[18+] Đồ Biến Thái! Tránh Xa Tôi Ra!

Chương 63: Chương 63: Tỉnh giấc




Nigi cố mở đôi mắt nặng trĩu của mình lên. Đây là đâu vậy, không phải là nhà cô. Nigi ráng chống tay ngồi dậy, đầu đau quá, cô đang nằm trên giường của ai đây, toàn thân ê ẩm quá, cô không cử động được nổi. Ah, có một miếng dán giảm sốt trên trán cô. Là ai đã làm vậy ta, Nigi ráng nhớ về tối qua, luồng kí ức đêm mưa đau buồn đó hiện về khiến Nigi càng thêm nhức nhói. Khung cảnh Gin và Fuu ôm hôn nhau ấy, tại sao nó cứ vang vảng mãi trong đầu cô thế này. Bỗng, có tiếng mở cửa “Em gái dậy rồi à?” Nigi quay đầu nhìn về hướng cánh cửa mở ra, nơi mà Ayman đang đứng cười thật tươi. Lúc này, cô mới sực nhớ ra, tối qua, Ayman đã đưa cô vào trú mưa trong một quán Bar, nơi mà anh làm việc, rồi sau đó cô uống nhiều rượu quá và... “Ayman! Em xin lỗi, em lỡ uống nhiều quá rồi...” “Uầy không sao đâu! Anh hiểu mà! Nếu em đã thức rồi thì nhanh xuống bếp ăn sáng nha! Anh chuẩn bị sẵn cả rồi.” “Làm phiền anh rồi.” Nói rồi, Ayman đi khỏi, để lại cho cô không gian riêng tư để có thể thoải mái làm vệ sinh cá nhân. Xem ra Ayman cũng là người tốt ấy chứ, cũng nhờ có anh ấy nên cô chỉ sốt thôi, chứ nếu không chắc cô nhập viện luôn rồi. Cô nhanh chóng rồi đi vào căn bếp.

Đồ ăn đã được dọn sẵn trên bàn. Nào là Mì ý rồi cả Pizza... toàn là những món đắt tiền cả thôi. “Ngồi đi em!” “Dạ” “Ăn thử xem ngon không nè, anh làm đó!” “Thế ạ! Anh giỏi quá!” Nói rồi, cô nếm thử một ít sốt cà thịt bằm trên dĩa Mì ý của mình “Ý! Ngon quá! Cả Pizza cũng là do anh làm à?” “Ừ”Anh cười tươi “Em tự nhiên nhé!”. Trong đầu Nigi cứ nghĩ, nhiều thế này, làm sao mà ăn hết đây. Nhưng không, cô lập tức loại bỏ suy nghĩ ấy khi thấy Ayman ăn. Anh ấy ăn mạnh thật, tốc độ nhai và nuốt của anh là gấp đôi lần cô. Nigi cố tỏ ra không quá ngạc nhiên dù cô rất muốn bật cười ra. Trông anh ấy chả khác gì một đứa con nít vậy. Ăn xong, Nigi đề nghị để mình rửa chén cho thì Ayman lắc đầu “Em là khách mà, không được đâu!” “Nhưng mà, như thế thì kì lắm...” “Thôi nào em gái, để anh, kẻo anh giận đấy!” Ayman đã nói thế rồi, sao Nigi có thể đòi hỏi thêm được nữa. Anh đứng dậy, gom hết chén dĩa trên bàn rồi để vào một ngăn tủ trông giống như một cái lò thì đúng hơn, mà trong đó có chia ra từng ngăn để sắp xếp chén dĩa. “Đó là...máy rửa chén a?” “Em gái đoán trúng rồi! Thông minh quá!” Giờ cô mới biết, hóa ra đó là lí do anh bảo cô không cần phải phụ giúp. Nigi đảo mắt nhìn xung quanh, quả là nhà Ayman to thật nha! Căn bếp thôi cũng to bằng một nữa nhà cô rồi. “Em muốn đi tham qua chứ?” Ayman hỏi khi thấy Nigi giương đôi mắt tò mò hướng về phía phòng khác. “Đi chứ!” cô trả lời háo hức, không một chút chần chừ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.