Ba Mối Tình Và Kết Cục Của Một Dân Chơi

Chương 20: Chương 20




Chương 20: Tìm lại tình yêu

Tay gạt giọt nước mắt đang lăn dài trên má, mũi sụt sịt...Phương nói tiếp :

- Trước khi mất, Vân còn dặn em là không được nói sự thật cho anh. Kẻo cô ta không còn mặt mũi nào nữa cả...Vân luôn muốn hình ảnh của Vân trong mắt anh phải thật đẹp và đài các. Nhưng hôm nay, em đã nói, em thật có lỗi với Vân....

- Vậy là đã rõ tất cả, anh phải đi đây em....!!...- Hắn chợt đứng vùng dậy, tay cầm chiếc khăn lau vội đi nước mắt, chực đi ra phía cửa. Phương nhìn hắn ngạc nhiên:

- Mưa bão thế này, anh định đi đâu?

- Anh phải đi tìm gặp 1 người. - Gương mặt hắn có vẻ như mất bình tĩnh - Em à, anh muốn nhờ em 1 việc...

- Việc gì hả anh ?

- Em nhớ tiễn đưa Vân đến nơi an nghỉ cuối cùng, rồi thay mặt anh thắp cho Vân nén hương, cầu nguyện cho linh hồn cô ấy....Nhớ nói với Vân là anh không thể đi được vì anh đau lòng lắm, anh sẽ giữ mãi hình ảnh của Vân trong trái tim và vẫn tự nhủ với bản thân mình rằng, Vân vẫn còn sống ở đâu đây. Một ngày nào đó, Vân mồ yên mả đẹp nhất định anh sẽ tới thăm cô ấy !

- Anh đi cẩn thận nhé...Nếu có thông tin gì thì nhớ gọi cho em....

Gió vẫn thổi ào ạt. Mưa vẫn rơi nặng hạt. Hắn lê từng bước xuống cầu thang tối. Phương lặng lẽ nhìn cái dáng đi khắc khổ ấy mà lòng cô đau đớn không kém gì hắn....Phương biết là trong lòng chàng trai đó đang nghĩ gì....Vân chết vì HIV cũng khiến bao kẻ phải lao đao khổ sở. Biết đâu chàng trai khỏe mạnh và đẹp mã kia cũng đang mang trong mình con virus quái ác đó.Phải chăng đó là kết cục bi thảm của những dân chơi ?????

Nước mưa xen lẫn nước mắt làm cho mắt hắn nhòa đi không thể thấy rõ đường. Hắn cố vượt mưa, vượt gió băng băng qua 1 cánh đồng, rồi qua 1 nghĩa địa để tìm gặp 1 người. Người đó chính là lão thầy bói thưở nào.Hắn vẫn nhớ như in lần cùng Cẩm Vân xem bói . Hôm đó lão già nói 10 tháng nữa Vân lấy chồng mà lão giật mình tí ngã ngửa ra đằng sau, mặt lão trắng bệch, miệng lão méo xệch !!!. Từ hôm đó đến hôm Vân mất, hắn tính nhẩm đúng 10 tháng lẻ 5 ngày !!!.

Khung cảnh trước mặt hắn lúc này thật tan hoang.... Cây to cạnh nhà ông thầy bói bị mưa bão làm đổ rạp cả xuống, đè lên chiếc cổng sắt méo mó. Mưa càng lúc càng to. Gió càng lúc càng mạnh. Sấm sét ầm ầm, loằng ngoằng trên trời..... Hắn ngó vào trong sân, nhìn vào ngôi nhà được thiết kế cổ kính giống như 1 ngồi chùa, lúc này đóng cửa im ỉm. Nhưng bên trong ngôi nhà đó vẫn le lói ánh đèn. Hắn tắt động cơ xe...rồi ướt như chuột lột, hắn trèo qua thân cây bị đổ, chạy vào sân....

