Ác Ma Ca Ca

Chương 4: Chương 4: Em Đã Lớn, Có Phải Đã Có Nam Sinh Theo Đuổi?




Tạ Thư Dật lay nhẹ ly rượu đỏ trong tay một cái, kính cái cửa sổ tối om kia, lại đem rượu đỏ uống một hơi cạn sạch.

“Ba tôi ngày mai trở về, cô có muốn cùng tôi đi đón máy bay không? Cũng tốt, có thể biểu hiện chúng ta huynh muội tình thâm một chút.” Tạ Thư Dật uống một ngụm sữa, nói với Tạ Hải Nhạc đang cúi đầu yên lặng ăn điểm tâm phía bên kia.

Hải Nhạc ngẩng đầu, nói: “Tôi không đi, một mình anh đi là được rồi.”

“Ở trước mặt tôi, cô có thể tự do nói không thế sao?” Tạ Thư Dật để đũa xuống, chậm rãi nói.

Tạ Hải Nhạc nắm thật chặt đôi đũa, ngẩng đầu, nhìn Tạ Thư Dật.

Tạ Thư Dật cười cười, đứng lên cầm ly sữa trong tay, nói: “Tôi nghĩ, ly sữa này nếu hắt lên trên mặt của cô, vừa dưỡng nhan lại làm đẹp, rất không tồi đâu nha, cô có muốn thử một chút hay không? Nhưng không được né tránh a, cô phải biết rằng nếu cô trốn hậu quả…”

“Tôi đi.” Hải Nhạc phun ra hai chữ.

“Tốt lắm.” Tạ Thư Dật gật gật đầu, đem sữa uống một hơi cạn sạch.

“Ăn nhanh chút, tôi không có kiên nhẫn chờ cô.” Hắn thô lỗ nói.

Hải Nhạc sớm đã không còn khẩu vị, nhưng mà, lại không dám ở trước mặt hắn nói mình no rồi, thấy hắn nói như vậy, cô đứng lên đi đến mép ghế sô pha, cầm lấy túi sách sớm đã đặt sẵn, yên lặng đi ra ngoài.

Tạ Thư Dật nhìn bóng lưng của cô, đột nhiên nói: “Em gái yêu dấu, tôi mới phát hiện thân hình của em đã vậy còn quá nóng bỏng, đồng phục khó coi như vậy, mặc trên người em lại quá đẹp như thế, tôi đang suy nghĩ, nếu em mặc lên trang phục hầu gái này, hay đồng phục y tá, thì sẽ ra phong tình biết mấy nhỉ?”

Hải Nhạc cả người chấn động, hắn trước kia chưa từng nói về thân hình của cô, lần này đột nhiên nhắc tới, hơn nữa còn dùng loại giọng điệu cực kì khiêu khích này, làm cả người cô đều nổi lên một thảm da gà, trong đầu hắn lại đang có chủ ý gì đây?

Cô đang chuẩn bị đi tiếp, đột nhiên tay bị Tạ Thư Dật kéo lại, sau đó, thân mình cũng đột nhiên bị hắn xoay qua.

Hắn nâng cằm cô lên, cẩn thận nhìn cô, Tạ Hải Nhạc muốn nghiêng đầu không nhìn, nhưng tay hắn lại gắt gao nắm chặt cằm cô như keo, không khỏi khiến cô có chút giãy dụa.

“Vịt con xấu xí đang từ từ cởi bộ lông ra, khuôn mặt nhỏ nhắn phát triển rồi, thật là có điểm giống với hồ ly tinh mẹ của cô.”

Tạ Thư Dật chậc chậc nói.

Tạ Hải Nhạc chớp chớp lông mi, cố gắng phát ra vài âm tiết: “Mẹ tôi, không phải là hồ ly tinh.”

“Tôi nói bà ta là, thì bà ta chính là, còn nữa, cô cũng thế.” Tạ Thư Dật đem mặt gần sát lại, nhẹ nhàng hỏi bên tai cô, “Tiểu hồ ly tinh, nói cho tôi biết, ở trường học có nam sinh theo đuổi cô hay không? Ân?”

Hơi thở như lửa nóng phun trong lỗ tai Hải Nhạc, ngứa, nhưng lại tránh né không ra, làm cho toàn thân cô đều bị lửa nóng kia thiêu ra một tầng phấn hồng rực.

“Không có, không có nam sinh theo đuổi tôi.” Cảm thấy hơi thở của hắn sắp áp vào trên mặt, Hải Nhạc vội vàng nói, cũng có ý muốn xoay mặt qua một bên.

Tạ Thư Dật rốt cuộc buông lỏng tay đẩy nàng ra.

“Không có là tốt rồi.” Tạ Thư Dật sải bước tiêu sái về phía trước Hải Nhạc, lại quăng xuống một câu, “Đừng để cho tôi biết cô nói dối, nếu để cho tôi biết, cô khiến cho nam sinh đến theo đuổi, cô tự chịu.”

Tạ Hải Nhạc không khỏi rùng mình một cái, cô thật sự không muốn bàn luận… cái vấn đề này với hắn nữa, cho nên mới nói không có, kỳ thật, nam sinh theo đuổi cô, chưa xếp hàng cũng có một tiểu đội, cô chỉ muốn chuyên tâm học hành trước, không có hứng thú quan tâm đến những tiểu nam sinh vắt mũi chưa sạch đó, cô cũng không biết vì sao hắn đột nhiên quan tâm chuyện này, vạn nhất hắn lên trường hỏi thăm, cô liền thật thảm.

Hai người lên xe, tài xế nhẹ nhàng khởi động chiếc xe Bentley.

Tạ Thư Dật như nhớ tới chuyện gì, đột nhiên quay đầu hỏi Tạ Hải Nhạc: “Em gái yêu quý, học kỳ sau cô sẽ lên cao trung, chuẩn bị chọn trường nào?”

Tạ Hải Nhạc vẫn đang ngẩn người, đột nhiên nghe hắn hỏi như vậy, thiếu chút nữa nhảy dựng lên.

Chẳng lẽ cô chọn trường nào, hắn cũng muốn nhúng tay?

“Tôi vẫn chưa chọn xong, chờ cha mẹ trở về tiếp tục quyết định.” Cô cẩn thận nói.

Cô sẽ không để lộ ra trước trường cô muốn chọn, nhất là ở trước mặt hắn.

“Phải không?” Tạ Thư Dật nhìn ánh mắt của cô lóe lóe, quay đầu, cũng không nói thêm gì nữa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.