All In Love

Chương 6: Chương 6: Mùa hè đầu tiên




Trước khi trang trí nhà, mẹ dặn tôi vẽ hai bức tranh treo trong phòng khách, đỡ phải đi mua, phí tiền. Thế là tôi bắt đầu loay hoay vẽ tranh, nhưng có vấn đề mới nảy sinh: màu dính khô đặc, vải vẽ đã “xử lí” hết từ khi chuyển nhà nên hôm sau tôi đành lọ mọ đi chợ mua vật liệu. Đang mua thì em trai gọi điện đến, vừa nghe: “Where are you?”

Tôi nói đang mua sắm, nó lại hỏi tiếp: “When back?”

Tôi cảnh cáo: “Nói tiếng Trung đàng hoàng vào cho chị!”

Em trai ném điện thoại, “Ai đó nói tiếng Anh sao chị không mắng? Anh ta còn nói tiếng Đức nữa đấy! Quá bất công, quá vô lí, sao chị lại thiên vị như thế? Em là em trai chị cơ mà!”

Một tay xách bàn vẽ, một tay lỉnh kỉnh ôm màu nên tôi phải kẹp di động dưới tai, nghe vậy, cáu: “Thì sao hả, anh ấy là chồng chị!”

Bên kia im lặng vài giây, sau đó tôi nghe thấy giọng Từ Vi Vũ, “Ha ha, nhóc, sẵn sàng đánh cược, chấp nhận chịu thua, nhả tiền ra đây! Đấu với anh? Chú em còn gà lắm.”

Tôi...

#34

Ngày thứ hai về nhà, tôi thấy chữ ký trên QQ của em trai đổi thành: “Về nhà thật là chán quá đi! Còn chán hơn ở trường nữa.”

Lập tức, tôi chạy sang phòng, nhéo tai nó: “Còn chán không? Chán không?”

Em trai nhỏ gào oa oa thảm thương: “Chị gái dịu dàng là người xấu!” Sau đó gọi mẹ cứu mạng!

Tôi phản ứng vô thức: “Gào rách cổ họng cũng không có ai đến cứu đâu!”

Nhưng vừa ngẩng đầu lên thì thấy Từ Vi Vũ đang chình ình trước cửa, bình tĩnh hỏi: “Anh phải cứu ai?”

Tối đó, tôi bị Từ Vi Vũ kéo sang phòng, anh vừa tắm xong, nằm trên giường, vạt áo he hé mở, chớp mắt quyến rũ nói: “Thanh Khê, em cũng nói một câu 'Gào rách cổ họng cũng không có ai đến cứu đâu' với anh đi.”

Thật là...

#35

Em trai cuối cùng không thể ngồi ở nhà thêm nữa, chưa được bao lâu đã ầm ĩ kêu sắp mốc lên rồi, muốn ra ngoài đi lại! Sau đó lôi tôi cùng lượn đường.

Nó ngó nghiêng đủ kiểu người đẹp, chân dài, mặc quần áo thời thượng tấp nập trên đường, quay sang nhìn tôi, sau đó nhìn người đẹp, rồi lại nhìn nhìn tôi, cuối cùng chân thành đặt một câu nghi vấn: “Sao Từ Vi Vũ có thể thích chị mình được nhỉ?”

“...”

#36

Một tối, đi xem phim với em trai và người yêu, em trai muốn xem “X”, người yêu phản đối: “Xem 'Y' có vẻ hay hơn.” Tôi đề nghị: “Vậy thì xem 'Z' nhé?” Cả hai đều đồng ý.

#37

Hồi ở nước ngoài, Từ Vi Vũ chơi game khá nhiều.

Tên nhân vật của anh là: Người đàn ông của Thanh Khê. Khi bắt gặp, tôi được dịp “đông cứng” một phen.

Có đôi lần em trai ầm ĩ đòi chơi game với anh, vì không giết được ngoài đời nên đành xả hận trong game!

