa bánh cho cậu, để cho cậu từ từ ăn, Phương Giác không nhìn anh, hạ mắt ăn bánh, từng miếng từng miếng, thật biết điều.

“Tiểu Giác.”

Phương Giác: “Anh đừng nói!”

Coi như là một giấc mộng, đừng chọc thủng, không được sao?

“Không được, ” Bạch Tuần cơ thể hơi nghiêng về phía trước, nhìn vào mắt của cậu, “Tiểu Giác, em hãy nghe anh nói.”

Vào lúc này Bạch Tuần có chút luống cuống đơn thuần, anh nói: “Anh biết, em rất trẻ, em sẽ học được nhiều thứ hơn, anh không trẻ, anh rất ích kỷ.”cloudyhiromi.wordpress.com

“Anh không phải là người dũng cảm, trong cuộc sống không phải, về mặt tình cảm cũng không phải, ” Bạch Tuần cầm tay cậu, đặt vào trong lòng bàn tay, nhẹ nhàng xoa, “Xin lỗi, làm tổn thương em.”

Phương Giác trợn tròn mắt, cậu nói: “Hả?”

“Anh muốn cùng với em, cũng sợ cùng với em, ” Bạch Tuần rũ mắt, dừng một chút, “Không đủ dũng cảm, là lỗi của anh.”

Anh trịnh trọng nhìn Phương Giác, nhẹ giọng nói, “Anh muốn nói với em, anh muốn cùng Tiểu Giác trải qua quãng thời gian còn lại.”

Phương Giác: “…”

Phương Giác ngơ ngác nhìn anh.

“Anh muốn đem Tiểu Giác trẻ tuổi vĩnh viễn lưu lại bên cạnh mình, ” Bạch Tuần xoa xoa mặt của cậu, hô hấp lướt trên mặt của cậu, cảm giác ấm áp, “Anh dẫn em đi xem rất nhiều thứ, em muốn cái gì, anh đều có thể cho em.”

“Anh có thể cam đoan với em —— anh ba mươi sáu, anh sẽ không nói chuyện yêu đương giống giống thanh niên, bị gia trưởng, và bên ngoài hạn chế, anh có đầy đủ độc lập tài chính, ” Bạch Tuần nói, “Anh có thể bảo vệ Tiểu Giác —— Tiểu Giác, đồng ý với anh, có được hay không?”

Phương Giác trầm mặc, tay đang run rẩy.

Cậu hơi mở mắt, né tránh sự vuốt ve của anh, rút tay về: “Anh không hỏi ý nguyện của tôi.”

“Anh chỉ nói ý của anh, Bạch Tuần, anh cũng không đủ tôn trọng ý nguyện của tôi, thậm chí còn không hỏi tôi, có yêu anh không? Anh quá ích kỷ.”

Bạch Tuần nói: “Những câu mà vừa nãy anh nói, cũng không phải cưỡng ép em chấp nhận, anh chỉ là đem những thứ mình nắm giữ, cho em xem —— em có thể lựa chọn chấp nhận hoặc là không chấp nhận.”

Phương Giác nhẹ giọng nói: “Nếu như tôi không chấp nhận thì sao?”

“Vậy anh sẽ theo đuổi em, ” Bạch Tuần nói, cặp mắt kia nhìn cậu, Phương Giác đột nhiên run lên trong lòng, “Mãi đến tận khi Tiểu Giác nguyện ý yêu anh một chút.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.