Bạch Nguyệt Quang Đột Nhiên Muốn Cùng Tôi Kết Hôn

Chương 14: Chương 14






Edit: Phong Nguyệt

Sáng hôm sau, Lục Ý từ trên giường Cố Diễn tỉnh lại.

Lục Ý bối rối một hồi mới chậm rãi bò dậy.

Cố Diễn không có ở trong phòng, cũng không biết đi đâu.

Lục Ý về phòng mình, qua loa rửa mặt, lúc xuống lầu một, cậu nhìn thấy Cố Diễn ngồi trên ghế sopha, trước mặt đặt một cái laptop, Cố Diễn đang đánh chữ, nhìn thấy Lục Ý, nhàn nhạt hỏi: “Tỉnh rồi?”

Lục Ý nhẹ nhàng ừ, có hơi ngạc nhiên vì nhìn thấy anh vào ban ngày.

Dựa theo mức độ cuồng công việc của Cố Diễn thì quả thật là lạ, ngay cả sáng qua phát sốt cũng đi làm đến nỗi nửa đêm sốt cao mà.

Cố Diễn đặt tay lên miệng, ho khan vài tiếng, sau đó nói với Lục Ý: “Chuyện tối qua, cảm ơn.”

Lục Ý lắc đầu: “Không cần cảm ơn.”

“Trên bàn có phần ăn sáng “ Cố Diễn không nhìn cậu, “Mua cho cậu.”

Mua bữa sáng cho cậu?

Lục Ý ờ một tiếng, nói cảm ơn, rồi ngồi vào bàn, Cố Diễn mua bánh bao nhân trứng sữa, cháo kê, há cảo để trên bàn, rất phong phú.

Kt quả hình ảnh cho bánh bao nhân sữa trứng ngọt

Bánh bao nhân trứng sữa

1267583447315jpg300w_225h_90q_1e_1cjpg

Cháo kê

1308511150101

Há cảo

Lục Ý ăn uống xong xuôi, sau đó lấy điện thoại ra xem lịch.

Hôm nay đã mười lăm.

Trước mắt Lục Ý chỉ nhận một show tống nghệ, không phải rất bận, công việc trước đó cũng đã làm xong, Văn Túc biết mười lăm mỗi tháng cậu đều để trống lịch, bình thường sẽ không an bài công việc cho cậu.

Lục Ý cất điện thoại, ra khỏi nhà.

Cố Diễn là người trưởng thành, có thể tự xoay sở, hôm qua chỉ là tình huống khẩn cấp mà thôi, hôm nay cậu không cần phải chăm sóc nữa.

Cố Diễn mắt thấy Lục Ý phải đi, ngước mắt nhìn: “Cậu đi đâu vậy?”

Lục Ý không trực tiếp trả lời anh: “Tôi có chút chuyện.”

Lục Ý đổi xong giày, quay đầu lại dặn dò: “Thuốc để ở ngăn thứ ba trên tủ, nếu như muốn uống thì tự lấy nhé.”

Cố Diễn nhìn cậu, ánh mắt sâu xa.

Thế nhưng Lục Ý không chú ý tới, cậu đi thẳng ra ngoài.

Mười lăm mỗi tháng là thời gian nghỉ ngơi của Lục Ý, cậu đều đến khu cũ Bắc thành ở hai ngày.

Sau khi thi đại học, cậu từng có một đoạn thời gian đen tối u ám, cứ giằng co như thế một năm, cậu gặp được Hồng Ảnh, Hồng Ảnh thương xót cậu, mang cậu về nhà nuôi như em trai.

Nhưng cô cũng không phải giúp suông, Lục Ý ở chỗ của cô, phải làm công trừ nợ.

Cái này kỳ thực cũng giảm bớt gánh nặng trong lòng Lục Ý, khi đó Lục Ý mới từ thiên đường rơi xuống địa ngục, lại rất cứng đầu, nếu giúp không như vậy, cậu sẽ không bao giờ đồng ý.

Hồng Ảnh cũng có một em trai, tên Hồng Tiêu, nhỏ hơn Lục Ý mười tuổi, lúc Hồng Ảnh làm ăn ở bên ngoài, để Lục Ý chăm sóc cậu nhóc.

Cứ như thế trôi qua ba năm, mãi đến tận khi Lục Ý tốt nghiệp, mới dọn ra khỏi nhà Hồng Ảnh.