- Ông lão ơi !!!! - Hắn gọi to, tay đập cửa rầm rầm

Chiếc cửa không khóa chợt mở toang làm hắn mất đà, ngã quỳ về phía trước.Hắn ngẩng mặt lên thì nhìn thấy đôi mắt của Phật Bà Quan Âm Bồ Tát thật nhân hậu !!! .. Nhưng lúc này do nhìn thấy hương khói, hắn bỗng sợ sệt rồi chạy một mạch sang gian bên cạnh.

Gian phòng bên cạnh xuất hiện lão già có gương mặt giống loài trâu đang ngồi thiền trên sập... mắt lão nhắm tịt, cả người lão tĩnh lặng như pho tượng. Một bên cạnh lão là chiếc đèn dầu. Còn một bên cạnh lão là con mèo trắng đang mải liếm chân...Hắn lại gần , khẽ lay gọi :

- Này, ông ơi, ông ơi.....

Con mèo nhìn thấy người lạ, từ trên sập nhảy bộp xuống đất....làm hắn thoáng giật mình.... Đôi mắt xếch của ông lão quãng hơn 70 tuổi hé mở ra chầm chậm trên đôi gò má cao vót... Ánh mắt lão nhìn hắn đầy thương xót :

- Nó chết rồi phải không con ???- Giữa lúc này, ở ngoài kia một tiếng sét như muốn nổ tung cả trời đất vang lên...: Roẹt roẹt, bùm bùm....Tiếng ai đó kêu lên thất thanh !!!

Câu nói của lão khiến người hắn tự dưng nảy dựng lên như điện giật rồi hắn quỳ sụp xuống chắp tay vái lạy, với bộ dạng khổ sở, co quắp, gương mặt hắn đau đớn tột cùng...Hắn nói trong nước mắt:

- Tại sao ông biết trước Cẩm Vân sẽ chết mà không nói ????...Tại sao ???? Hay chính ông đã phù phép làm Vân chết ???- Hắn gào lên với giọng khan đặc - Ông có biết là Cẩm Vân chết nghĩa là tôi sớm muộn gì cũng chết theo không ???

Ông thầy bói chau đôi mày sâu róm , mắt nheo lại nhỏ tí....Rồi miệng lão cất giọng sang sảng, nhưng nói từ tốn :

- Đúng là ta đã biết trước nhưng ta không thể cản lại được những gì đã thuộc về Duyên Số. Con đứng lên đi và ngồi cạnh ta, ta sẽ giải thích !

Hắn đứng dậy, tiến tới ngồi cạnh ông lão. Gian phòng bỗng im phăng phắc, không hiểu sao tiếng mưa rơi, tiếng sấm chớp lúc nãy giờ biến đi đâu hết cả.....Con mèo trắng lại đến bên cạnh ông lão, rồi nhảy vào lòng ông để được vuốt ve. Lão chầm chậm nói trong khi vuốt nhè nhẹ những móng tay cáu bẩn lên bộ lông mượt mà của chú mèo :

- Tình yêu con người phụ thuộc vào hai chữ Duyên Số. Duyên là hoàn cảnh gặp gỡ nhau, rồi tìm đến với nhau là do Trời Phật định đoạt. Còn Số là bền đến đâu, yêu thương nhau thế nào, lựa chọn con đường nào để cùng nhau đi đến hạnh phúc, là do Con Người định đoạt. Con và Cẩm Vân yêu nhau nhưng không đồng tâm hợp lực để chọn cho mình con đường đi tới hạnh phúc đích thực...nên tình yêu sớm tan vỡ. Người ngoài nhìn vào cái bề nổi đẹp đẽ, giàu có của 2 con khi còn yêu nhau, họ thèm muốn, họ tưởng là rất sung sướng nhưng thực ra đến giờ phút này kết cục lại rất bi thảm. Thế mới biết là đời người không biết thế nào là sướng, cũng không biết thế nào là khổ ! Đúng là nếu không cảnh giác thì trong phúc thật dễ có họa !!!!