“Chẳng qua vì... anh ta dùng tên chị nên em không giết được thôi, nhưng, mẹ kiếp, nhìn chữ 'người đàn ông' dính đằng sau em lại đặc biệt ngứa tay!” Mỗi khi chơi game xong, nó lại gào khóc y một câu như vậy. Cho đến một hôm, không nhịn được nữa, nó nổi bão: “Từ Vi Vũ, anh có phải đàn ông không hả?! Thuở đời lại đặt cái tên như thế, sửa ngay cho tôi!”

Vi Vũ thản nhiên nói: “Anh là đàn ông, ghi rõ rành rành ở tên tài khoản còn gì?”

Em trai: “Anh không đặt nổi cái tên nào bình thường được à!?”

Vi Vũ: “Ý em là tên 'Thanh Khê' không bình thường?”

Em trai: “Anh đừng có ngậm máu phun người! Tôi nói tên chị tôi không bình thường bao giờ! Aaaa tức chết, anh mới không bình thường! Cả nhà anh mới là không bình thường!”

Vi Vũ quay lại phía tôi nói: “Thanh Khê, em trai em nói nhà mình toàn người không bình thường, bây giờ anh là người của em, em xem có phải nó đang nói em không...”

Em trai hộc máu: “Anh, anh, anh... Chị kìa!!!!!”

Em trai đáng thương trước nay chưa bị ai bắt nạt bao giờ, nhưng hễ về nhà lại tức đến giơ chân vì Từ Vi Vũ, nó cứ thua là đánh, cứ đánh là thua. Tôi rất muốn nói với nó rằng, em không thắng được đâu, Vi Vũ là loại người có thể khen một bí thư thành phố rằng “Kiểu tóc được đấy” trong khi vị lãnh đạo kia đầu trọc lốc, nghe nói lúc đó cha Vi Vũ còn “phì” luôn tại chỗ.

#38

Thời gian em trai ở nhà trôi qua rất nhanh, lúc sắp đi nó mới bắt đầu thấy tiếc, ký tên trên QQ cũng đổi thành: “Không muốn đi.”

Nhưng không muốn cũng phải đi, ngày cuối, tôi tiễn nó lên máy bay, chàng trai cao hơn tôi hai cái đầu ôm chị gái thật chặt, mắt đỏ hoe: “Chị, em đi nhé, chị phải nhớ em đấy.”

Tôi hứa: “Sẽ nhớ.” Sau đó nhắc nhở: “Sang bên ấy đừng có đua đòi xăm trổ, uống rượu hút thuốc, trẻ con uống rượu người ta chỉ thấy học đòi người lớn thôi, chẳng tăng thêm phẩm vị của em đâu. Thích ai thì có thể theo đuổi, nhưng cấm có quan hệ nam nữ lung tung. Tóc dài phải đi cắt, sao cho người khác thấy mắt mình. Học hành cẩn thận, tự biết giữ gìn sức khoẻ.”

Em trai tủi thân: “Chị còn dài dòng hơn cả mẹ.”

Nhưng cả nó và tôi đều biết, ngoài nó ra, tôi có nói nhiều với ai bao giờ.

#39

Sau khi về trường, em trai gọi điện cho tôi, hỏi: “Chị, Từ Vi Vũ có ở đấy không?”

Tôi trả lời: “Tìm anh ấy à, đợi một chút.”

Nó vội vàng la toáng lên: “Ai thèm tìm anh ta! Em hỏi xem anh ta có ở đấy không để nói chuyện cho dễ thôi.”

Chẳng hiểu sao hai người này đặc biệt không hợp nhau, tôi đáp: “Sao thế? Chắc giờ anh ấy đang lên mạng trong phòng sách.”

Thế là nó lập tức bắn như súng liên thanh: “Chị, chị không thấy đính hôn như thế là sớm quá à? Mà chị không thấy Từ Vi Vũ giả nhân giả nghĩa sao? Chị ở cùng với anh ta, chắc chắn sau này sẽ chịu thiệt thòi!”

Tôi hỏi: “Giả nhân giả nghĩa thế nào?”

Em trai vội nói: “Chị đợi tý, em gửi cái này cho xem!”

Hai phút sau, có tiếng Từ Vi Vũ gọi tôi từ phòng sách, anh nói: “Thanh Khê, em vào đây một lát.”

Tôi vào phòng, nghi ngờ: “Sao thế?”

