Bạch Nguyệt Quang Đột Nhiên Muốn Cùng Tôi Kết Hôn

Chương 8: Chương 8




Edit: Phong Nguyệt

Đảo mắt một cái đã hết một phần hai thời gian làm bài.

Lục Ý dưới trạng thái “giám sát nghiêm ngặt” của Cố Diễn, khó khăn làm xong bài thi.

Cậu đặt bút xuống, kiểm tra bài một lần nữa.

Có thể do Lục Ý quá tập trung làm bài nên khi cậu nhận ra Cố Diễn đứng cạnh mình không biết đã trôi qua bao lâu.

Lục Ý thoáng ngẩng đầu nhìn Cố Diễn, Cố Diễn cúi đầu nhìn cậu, mặt không hề cảm xúc: “Làm xong rồi?”

Cảnh tượng này thật quen thuộc, trong khoảng thời gian hai năm cấp ba kia, Cố Diễn đã từng vô số lần đứng ở phía sau Lục Ý giúp cậu kiểm tra bài tập, sau khi hai người xác định quan hệ, thời điểm dạy cậu làm bài càng không dè chừng, luôn thích đứng phía sau bao lấy cậu, cậu làm sai câu nào anh sẽ nắm tay cậu làm lại cậu nấy.

Lục Ý khi đó không biết xấu hổ, lòng như rót mật, có khi cố ý viết sai, lúc đầu Cố Diễn không phát hiện, sau vài lần rốt cuộc cũng hiểu rõ.

Vì thế Cố Diễn ngồi xuống cạnh Lục Ý, chống cằm, cười híp mắt: “Chỉ cầm tay thôi đã là gì đâu? Bảo bối, nếu em cảm thấy không đủ, chúng ta chơi những trò khác đi, chờ em ăn no rồi chúng ta làm bài tập cũng không muộn?”

Lục Ý thoắt cái đỏ bừng mặt, không biết làm sao.

Sau đó…

Nhiều năm trôi qua, bị tình cảnh tương tự kích thích, ký ức như thủy triều ồ ạt cuốn tới, cơ hồ nhấn chìm Lục Ý.

Thế nên khi Cố Diễn cúi người xuống, ngón tay chỉ lên bài của cậu, nghiêng đầu nhẹ giọng nói chuyện với cậu, trong đầu Lục Ý đã trống rỗng, không phản ứng lại.

“Câu này làm sai rồi” Cố Diễn cau mày, “Phải chọn… Cậu đang suy nghĩ gì đó?”

Lục Ý bỗng nhiên hồi thần, thuận thế nhìn sang, là một câu lựa chọn, tiêu đề câu hỏi là [Tên bộ điện ảnh đầu tiên trên thế giới là gì?]

Lục Ý chọn A <Một vị bác sĩ khoa ngoại thế kỷ 20>, mà Cố Diễn lại chỉ D <Công nhân rời nhà máy Lumière ở Lyon>*

*Công nhân rời nhà máy Lumière ở Lyon (La Sortie de l’usine Lumière à Lyon ) là tác phẩm điện ảnh đầu tay của anh em nhà Lumière được công chiếu ngày 22 tháng 3 năm 1895 trong một buổi chiếu hạn chế tại Paris đánh dấu cho sự ra đời & giới thiệu với công chúng cho hệ thống cinématographe hay còn gọi là kỹ thuật điện ảnh. (Theo wikipedia)

Không đợi cậu nghĩ xong, Cố Diễn đã khom xuống, cả người là hương bạc hà thơm mát dễ ngửi, bao phủ đầu óc và lý trí của Lục Ý.

Thanh âm Cố Diễn tựa như vang bên tai cậu: “Chọn D.”

Lục Ý ngây ngẩn gạch bỏ đáp án của mình, ngoan ngoãn chọn D.

***

Vừa hết giờ kiểm tra, các cố vấn lập tức thu bài.

Sau khi thu hết bài, một đám người ban sáng còn hăng hái, giờ đây lại cúi đầu ủ rũ.

Thế nhưng vẫn chưa kết thúc, Cừu Ngọc ôn hòa nói: “Mọi người đi ăn trước đi, chờ tới chiều sẽ có kết quả.”

