Anh Hận Anh Yêu Em

Chương 89: Chương 89




Nhận được mệnh lệnh, trực thăng quay vòng vòng trên trời, khi tới độ cao cho phép, nhân viên cứu hộ nhảy xuống, không có máy xúc máy khoan, họ phải dùng mìn để phá đá mở đường.

Tiếng nổ vang trời đánh thức thính giác của một người gặp nạn đang mắc kẹt, anh ta từ từ mở mắt sau khi bị hôn mê.

Vốn đang có bảy người gặp nạn trong hang này, nhưng qua những đợt dư chấn, giờ chỉ còn lại một người là chưa mất hoàn toàn tri giác.

Mặc dù người bị nạn này không nhìn thấy gì, nhưng từ ngày hôm qua, trong hang động tối om giơ năm bàn tay ra trước mặt cũng chẳng nhìn thấy gì, đã không còn ai nói với anh ta câu nào nữa, còn anh ta chỉ có thể nghe thấy hơi thở yếu ớt của chính mình.

Đồng thời, chân trái của anh ta bị đá đè nên anh ta không thể nhúc nhích, càng chẳng có hơi sức mà kêu cứu, trong bóng tối, anh ta hoảng loạn lần sờ, với ý đồ tìm được vật gì đó có thể tạo ra âm thanh… nhưng, chỉ có mấy miếng giấy vụn rách nát, anh ta cố gắng lết về phía trước, thò một ngón tay khô gầy của mình ra ngoài khe sáng.

Rất nhanh, đội cứu hộ phát hiện ra người bị kẹt đầu tiên, tất cả mọi người đều nở nụ cười sung sướng. Nhưng bất hạnh là, phải tiến hành phẫu thuật cắt chân cho người này gấp. Thế là, được sự đồng ý của người bị nạn, đội cứu hộ bắt đầu chuẩn bị phẫu thuật.

Hình Khải lại chú ý tới mẩu giấy nát mà người được cứu đang cầm trong lòng bàn tay đầy máu của anh ta, anh vội vàng bóc tờ giấy ra, cố gắng nhìn những nét chữ trên đó và lờ mờ đọc được chữ “Hình Khải…”

Nước mắt của anh, lại một lần nữa trào ra.

“Hình Dục ở trong đó, tôi chắc chắn cô ấy ở trong đó, đưa xẻng cho tôi, đưa cho tôi tất cả mọi dụng cụ có thể đào được…” Hình Khải đã không còn nói được theo thứ tự gì nữa, tâm trạng đó không thể diễn tả bằng lời, mặc dù không thừa nhận bằng lời, nhưng trong lòng đã khẳng định chắc chắn. Bây giờ, Hình Dục của anh, đang ở một nơi rất gần chờ anh tới cứu. Tìm lại được rồi, tìm lại được rồi!

Nhưng, khi một hòn đá được lật ra, khi nhân viên cứu hộ phát hiện ra Hình Dục, trong lòng cô đang ôm cậu bé trai, cả tảng đá lớn đè lên lưng cô, nếu họ không nhìn nhầm thì, xương sống lưng của cô đã bị gẫy giập biến dạng, từng đám máu đen sì đọng lại xung quanh, đến đôi giày trắng đang đi ở chân cũng bị nhuộm đỏ… bộ dạng đó của cô, giống như đã chết rồi, hoàn toàn không còn sự sống.

Lúc này, ánh mắt của những đội viên đội cứu hộ đang chăm chú quan sát nét mặt của Hình Khải, còn Hình Khải thẫn thờ mở mắt nhìn trừng trừng vào cơ thể gần như bị đè nát của Hình Dục…

Anh rất muốn ôm lấy cô, nhưng hai chân anh không thể nhúc nhích nổi, thậm chí còn hoảng sợ giật lùi về phía sau, chỉ lắp bắp nói: “Không… không.”

Rầm một tiếng, Hình Khải ngất xỉu.

Ngay sau đó, ngón tay đứa bé cử động, rồi một tiếng khóc ré lên, xuyên thẳng lên trời cao. Ngón tay bị thương của Hình Dục nhét trong miệng đứa trẻ, máu tươi nhỏ ròng ròng, đấy chính là kỳ tích giúp duy trì sự sống cho nó.

Không chỉ đứa trẻ, trong trận chiến với trời này, qua sự cố gắng không ngừng nghỉ của cô, đã cứu sống được hơn mười mạng người. Mặc dù không ai biết tên họ cô, nhưng nụ cười không thỏa hiệp của cô mãi mãi khắc sâu trong lòng những người được cứu sống.

Tối đó, khi Hình Khải tỉnh dậy, đã thấy mình đang nằm trên giường bệnh.

Đột nhiên, anh giật phắt ống truyền trên tay ra, loạng choạng chạy khỏi phòng bệnh, nhưng anh vừa ra khỏi cửa, hai nhân viên cứu hộ đã đứng chặn đường anh.

“Cục phó Hình, xin anh hết sức bình tĩnh, các bác sĩ đang gắng hết sức để cứu Hình Dục.”

“Cô ấy, chưa chết, phải, phải không? Còn sống, còn sống phải không?” Hình Khải chưa bao giờ nghĩ mình còn dễ khóc hơn cả con gái thế này, nước mắt anh túa ra như chiếc vòi hoa sen, chảy mãi không dứt.

Sắc mặt đội trưởng đội cứu hộ u buồn, nặng nề gật đầu, rồi lại báo cáo tình hình: “Lần này đội cứu hộ tìm được tất cả bảy người, sáu người lớn và một trẻ con, trong đó bốn người đã chết, một người gẫy chân, đứa bé bình an vô sự, còn Hình Dục… trước khi hôn mê có lẽ đã tự tiêm cho mình một loại thuốc cấp cứu nào đó, vì vậy may mắn vẫn còn chống đỡ được. Nhưng phần đầu của cô ấy bị thương rất nặng, toàn thân bị gãy bảy chiếc xương, đâm vào nội tạng khiến chảy máu trong… tạm thời không thể biết tỉ lệ sống sót là bao nhiêu.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.