Bạch Nguyệt Quang Đột Nhiên Muốn Cùng Tôi Kết Hôn

Chương 12: Chương 12




Edit: Phong Nguyệt

Cơm nước xong xuôi, Lục Ý vội vàng quay về diễn tập.

Sau diễn tập là ghi hình trực tiếp.

Kỳ 1 không có khán giả, chỉ có bốn vị cố vấn đến nhận xét.

Lục Ý cùng Đinh Vân Mộng diễn đôi tình nhân gương vỡ lại lành nhưng cuối cùng không cùng quan điểm mà dẫn đến chia tay, lúc chiều hai người đã làm quen, Đinh Vân Mộng là một cô gái hoạt bát, tuổi tác cũng không chênh lệch nhau mấy, lại có chung đề tài, cho nên lúc đối diễn không có chút áp lực nào.

Từng nhóm từng nhóm lên, một nhóm cũng chỉ hai mươi người, không nhiều, rất nhanh kết thúc.

“Em phát hiện có chuyện không đúng!” Đinh Vân Mộng nói thầm với Lục Ý, “Lục Ý, anh có nhận ra ở trong phòng toàn là kịch bản ngọt sủng chỉ có chúng ta là ngược luyến không?”

Lúc xế chiều mọi người đi làm quen lẫn nhau, tìm hiểu đối phương, không thì cũng xem xét nhân vật, chẳng ai rảnh rỗi quan tâm những thứ khác.

Bây giờ chuẩn bị cũng ổn rồi, Đinh Vân Mộng cũng là trong lúc vô tình quan sát được hiện tượng này.

Mười cặp thi đấu, mười kịch bản, từ cổ chí kim, đủ loại đề tài.

Lục Ý nghe vậy, cũng liếc nhìn xung quanh, phát hiện hình như thế thật.

Những cặp còn lại nếu không phải là yêu cuồng nhiệt, tỏ tình, hay từ hoài nghi đến tin tưởng lẫn nhau, thì cũng là vì sự nghiệp mà cùng phấn đấu.

Tất cả đều là giai điệu nhẹ nhàng.

Bọn họ lại như viên đá chắn ngang dòng suối ngọt ngào này.

Tràn đầy cảm giác không thích hợp.

“Đúng vậy” Lục Ý sửng sốt, “Vì sao chứ?”

Ngừng một lát, cậu hỏi: “Kịch bản ngẫu nhiên chăng? Có lẽ là chúng ta xui xẻo.”

Kịch bản là Đinh Vân Mộng chọn, vừa vặn đến phiên Đinh Vân Mộng đã không có lựa chọn khác, Cố Diễn tùy tiện đưa một kịch bản cho cô.

Sau khi đưa ra nghi vấn, trong đầu Đinh Vân Mộng chợt nhớ đến ánh mắt Cố Diễn lúc đưa kịch bản cho cô… Cô không thể kiềm chế mà run rẩy, nhìn bốn phía, nhất thời sợ hãi

Giờ đây Đinh Vân Mộng chỉ có một ý nghĩ —— Cũng may không phải ngọt sủng! Nếu không cô không thể toàn mạng trở ra!

Cũng làm khó Diễn ca có thể tìm ra được một kịch bản ngược luyến tình thâm trong một đống kịch bản ngọt sủng … Có thể thấy anh ấy thật sự dụng công.

“Không kém bao nhiêu đâu” Đinh Vân Mộng hàm hồ nói, “Em cảm thấy diễn mấy cái tình tiết thề non hẹn biển thật vô nghĩa, có một thứ tình yêu gọi là buông tay, em thấy có cảm giác hơn.”

Lục Ý nghĩ một hồi, cũng cảm thấy vậy.

Bọn họ lên sân khấu theo thứ tự sắp xếp.

Không lâu sau đã đến lượt Lục Ý và Đinh Vân Mộng.

Kịch bản này không có nhiều đột phá, cũng không có tình tiết cao trào, mà đòi hỏi cái kiểu nhuận vật tế vô thanh.*

*Nhuận vật tế vô thanh: Sự việc xảy ra một cách tự nhiên.

Lời thoại đều rất bình dị, nhưng dưới sự bình dị đó lại mang một ý nghĩa sâu sắc, lời thoại chỉ để nói, còn ý nghĩa thì cần diễn viên dùng diễn xuất của mình truyền đạt.

Lục Ý cùng Đinh Vân Mộng lên sân.



Sau khi diễn xong, bốn cố vấn quan sát bọn họ.

“Tôi cảm thấy hai ngươi rất có khí chất “ Cừu Ngọc nhìn trong tay kịch bản, nở nụ cười, “Đặc biệt là Lục Ý, cậu diễn rất tự nhiên, tiếc là chưa được mài dũa.”