Lục Ý cùng Trác Tinh tới căn tin, trong phòng ăn đã sớm chuẩn bị phần ăn cho học viên, chỉ cần đến nhận là được.

Nhan Bân ngồi ở cách họ không xa, sắc mặt khó nhìn, tựa như bị ép ăn mướp đắng.

“Tôi không thích người như vậy” Hiện tại cũng không máy quay, có thể không kiêng kị mà nói chuyện, Trác Tinh nhíu nhíu mày, mang bao tay lột con hùm đất, “Y như trà xanh biểu, biết rõ cậu là bạn đời của Cố Diễn, còn tới kiếm chuyện.”

Lục Ý ừm ừm, không yên lòng dầm dầm bát cơm, tầm mắt có chút tan rã.

“Nè” Trác Tinh huơ huơ tay trước mắt cậu, “Cậu thả hồn đi đâu vậy?”

“Hả?” Lục Ý hồi thần, chớp chớp mắt, “Làm sao vậy? Xin lỗi, cậu đang nói cái gì?”

Trác Tinh thở dài, ăn tôm: “Ai, không có gì. Cậu đó, ăn có một bữa cơm mà thất thần dữ vậy?”

“Tôi suy nghĩ một chuyện” Lục Ý chậm rãi nhai cơm, cả đồ ăn cũng quên gắp, “Cậu có biết bộ phim điện ảnh đầu tiên trên thế giới tên gì không?”

Trác Tinh hả một cái, không chút suy nghĩ trả lời: “ Không phải là <Công nhân rời nhà máy Lumière ở Lyon> à, câu hỏi này quá đơn giản!”

Chính là nói Cố Diễn đúng, Lục Ý sai.

Sao Cố Diễn lại chỉ dẫn cậu trước ống kính? Người khác sẽ không mắng anh bất công chứ?

Lục Ý hơi hơi sửng sốt.

“Lại phát ngốc cái gì?” Trác Tinh lột bao tay ra, lấy giấy ăn lau tay, “Ăn nhanh nhanh đi, sau khi ăn xong phải tới gặp cố vấn.”

Các cố vấn nói sau khi ăn uống xong thì quay về phòng tập hợp, chắc là có nhân viên giúp đỡ, nếu không không thể có kết quả nhanh như vậy được.

Lục Ý ừm một tiếng, cúi đầu lùa hai ba đũa cơm.

Những người khác cũng lục tục đi khỏi nhà ăn.

Lúc hai người trở lại, gần như là nhóm người cuối cùng.

Bốn vị cố vấn đang đứng trên bục giảng, Cừu Ngọc cầm một tờ giấy, nhìn qua tựa như một cuốn sách nhỏ.

Sau khi xác định tất cả đều đến đông đủ, Cừu Ngọc khẽ mỉm cười: “Ok, chúng tôi bắt đầu công bố điểm.”

Mức độ kiểm tra không khó, Cừu Ngọc chỉ đọc tên người đạt yêu cầu, sau đó thu liễm nụ cười, nói: “Những người không được nêu tên, xin lỗi, các người rớt rồi, phải ra về, hi vọng các người không ngừng cố gắng, không quên sơ tâm, tiếp tục phấn đấu.”

Phía dưới xôn xao.

Không khó nhưng cũng đã lọc hết… Hai mươi người.

Sáng sớm tới một trăm, bây giờ chỉ còn sót lại tám mươi.

Tất cả mọi người chỉ có một suy nghĩ —— Mới ngày đầu tiên đã đuổi nhiều người như thế? Tiết mục này dự định làm sao quay?

Những người không đạt yêu cầu không cam lòng mà ra khỏi phòng.

Thực sự là kỳ quái, một trăm người cũng không tính là nhiều, nhưng đi mất hai mươi người, đột nhiên trống trải hẳn ra.

“Dựa theo thành tích đạt được, học viên sẽ được phân đều cho các cố vấn” Cừu Ngọc buông phiếu điểm trong tay xuống, nhìn các học viên học viên dưới bục, trên gương mặt tinh xảo bỗng lộ ra nụ cười thần bí, “Có điều trước tiên, tôi còn muốn nói một chuyện.”