Lão già ngừng lại, quay gương mặt giống loài trâu nhìn vào khuôn mặt đang sợ sệt của hắn, cất giọng:

- Nhưng nguyên nhân chủ yếu trong chuyện này vẫn là ở Cẩm Vân. !!! - Mắt ông lão trừng trừng nhìn hắn, vằn lên những tia máu đỏ - Lần xem tướng Vân, ta có cảnh báo cô ta là phải biết điểm dừng trước những ham muốn tầm thường. Nhưng bản tính Vân vốn ngang bướng, lại sĩ diện, đua đòi nên có nghe mà không có sửa !!!. Bản tính này hình thành là do từ nhỏ không có sự giáo dục chu đáo từ cha mẹ. Cô ta đã không biết được điểm dừng trước những ham muốn tiền bạc, danh vọng và hưởng thụ để rồi mù quáng chọn sai con đường. Con đường đó đã dẫn Vân đến cái chết và mất đi người đàn ông yêu thương mình đích thực .Người đàn ông đó là con. !!! , là con !!!- Lão già chỉ thẳng tay vào mặt hắn !, như là đay nghiến.

Hắn ngỡ ngàng trước lời nói của ông lão. Phải, hắn nghĩ về trước kia, hắn đã yêu thương Vân thực sự, nhưng Vân là một cô gái không chung thủy, không trân trọng lấy tình cảm đó. Đã từ bỏ hắn để đi với người tình giàu có hơn, ...!!!. Nhưng trong lời lẽ của ông lão, hắn có đôi chỗ khó hiểu, nhưng nhất định hôm nay hắn sẽ ghi lòng tạc dạ để một mai tìm hiểu kỹ càng hơn!

Lão già buông tay xuống, lại tiếp tục vuốt ve con mèo, rồi lại nói:

- Ta biết con là người đa cảm, có lòng vị tha lớn, con sẽ sẵn sàng bỏ qua quá khứ lầm lỡ của Vân để yêu thương cô hết lòng.. Nhưng tiếc rằng, Vân lúc này có bật nắp quan tài sống dậy tìm về với con cũng là quá muộn...!!!!.. - Ông lão nói xong, nhắm mắt đầy đau xót, hai hàm răng nghiến chặt rồi đôi tay gân guốc bóp nghẹt cổ con mèo làm nó kêu lên lanh lảnh: Méoo ....méoo...méoo..

- Quá muộn bởi sau khi Vân bỏ con, con đã yêu thương một người con gái khác, tên là Thu Hằng - Hắn tiếp lời ông lão, nói trong ngập ngừng..

Lão già nghe thấy hắn nói đến cái tên Thu Hằng bỗng buông cổ con mèo ra, rồi lão xòe ra những ngón tay vừa to vừa dài. Mắt lão nhìn không chớp vào lòng bàn tay thô kệch:

- Nếu như ta không nhầm thì đây mới là cô gái con yêu thương nhất...???.

- Phải, sau khi Cẩm Vân từ bỏ con, tình cờ con quen Thu Hằng, Thu Hằng còn trẻ tuổi nhưng sống rất nghiêm túc, cô ấy đã làm con thực sự thay đổi. Con luôn phải nỗ lực cố gắng trong sự nghiệp để được cô ấy yêu nhiều hơn ...và sau này có thể trở thành 1 người chồng tốt, chăm lo cho cô ấy....- Hắn nói chầm chậm, gương mặt lúc này rất ăn năn hối cải.

Lão già nghe xong, đưa bàn tay thô kệch lên vuốt ve chòm râu trắng như cước...:

- Thật là trong phúc dễ có họa, mà trong họa thì thật khó có phúc !!!. Nếu như Cẩm Vân phụ bạc con, gây họa cho con thì Thu Hằng lại yêu thương con, làm cho con tốt đẹp hơn. Âu đó cũng là hiếm có khi trong họa của con đã tìm thấy phúc...!!!!.. - Lão dừng câu nói lại, gương mặt đôi chút bối rối trong suy nghĩ, nhưng rồi gương mặt lại tỏ vẻ hài lòng: - Nếu như hai con thấu hiểu nhau, cùng đồng tâm hợp lực dìu nhau đi trên con đường hướng tới lẽ phải và những điều cao đẹp, thì ta tin rằng 2 con sẽ tìm được hạnh phúc đích thực.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.