Hồng Ảnh không khác gì chị ruột của cậu, ân tình của cô cậu ghi tạc trong lòng.

Cho dù đã bắt đầu đi làm, mỗi tháng Lục Ý đều sẽ trở về một chuyến.

Lúc tới nơi, nhìn thấy một đứa nhỏ đang ngồi xổm ở đầu ngủ, mặc áo T shirt có mũ, quần jean rách, đang nói chuyện với lão thầy bói mù, trong miệng còn gặm một túi rau câu đông lạnh.

Lục Ý đi tới, xoa xoa đầu cậu nhóc.

Đứa nhỏ “ai da” nhảy dựng lên, che đầu, quay đầu lại, trợn mắt: “Đệt! Ai —— “

Nửa câu còn lại nháy mặt nghẹn trong họng khi nhìn thấy Lục Ý.

Hồng Tiêu trở mặt y như lật sách, cầm túi rau câu, ngoan ngoãn cười: “Anh Lục.”

Lục Ý đáp một tiếng, thấy mặt mày Hồng Tiêu trắng nõn, không nhịn được nhéo hai cái: “Em ngồi xổm ở đây làm gì?”

Hồng Tiêu bị Lục Ý nhéo đến biến dạng, không khác gì cục bột bị nhào, cậu nhóc cũng vui vẻ mặc Lục Ý nắn bóp, đôi mắt cong cong như trăng non, tràn đầy ý cười nhu hòa: “Đoán mệnh á, xem thành tích thi học kỳ của em.”

Lục Ý không nhịn được cười rộ lên, buông lỏng tay.

“Tiên sinh đoán mệnh rất chuẩn, còn rất tốt, em nói em không có tiền, ông ta nói không sao.” Hồng Tiêu ôm cánh tay Lục Ý, dụi mặt vào bả vai của cậu, như khối bánh ngọt “Ông ấy nói em lần này có thể đạt hết yêu cầu.”

Quầy bói này bày nhiều năm, vị lão tiên sinh này cũng quen mấy đứa nhóc trong hẻm.

Lục Ý lên tiếng chào hỏi thầy bói, sau đó dẫn Hồng Tiêu đi vào trong hẻm đi: “Vui đến vậy?”

“Đương nhiên rồi!” Hồng Tiêu cao hứng đến nỗi nhảy cẫng lên, tràn đầy sức sống, “Anh Lục, anh Lục, chị em nói nếu lần này em đạt yêu cầu tất cả các môn sẽ dẫn em ra ngoài chơi, còn nói kêu anh đi chung, anh có rảnh không?”

Lục Ý gần đây không có công tác nhưng cậu không xác định được sau này có bận không.

“Bao giờ hai người đi?” Lục Ý nói, “Trước khi đi nhớ nói trước cho anh một tiếng để anh chừa trống lịch.”

“A!” Hồng Tiêu vui sướng đáp, “Được!”

Lục Ý cười xoa xoa tóc cậu nhóc, lấy một sợi dây chuyền từ trong túi ra, mặt dây chuyền làm bằng hai viên ngọc bích, một cái lớn, một cái nhỏ, đeo lên cổ Hồng Tiêu: “Chúc A Tiêu đạt hết yêu cầu các môn, đây là phần thưởng anh giành cho em.”

Hồng Tiêu sờ viên mặt dây chuyền, điềm thanh: “Cảm ơn anh!”

Hai người vừa đi tới cửa nhà, đã bị Hồng Ảnh đang tựa vào cửa bắt gặp, Hồng Ảnh liếc mắt liền nhìn thấy Hồng Tiêu đeo một cái vòng cổ màu đen, híp mắt: “Hồng Tiêu, em nhận của cái gì của anh em đó?”

Trước kia Hồng Ảnh từng dặn dò Hồng Tiêu đừng nhận bất kỳ quà cáp quý giá nào của Lục Ý bởi vì cậu công tác không dễ dàng, cố tình mỗi lần cậu tới đây đều mang rất nhiều “kỳ trân dị bảo” cho Hồng Tiêu.

Hồng Tiêu không biết vì chuyện này mà bị giáo huấn bao nhiêu lần, lúc này phản xạ có điều kiện run rẩy, tháo dây chuyền xuống: “Anh Lục, em không thể nhận, tốn bao nhiêu tiền vậy anh?”