Các học viên lăng lăng nhìn cô.

“Là như vầy, trước khi các người tới, mỗi người chúng tôi đã đánh một dấu may mắn lên một số thứ tự bất kỳ, cái này tương ứng với chuyện mặc kệ là thành tích ra sao, đều sẽ trực tiếp theo vị cố vấn đó, đồng thời sau cũng sẽ vẫn luôn cùng nhau” Cừu Ngọc cười tươi hơn, “Vừa nãy trong thời gian kiểm tra, mọi người chắc cũng thắc mắc vì sao cố vấn lại đi xung quanh trường thi, có lúc còn thấp giọng nói chuyện với học viên.”

Nghe đến đây, Lục Ý là nhớ lại quả thật có chuyện này, thế nhưng cậu lại bỏ qua.

“Kỳ thực đây là phúc lợi cho học viên may mắn” Cừu Ngọc nói, “Các cố vấn sẽ tùy cơ chỉ dẫn một câu làm sai, nhưng sau khi chỉ dẫn mà còn làm sai, sẽ bị trừ điểm gấp đôi.”

“Bây giờ công bố kết quả” Cừu Ngọc nhìn máy nhắc chữ, nói “Bốn vị cố vấn của chúng ta bốc ngẫu nhiên bốn bài theo thứ tự là số 3, số 17, số 99, số 89.”

Số 89… Lục Ý.

Ai rút trúng cậu?

Cố Diễn sửa bài cho cậu, cho nên người rút trúng cậu là.. Cố Diễn?

Lục Ý đập lỡ nửa nhịp.

“Lúc học viên kiểm tra, các cố vấn tiến hành tùy cơ chỉ dẫn học viên mình rút trúng, vậy mà vẫn có học viên làm sai, chỉ có một vị học viên làm đúng.” Cừu Ngọc nhìn về phía Lục Ý, mỉm cười nói, “Vị kia học viên chính là —— số 89 Lục Ý.”

Các cố vấn tiến hành tùy cơ chỉ dẫn học viên mình rút trúng…

Thật sự là Cố Diễn, là Cố Diễn rút trúng!

Khóe miệng Lục Ý không nhịn được giơ lên.

Những người khác nhìn cậu không giấu nổi hâm mộ.

“Cho nên” Cừu Ngọc cúi đầu, nhìn điểm hiện trên máy, “Hiện tại bắt đầu tuyên bố ba người thành tích đứng đầu: Người đầu tiên là số 89 Lục Ý, 98 điểm; người thứ hai là số 18 Bạch Thần, 95 điểm; người thứ ba là số 99 Tả Lâu, 89 điểm. Tả Lâu và Lục Ý được rút trúng, sẽ được chỉ định trực tiếp cố vấn. Trong vòng thi này, ba người có thành tích cao nhất sẽ được cộng thêm mười điểm. Còn lại sẽ căn cứ theo thành tích, hệ thống sẽ phân cố vấn ngẫu nhiên, xin mọi người nhìn lên bảng vàng trước mắt, sau đây là thời khắc kích động lòng người —— Thời khắc công bố kết quả!”

Sau khi nghe xong một tràng dài, vài người không nhìn lên máy chiếu trước tiên mà quay sang nhìn Lục Ý.

Trời ạ, cậu ta và Cố Diễn rốt cuộc là cái gì duyên phận gì vậy? Trong một trăm người thế mà cố tình rút trúng cậu ta?

Hơn nữa cậu ta là học viên duy nhất sau khi được cố vấn chỉ dẫn làm đúng!

Còn hạng nhất!

Đây cũng quá ngon rồi!!!!

Trác Tinh vỗ vai Lục Ý, cố gắng áp chế kích động muốn gào thét của mình, nghẹn đến đỏ mặt: “Lục Ý, cậu quá tuyệt vời!”

Lục Ý hiện tại đầy đầu đều là hình ảnh Cố Diễn gọi cậu lên bục giảng, cúi người dạy cậu làm bài.

Nghe thấy Trác Tinh nói, Lục Ý ngượng ngùng gật gật đầu cảm ơn.

Khóe miệng âm thầm nhếch cao hơn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.