Á Nô

Chương 13: Chương 13: Phạt quỳ kim hình 1




Edit + Beta: Vĩnh Nhi

Thân hình Thẩm Ngọc đơn bạc, cộng thêm mấy ngày nay bị hành hạ không thôi, thân thể đã yếu ớt không chịu nổi, bị Vương phi lôi kéo lảo đảo muốn ngã.

“Tiện nhân.”

Mắt Vương phi như muốn nứt ra, hận không thể cắn một miếng thịt trên người Thẩm Ngọc, Thẩm Ngọc còn không phản ứng gì, một bạt tai nặng nề liền rơi xuống mặt y, khiến y té ngã trên đất.

Tai y ù đi vang lên tiếng ong ong, trước mắt biến thành màu đen.

“Đây là gấm hoa của ta, làm sao có thể mặc trên người nô tỳ đê tiện như ngươi! Cởi xuống cho ta, cởi ra.”

“Vương phi bớt giận, Thẩm phu nhân không có trộm đồ của người, đây là do Trấn Bắc Vương ban thưởng.”

Tống Thanh tuy cúi đầu nhưng giọng không có bao nhiêu cung kính.

Vương phi cười lạnh: “Trừ Vương gia ban cho, có cho tiện nhân này thêm mấy cái lá gan, nàng cũng không dám cướp gấm hoa của Vương phi ta! Gấm hoa này là do ta cầu hoàng huynh ban thưởng, cống phẩm hàng năm cực ít, so với bảo vật còn muốn trân quý hơn, nàng xứng đáng mặc vào sao? Người đâu, lột xuống cho ta!”

Thẩm Ngọc không còn sức để kháng cự, người hầu hai ba cái liền lột sạch y phục của y, cũng may còn có áo trong, khiến y không bị sỉ nhục chật vật.

Thẩm Ngọc thậm chí còn chủ động cởi y phục xuống, dâng lên, sau đó ra dấu tay.

Tống Thanh hiểu rõ Thẩm Ngọc nhất, giải thích: “Nàng nói nếu Vương phi muốn, sẽ đưa cho ngài. Vương phi, năm nay có hai cuộn gấm hoa, là Vương gia đã phân phó xuống dưới đi lấy để may y phục cho Thẩm phu nhân, ngài cũng không mặc được, cần gì phải...”

Lời Tống Thanh còn chưa nói hết, thì đã bị Vương phi cắt ngang.

“Y phục tiện nhân này từng mặc, Bổn vương phi làm sao có thể mặc lại? Đưa ta? Ngươi là cái thá gì! Ta cần ngươi thương xót đồng cảm sao?”

Vương phi nghiến răng nghiến lợi nói: “Chẳng qua...ta không ưa dáng vẻ nàng được Vương gia ban thưởng, liền không kịp chờ đợi mặc vào rêu rao khắp vương phủ! Cầm đi đốt cho ta! Chớ để mang lại xui xẻo!”

Vương phi bực bội, bao năm qua gấm hoa này Vương gia đều cho nàng, biết rõ nàng rất thích, hết lần này đến lần khác bị Thẩm Ngọc cướp đi, sợ là tiểu yêu tinh này ở bên gối nói tiếng gió bên tai Vương gia, muốn lấy đi món đồ vốn dĩ thuộc về nàng!

Đây là muốn khiêu khích Vương phi nàng sao?

Thẩm Ngọc nhìn người hầu đốt đi y phục của mình, nội tâm lại có thể gợn sóng không sợ hãi, y không hiểu giá trị của những thứ này, cũng không muốn hiểu rõ, cái y thật không ngờ đến là một người kim quý như Vương phi lại vì một bộ y phục mà nổi giận.

Y sở dĩ mặc vào, là bởi vì y nghĩ y phục nào cũng giống nhau cả, cũng không có gì khác biệt lắm, mỗi đêm Trấn Bắc Vương lâm hạnh, y phục trên người y căn bản đều bị làm hỏng, bị Trấn Bắc Vương xé thất linh bát lạc.

“Chỉ La, ngươi phái người đi canh cửa vương phủ, Vương gia trở lại thì nhanh chóng đến thông báo một tiếng.”

Đêm đã khuya, Vương phi phân phó bọn nô tài xong, trở về sương phòng, nàng sợ Vương gia đột nhiên trở về, bắt gặp nàng gây khó dễ cho Thẩm Ngọc, có người canh giữ liền thần không biết quỷ không hay.

“Mang nàng vào!”

Thẩm Ngọc quỳ xuống bên ngưỡng cửa, Vương phi ngồi ở trên bàn trang điểm trước tháo hết trang sức trên đầu xuống, bông tai, vòng tay vàng ngọc đẹp đẽ, mọi thứ sang trọng hoa lệ vô cùng.

“Ngươi yên tâm, ta sẽ không làm gì ngươi, dù sao Vương gia cũng đang sủng ngươi.”

Vương phi liếc mắt nhìn Thẩm Ngọc, sau đó ngáp một cái.

“Chỉ La, trông chừng nàng, không cho phép nàng nhắm mắt ngủ, nàng ta không phải tinh lực dồi dào, cùng Vương gia hàng đêm sênh ca sao? Ta ngược lại muốn nhìn một chút, tiện nhân này có thể chống cự được bao lâu.”

Chỉ La kinh ngạc: “Công chúa điện hạ, cứ để nàng tiện nghi như vậy ư?”

“Tiện nghi?” Vương phi cười giống như một con rắn độc: “Ngươi có biết, ở trong cung có rất nhiều hình phạt, có một vài người xương cứng rắn, có dùng hình phạt gì cũng không cậy được miệng của bọn họ, duy chỉ có một loại, xương thịt có cứng hơn nữa cũng không chịu đựng được, hơn nữa ngay cả máu cũng không còn một giọt.”

Nhìn dáng vẻ yếu ớt này của Thẩm Ngọc, chống cự được mấy ngày?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.