Từ Vi Vũ cười chỉ chỉ máy tính, trên QQ của tôi hiển thị ảnh chụp màn hình em trai gửi đến.

“Em trai: Nói cho anh biết, đừng tưởng rằng anh với chị tôi yêu nhau là tôi sẽ gọi anh bằng anh!

Từ Vi Vũ: Khỏi cần gọi anh, anh rể luôn đi.

Em trai: ...Tôi dựa vào[1] !

Từ Vi Vũ: Dựa vào anh thà tự dựa vào chính em.

([1] Nguyên là (Kháo, KAO)

Từ không có nghĩa, được sử dụng nhiều trên mạng, đại ý thể hiện sự không hài lòng, ngạc nhiên hoặc không quan tâm. Gần như được dùng thay cho “Ngất”, “Mẹ kiếp”,...



Ngoài ra, ở một số khu vực phía Bắc, từ “kháo” đồng âm với “Thao ()”. )

Em trai: Tôi... Fuck[2] !

( [2] Nguyên là (Thao), được dùng tương đương “fuck”, “mẹ kiếp”, “chết tiệt”.)

Từ Vi Vũ: Em tự 'fuck' từ từ.”

“Chị, chị xem đi, anh ta nói chuyện lưu manh, lưu manh, quá lưu manh! Không phải quân tử, chắc chắn không phải quân tử! Em đã thử nghiệm ra giúp chị rồi!”

Tôi nghĩ thầm, em trai à, những lời còn lưu manh hơn thế chị nghe suốt rồi...

Sau đó tôi thấy Từ Vi Vũ nhắn lại một câu, “Anh chuyển lời đến chị em rồi, không cần cảm ơn đâu.”

“...”

Không biết đến mùa xuân nào hai người này mới hoà thuận được.

#40

Em trai kể nó đang học lái xe, cần hỏi tôi một số thứ, tôi nói: “Quy định bên này khác bên em.” Chợt nghĩ ra Từ Vi Vũ mới đầu cũng học lái xe ở nước ngoài nên hỏi nó: “Hay là em nhờ Từ Vi Vũ?”

Đầu dây bên kia trả lời rất kiên quyết: “NO!”

Tôi vừa buồn cười vừa tò mò, “Sao em không thích anh ấy?”

“Anh ta cũng có thích em đâu! Chị, chị không biết Từ Vi Vũ độc ác thế nào thôi! Anh ta dám bảo em là: nếu em không đạt học bổng thì đâm đầu vào đậu phụ chết đi cho lành! Anh ta làm như học bổng dễ lấy lắm không bằng, chưa thử sao biết!”

Tôi thật thà nói: “Năm nào anh ấy cũng có học bổng.”

Em trai sững sờ một lúc, “Anh ta không phải là người!”

Từ Vi Vũ vẫn luôn tựa vào vai tôi, bây giờ mới “a” một tiếng, nói: “Con nhà giàu.”

Tôi đẩy đẩy đầu anh, nhắc nhở: “Em là chị của con nhà giàu.”

Giọng em trai vang lên xen lẫn nghi ngờ, “Chị này, không phải anh ta đang ngồi cạnh chị đấy chứ?!”

“Ừ.”

“Họ Từ, anh quá tiểu nhân (bỉ ổi)! Nghe lén người ta nói chuyện mà là quân tử à?”

Từ Vi Vũ đưa tay nhận điện thoại, tôi vui vẻ nhẹ nhõm đi sang một bên, nghe anh thong thả nói: “Ông nói ông là quân tử lúc nào?”

“Vậy là tiểu nhân?!”

“À, đại hơn em.” (“À, lớn hơn em.”)

“... Đại gia anh!” (“... Lớn cái đầu bố nhà anh!”)

“Ồ, cái này nghe hay đấy, gọi thêm mấy tiếng đại gia nghe.”

Hẳn là bây giờ em trai đang tức giơ chân, còn nghe loáng thoáng tiếng gào từ bên kia: “Đưa điện thoại cho chị tôi! Tôi không muốn nói chuyện với anh!”

Không hiểu sao hai người này làm cho tôi nghĩ tới câu... “yêu nhau lắm cắn nhau đau”.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.