“Nếu có thể thêm thắt một chút thì hay hơn” Bách Thương nhận xét, “Ví như trước khi diễn tạo cho nhân vật một câu chuyện xưa mang nét đặc trưng riêng của mình. Có điều hai người diễn được như vậy cũng quá tốt rồi, cố gắng lên, tôi mong chờ lần biểu hiện sau của hai người.”

Điểm không được công bố ngay mà đợi sau khi các học viên biểu diễn xong xuôi, cùng nhau đứng trên sân khấu chờ công bố.

Đánh giá này kì thật đã rất cao rồi.

Lúc Lục Ý cùng Đinh Vân Mộng xuống sân khấu, Nhan Bân sắc mặt không vui nhìn họ, trong miệng vẫn nhai kẹo cao su, ánh mắt âm trầm, tựa như Lục Ý nợ tiền cậu ta vậy.

Lục Ý không để ý tới cậu ta, lướt qua, Nhan Bân lại tiến lên cản cậu, con đường này nối liền sân khấu và hậu trường, ánh sáng yếu ớt.

Cậu ta cố ý đụng bả vai Lục Ý: “Có phải anh rất đắc ý không?”

Lục Ý dừng bước, cố gắng nhẫn nhịn: “Tôi có gì để đắc ý?”

Đinh Vân Mộng quát: “Cậu muốn làm gì!”

Nhìn bộ dáng bình tĩnh của Lục Ý, Nhan Bân càng cảm thấy Lục Ý đang thị uy với cậu ta, lúc này giận điên lên.

“Được lắm” Nhan Bân cố để bản thân mình không xông lên đánh Lục Ý, cậu ta lui về sau một bước, ánh mắt âm độc nhìn chằm chằm Lục Ý, “Anh chờ đó, lần này chẳng là cái thá gì, chờ lần sau ông đây sẽ nghiền chết anh! Anh đừng quá phách lối!”

Đinh Vân Mộng hơi sốt sắng kéo ống tay áo Lục Ý.

“Tôi phách lối?” Lục Ý từ từ nhấc mắt, “Vậy cậu vẫn chưa gặp qua bộ dáng phách lối thật sự của tôi rồi.”

Đã lâu không có ai dám làm càn trước mặt Nhan Bân như vậy.

Nhan Bân ánh mắt sắc bén, lửa giận càng lúc càng cao, cơ hồ khiến cậu ta không thể khống chế.

Thế nhưng Lục Ý tay nhanh hơn cậu ta, Lục Ý vòng qua Đinh Vân Mộng, vượt đến trước mặt Nhan Bân, túm cổ áo Nhan Bân, đập mạnh cậu ta vào tường, lúc này cậu ta sa sẩm mặt mày.

Lục Ý bóp cổ Nhan Bân, lực đạo chuẩn xác, vừa vặn có thể làm cho Nhan Bân không đến nỗi nghẹt thở, nhưng lại khiến cậu ta khó thở, dường như một giây sau mình sẽ đi đời.

“Cậu nghĩ cậu là ai” Lục Ý lạnh lẽo nói, gằn từng chữ ở bên tai cậu ta, “Hôm nay tâm trạng của tôi không tốt, là cậu đến tìm chết.”

Nhan Bân giãy dụa, cố gắng há mồm muốn hô hấp.

Đinh Vân Mộng khiếp sợ che miệng lại, không dám động đậy.

“Ký tên khiêu khích, bị phạt đứng khi kiểm tra cũng đổ lên đầu tôi…” Lục Ý thả lỏng tay, Nhan Bân vừa muốn thở dốc, Lục Ý rồi lại đột nhiên đập cậu ta lên tường, Nhan Bân liền đau kêu thành tiếng.

“Không cho cậu biết một chút mùi vị, cậu cho là cậu ghê gớm lắm đúng không?” Lục Ý dùng sức, cười nhạo, “Chút thủ đọan của cậu, 800 năm trước tôi đã gặp rồi. Lời ngày hôm nay tôi chỉ nói một lần —— lần sau nhìn thấy tôi, vòng, đường khác.”

Nhan Bân biến sắc, co quắp, hoàn toàn nói không ra lời, hệt như cá sắp chết.

Lục Ý lệ khí ngút trời: “Nghe thấy không?”

Nhan Bân nói không được, lỗ tai ong ong, lát sau, mới gật gật đầu.

Lục Ý buông lỏng, thân thể Nhan Bân trượt xuống đất, khó khăn hít thở, xương sống bị đập đến phát đau.

Đinh Vân Mộng hoàn toàn ngây dại, không dám tin nhìn tình hình này.

“Thật xin lỗi đã dọa cô” Lục Ý nhìn cô, “Hiện tại không sao rồi, chúng ta đi thôi.”