“Đừng nghe chị em nói bậy” Lục Ý cười nói, “Cái này anh mua ven đường thôi, ba tệ một cái, 10 tệ ba cái, rẻ lắm.”

Hồng Tiêu “À” nhìn nhìn Lục Ý, nhìn vòng cổ trong tay, coi như bảo bối, yên tâm đeo lên cổ.

Hồng Ảnh đến gần hai người, cầm vòng cổ kia, ngón tay vuốt ve, đặt dưới ánh mặt trời, nhìn Lục Ý tự tiếu phi tiếu nói: “Rẻ như vậy? Được, lát nữa chị đưa em ba vạn, em bán một lố cho chị, chị xem xem.”

“Em sai rồi “ Lục Ý sờ sờ mũi, thành khẩn nói “Hồng tỷ, sau này em không mang đồ tới đây nữa, em sẽ tay không đi tới, ăn chực, ở chực, không chán chê không về.”

Hồng Ảnh gật đầu, không nói gì, quay người vào nhà.

Lát sau, âm thanh mang theo tiếng cười vọng ra——

“Còn không nhanh vào ăn? Cơm đã xong rồi.”

***

Hồng Ảnh cùng Hồng Tiêu mồ côi từ nhỏ, Hồng Ảnh không thích học hành, nhưng vì nuôi Hồng Tiêu mà phải làm biết bao công việc nặng nhọc, một cô gái mang theo đứa nhóc thật không dễ dàng, cô buộc phải học bản lĩnh lăn lộn, thủ đoạn dứt khoát, đánh nhau còn dữ dội hơn đàn ông, mọi người gọi đều gọi một tiếng Hồng tỷ.

Cứ sống như thế quá lâu, Hồng Ảnh muốn yên ổn, liền dời đến ngõ hẻm này, cách hai con đường thuê một cửa hàng mặt tiền, mở quán cơm nho nhỏ.

Năm đó mang Lục Ý về cũng chỉ là nhất thời nghĩ tới bản thân mình lúc trước.

Kết quả là cô hời, chẳng những được thêm một em trai tri kỷ, mà còn ngoan ngoãn hơn Hồng Tiêu không biết bao nhiêu lần.

Lúc ăn cơm Hồng Ảnh lại một lần nữa lóe lên biểu tình muốn nói lại thôi.

Lục Ý nhìn sắc mặt cô, suy nghĩ một chút đã biết cô đang rối rắm cái gì, chủ động nói: “Cố Diễn đối với em rất tốt.”

Trước khi lĩnh chứng, Lục Ý gọi điện thoại cho Hồng Ảnh thông báo mình kết hôn rồi.

“Cố Diễn…” Hồng Ảnh híp mắt, chợt nhớ tới một chuyện, không quá chắc chắn hỏi, “Là chủ nhân hình xăm trên thân thể em?”

Dưới xương quai xanh Lục Ý, có một cái hình xăm hoa hồng đỏ như máu, bên cạnh là hai kí tự viết tắt GY.

Chỉ là Lục Ý quanh năm mặt áo cao cổ hoặc cổ tròn, kín kẽ giấu hình xăm không cho ai nhìn thấy.

Hôm đó Hồng Ảnh nhặt được Lục Ý đang thoi thóp co ro trong một góc, cả người nhuộm máu, lúc mang về nhà thay quần áo vô tình nhìn thấy hình xăm nên mới biết sự tồn tại của nó.

Da trắng như tuyết, hình xăm đỏ tươi, một đóa hoa diễm lệ tựa như nở rộ từ trong tuyết, nhìn thấy mà giật mình.

Lục Ý im lặng một lát, cúi đầu, nhẹ nhàng ừm một tiếng.

Hồng Ảnh hít khí, nhíu nhíu mày: “Cậu ta thật sự đối xử tốt với em?”

Thoạt nhìn hai người từng có một đoạn nhân duyên, nhưng…Lúc trước Lục Ý thảm như vậy, tại sao chưa từng thấy người này lộ diện?

Hơn nữa Lục Ý cùng Cố Diễn kết hôn cũng là quyết định đột xuất, vốn trước đó không có bất kỳ dấu hiệu gì.

Hồng Ảnh càng nghĩ càng cảm thấy không đúng, đột nhiên buông đũa, ngước mắt, vẻ mặt có chút hung dữ: “Hôn sự này không phải cậu ta ép buộc chứ?”

