Ánh Lửa Mùa Đông

Chương 3: Chương 3




Ngón tay của người đàn ông này như mang theo một ngọn lửa, một tia điện, ma sát vào da thịt cô, nhưng lại khiến cho trái tim cô run rẩy từng trận.

Trái tim Lãnh Tiểu Dã nhảy kịch liệt, hô hấp ngày càng dồn dập.

Cô ngẩng đầu lên định cắn ngón tay anh, nhưng người đàn ông này lại khéo léo tránh được, nhưng đầu ngón tay cũng không chịu rời đi, ngược lại còn dừng trên cánh tay cô.

Cút ngay!

Cô gầm nhẹ, nhưng giọng nói lại không hề mang theo vẻ uy lực nào, ngược lại còn mềm yếu, không giống như đang mắng chửi, mà là làm nũng.

Hơn nữa, cô có thể cảm nhận được rõ ràng sự bất thường của cơ thể mình, cả người cô như có một ngọn lửa, tựa hồ như muốn thiêu rụi cô thành tro tàn.

Ngón tay của người đàn ông như lông chim khẽ nhẹ lướt qua cánh tay cô, không khác gì có ngọn lửa đang muốn đốt cháy da thịt cô.

Anh... Anh làm cái gì với tôi... Ân...

Cảm giác được ngón tay anh lướt qua khuỷu tay, cô không khống chế được bản thân rên ra tiếng.

Cả người nóng bỏng, kèm theo ngón tay hơi lạnh của người người đàn ông chạm vào, giống như tiếng ca của hải yêu, biết rõ nguy hiểm, nhưng lại dụ dỗ cô không nhịn được muốn nhiều hơn.

Đáng chết, tên khốn kiếp này, nhất định là muốn động tay động chân với cô rồi!

Lãnh Tiểu Dã cắn miệng, dùng sự đau đớn để bắt buộc bản thân mình tỉnh táo.

Anh rốt cuộc là ai, muốn làm gì?

Ngón tay của người đàn ông lại một lần nữa vươn tới, đỡ lấy khuôn mặt cô, đôi mắt màu xanh lam nhìn thẳng vào tầm mắt của cô.

Hoàng Phủ Diệu Dương.

Hoàng Phủ Diệu Dương?

Cái tên này dường như có chút quên thuốc, giống như đã từng nghe qua đâu đó.

Trong lúc cô còn đang suy nghĩ, Hoàng Phủ Diệu Dương đem khuôn mặt mình từng chút một đến gần cô.

Nhớ kỹ cái tên này, vì từ bây giờ trở đi, em phải vì tôi mà sống.

Lãnh Tiểu Dã không nói gì, chỉ nhẹ hừ một tiếng.

Hoàng Phủ Diệu Dương nhìn thấy sự khinh miệt trong ánh mắt cô.

Còn bây giờ, cầu xin tôi đi!

Hoàng Phủ Diệu Dương... Lãnh Tiểu Dã bật cười, Tôi rất muốn thưởng cái danh hiệu 'Đệ nhất tự kỷ' cho anh!

Anh bỗng nâng khóe miệng lên, khẽ cười một tiếng, ngón tay lần nữa xẹt qua ngực cô.

Chỉ là lướt nhẹ một cái, nhưng làm cho ngọn lửa trong người cô thật vất vả mới đè xuống được, lại một lần nữa bùng lên như núi lửa phun trào.

Rốt cuộc Lãnh Tiểu Dã đã hiểu được, anh muốn cô cầu xin anh là có ý gì.

Cô dùng sức cắn đầu lưỡi mình, cố gắng giữ bình tĩnh, Nằm mơ

Phải không? Anh cười, ngón tay khẽ vuốt ve khuôn mặt cô, Nửa tháng trước, một liên minh quốc tế minh nữ đặc biệt M, đã kiên trì được trong ba phút, đó là thành tích cao nhất mà tôi đã ghi lại được, chỉ mong em có thể phá được kỷ lục đó.

Giọng nói của anh vô cùng dễ nghe, nhưng không ngờ lại có thể nói những điều tà ác như vậy.

Khuôn mặt anh ngay trước mắt cô, khoảng cách còn chưa tới nủa thước, cả người cô như muốn bị hơi thở mạnh mẽ của anh bao phủ hoàn toàn, không biết có phải cho tác dụng của thuốc, mà các giac quan của cô bỗng trở nên nhạy cảm hay không, mà cô lại có thể ngửi thấy mùi thuốc là nhàn nhạt đọng lại trên người anh.

Anh cố ý nhìn cô, ánh mắt nhìn cô đầy nghiền ngẫm, lúc hô hấp cũng là cố ý để hơi thở nhàn nhạt của mình nhẹ nhàng như lông chim xẹt qua gò má, khiến cho lông tóc cô dựng đứng lên.

Lãnh Tiểu Dã rũ mi mắt xuống, hàm răng dùng sức cắn mạnh vào đôi môi, một cảm giác đau đớn xuất hiện.

Dưới sự đau đớn, lý trí cô như muốn hỗn loạn, lại thoáng tỉnh táo từng chút một.

Hoàng Phủ cảm thấy chói liền híp đôi mắt lại.

Đã năm phút trôi qua, tiểu nha đầu này, quả thực rất biết kiên nhẫn!

Anh đột nhiên cảm thấy trò chơi này rất thú vị.

Nghĩ vậy, anh liền cúi mặt xuống, để sát vào tai cô, thở vào đó một ngụm khí nóng, sau đó nhẹ nhàng hôn lên vành tai cô.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.