Đinh Vân Mộng đóng đinh tại chỗ hai giây, sau đó mới đi theo.

***

Kết quả kỳ 1 hiện ra, Lục Ý xếp hạng ba.

Thu hình xong cũng đã mười một mười hai giờ, Lục Ý không về nhà Cố Diễn, trực tiếp đón xe về nhà trọ của mình, tùy tiện dọn dẹp một chút liền chuẩn bị ngủ.

Có lẽ là ban ngày cậu bị ép nhớ lại quá khứ nên tối nay những giấc mộng ấy không quấy nhiễu cậu nữa.

Lục Ý vốn trước giờ chất lượng ngủ rất tốt nhưng đêm nay lại khó ngủ.

Có chút ngủ không sâu, như đoạn thời gian mới chia tay Cố Diễn, tối tăm không mặt trời, không có bất kỳ ánh sáng nào, hắc ám bao phủ cậu, không ngừng muốn nuốt chửng cậu.

Không biết qua bao lâu, Lục Ý bị một tiếng động làm tỉnh giấc.

Trên đầu đổ đầy mồ hôi mỏng, áo ngủ sau lưng cũng ướt mèm.

Di động để trên đầu giường sáng lên, ở trong tối đặc biệt dễ thấy.

Lục Ý bình tĩnh lại, khôi phục hô hấp, mò di động.

Tiếng động ban nãy là do có cuộc gọi đến, là Cố Diễn.

Lục Ý gọi lại, nhưng bên kia lại tắt máy.

Xảy ra chuyện gì? Lộn số?

Lục Ý có chút nghi ngờ, cậu để điện thoại di động xuống, nằm ở trên giường, lăn qua lộn lại một lát, không ngủ được.

… Ban sáng Cố Diễn còn sốt.

Người phát sốt cần uống nhiều nước, nghỉ ngơi nhiều, nhưng cả ngày nay anh không có thời gian nghỉ ngơi.

Đã nửa đêm, vì sao lại đột nhiên gọi điện thoại?

Sau khi gọi điện thoại xong lại tắt máy…

Bây giờ có lẽ ở nhà chỉ có mình Cố Diễn, dì giúp việc cũng không có ở đó.

Lục Ý bỗng nhiên không khống chế được mà bắt đầu lo lắng, xoay người ngồi dậy, lấy điện thoại gọi cho Cố Diễn.

Thế nhưng vẫn không kết nối được như trước.

Sẽ không phải đã xảy ra chuyện gì chứ? Chẳng hạn Cố Diễn sốt đến ngất xỉu, chống đỡ chút khí lực cuối cùng gọi điện, nhưng mới vừa gọi liền hết pin…

Lục Ý bắt đầu bị bản thân dọa, một chút buồn ngủ cuối cùng cũng tan sạch.

Còn không nhanh tới xem?

Lục Ý do dự một chút.

Cố Diễn có lẽ không muốn nhìn thấy cậu, hơn nữa cậu ghi hình xong quay về nhà trọ của mình, Cố Diễn chắc cũng hiểu vấn đề, bây giờ quay về, có phải lúng túng lắm không?

Lục Ý nằm thẳng trên giường, gối tay lên đầu, đấu tranh tư tưởng.

Cố Diễn có nhiều bạn bè như vậy, còn có trợ lý… Nếu anh có việc gì, tùy tiện gửi tin nhắn cho một người khác, có lẽ bọn họ sẽ tới, cậu có tới hay không cũng không quan trọng.

Lục Ý thuyết phục bản thân xong xuôi, đang định tắt đèn ngủ, trong đầu đột nhiên lóe lên câu nói của Đinh Vân Mộng ban ngày rằng Cố Diễn từng sinh bệnh nặng, thân thể luôn không tốt.

… Lỡ như Cố Diễn gắng gượng gọi điện thoại cho cậu thì sao? Lỡ như chỉ mình cậu biết Cố Diễn nửa đêm xảy ra vấn đề thì sao?

Càng nghĩ, lỡ như… lỡ như nóng đến chết ở nhà thì sao?

…. Hay là đi xem để an tâm một chút.

Lục Ý cắn răng, bò dậy, cầm lấy điện thoại, thay quần áo khác, rồi ra cửa.

Đến nhà Cố Diễn đã là nửa giờ sau.

Lục Ý vừa vào cửa liền gọi Cố Diễn, nhưng không ai đáp lại.

Lục Ý mở đèn, lầu một trống rỗng, cậu lên lầu hai, đi tới trước cửa phòng Cố Diễn, gõ cửa một cái.

Bên trong không truyền ra động tĩnh gì, hoàn toàn tĩnh mịch.

Tác giả có lời muốn nói: Còn chưa có chết, đừng sợ, cậu ta còn muốn thấy cậu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.