Lục Ý: “…”

Đây là lần thứ hai trong hai mươi bốn giờ cậu nghe thấy câu nói này.

Lục Ý dở khóc dở cười, bất đắc dĩ nói: “Không phải, chẳng lẽ trên mặt em có viết năm chữ “Cực kỳ dễ bắt nạt”sao?”

Hồng Ảnh còn chưa kịp nói, Hồng Tiêu ở một bên bưng bát cơm, lầm bầm: “Em thấy quả thật là vậy.”

Hồng Ảnh nhướng mày: “Ngay cả nhóc con cũng nói vậy, em có phải nên suy nghĩ lại không?”

Lục Ý nhìn về phía Hồng Tiêu, điềm tĩnh hỏi: “Hồng Tiêu, anh cho em một cơ hội.”

Cậu banh miệng, làm mặt quỷ: “Có phải anh cực kỳ đáng sợ không?”

Hồng Tiêu phì cười, thiếu chút nữa sặc cơm, hùa theo, vui vẻ nói: “Anh Lục đúng thật là đáng sợ.”

Lục Ý nghiến răng, cảm thấy thường ngày mình quá dung túng nhãi con rồi.

“Chị cảm thấy không đáng tin” Hồng Ảnh bận tâm thay Lục Ý, cả cơm cũng ăn không vô, “Em tìm hôm nào dẫn cậu ta đến đây đi?”

Lục Ý liền trầm mặc.

“Làm sao?” Hồng Ảnh hỏi, “Không muốn?”

Cũng không phải không muốn.

Mà là không cần thiết.

“Bọn em chỉ là hôn nhân giả “ Lục Ý nói thật, “Một năm sau sẽ ly hôn.”

Hồng Ảnh lần đầu nghe thấy chuyện này: “Hả?”

“Vậy được.” Hồng Ảnh cảm thấy nhẹ nhõm, cô vừa nghĩ tới chuyện người này chưa hề xuất hiện trong quãng thời gian khổ cực của Lục Ý lúc trước, thậm chí một câu cũng không có thì cả người lập tức bực bội.

Sau khi nghe câu này mặt mày mới giãn ra “Có thể ly hôn là được rồi, chị thấy người đàn ông này tám phần mười không có gì hay ho, em phải tự bảo vệ bản thân đó, tốt nhất đừng ở riêng với cậu ta, cũng đừng để cậu ta chiếm tiện nghi của em, nếu cậu ta dám làm vậy…”

Hồng Ảnh dừng một chút, cười mỉa: “Em gọi điện cho chị, chị gọi mấy anh em đến “tâm sự” với cậu ta.”

“Sao có thể” Lục Ý không dám nói cho cô biết sáng nay không hiểu sao cậu lại tỉnh dậy trên giường Cố Diễn, sờ sờ mũi, thề thốt “Em chỉ tạm thời ở chỗ đó, ba tuần sau sẽ dọn ra. Hồng tỷ đừng bận tâm những chuyện này, em có chừng mực.”

Hồng Ảnh ngoài cười trong không cười: “Có chừng mực là tạm thời kết hôn, có chừng mực là ở chung với cậu ta à? Sao em biết cậu ta không phải vì thân thể của em? Chị ở trong giang hồ nhiều năm như vậy, những loại đàn ông như vậy chị đã nhìn thấy nhiều lắm rồi. Lục Tiểu Ý, em nhẹ dạ liền dễ lừa, lỡ người ta chỉ muốn vui đùa một chút thì sao? Ăn no sau đó quất ngựa truy phong thì sao? Hôn nhân giả cái gì, chị thấy chỉ mượn cớ thôi!”

Lục Ý: “…”

Cô lo lắng không phải không có lý, nhưng mà…

Lâu sau, Lục Ý mới sờ sờ mũi, nhỏ giọng nói: “…Vậy lỡ như anh ấy là quân tử, em mới là kẻ không nhịn được muốn làm gì đó với anh ấy thì sao?”

Hồng Ảnh vừa mới hùng hùng hổ hổ nghẹn họng: “…?”

Mới vài ngày…

Đây là con trai gả đi như bát nước đổ đi trong truyền thuyết?

Họ Cố kia rốt cuộc là tiểu yêu tinh gì??

Tác giả có lời muốn nói: Vậy các cậu làm chút gì đó với nhau đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.