• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
“Hai vị cô nương, thế này...” Tiền Tam khó xử nhìn Lan Hương cùng Bích Hoa, cầm trong một tấm gấm vóc yên chi sắc muốn phỏng cả tay.

Được phân công quản lý hậu viện vốn là việc nhẹ nhàng thoải mái, mọi người tôn kính. Nhưng hiện tại, Tiền Tam lại cảm thấy khổ mà nói không nên lời.

Lan Hương nhướng mày, giọng the thé nói: “ Mỗi tháng, vật liệu may mặc, trang sức, son phấn, xưa nay đều là phu nhân nhà ta chọn trước, thích cái gì liền tùy tiện lấy. Tiền Tam, ngươi hôm nay thật là hồ đồ.”

Tiền Tam bị nói đến lúng túng, đang muốn mở miệng, Bích Hoa lại nổi giận đùng đùng nói: “Này rõ ràng là phu nhân nhà ta nhìn trúng trước, ít nhiều gì ngươi hãy chú ý đến vai vế trên dưới đi.”

Tiền Tam nhìn trái rồi lại nhìn phải, Lan Hương là nha hoàn ương ngạnh, được nhị phu nhân sủng ái, trên dưới Hầu phủ ai cũng không dám chậm trễ, từ trước đến giờ phu nhân cái gì cũng không tranh giành, đồ đưa tới Mai Uyển nói cắt xén liền cắt xén, cũng không có ai để ý, trước giờ chưa từng xảy ra tranh chấp như này. Nhưng hôm nay Hầu gia lại qua đêm chỗ phu nhân, nếu như đắc tội Bích Hoa, ngày nào đó phu nhân thổi gió bên gối Hầu gia, chính mình có thể sống không dễ chịu.

Việc này không thể đoán trước, không giống trước kia về phe chủ tử được sủng ái là có thể an tâm sống tốt. Mắt thấy Lan Hương cùng Bích Hoa bắt đầu nổi giận, Tiền Tam lại càng rối não.

“Lan Hương tỷ tỷ, phu nhân gọi ngươi đó, làm gì đến nhận đồ mà lâu thế?” Một cái nha hoàn bên cạnh Thanh Yên vén rèm đi vào, oán trách nói.

Lan Hương cười lạnh nói: “Nô tài này giở trò, gió chiều nào lại chạy theo chiều ấy, Hầu gia vừa qua đêm ở Mai Uyển một lần, liền bắt đầu chạy qua phe phu nhân bên đó, đồ vật phu nhân chúng ta muốn, lại không giao ra.”

Lời này vừa nói, Tiền Tam mồ hôi lạnh ứa ra: “Cô nương sao có thể nói vậy... Tiểu nhân làm sao dám?”

Bích Hoa thấy Lan Hương đổi trắng thay đen, tức giận nổi trận lôi đình: “Tiền Tam, ngươi có ý gì? Phu nhân nhà ta muốn thứ này trước, giờ lại thành cướp lấy của nhị phu nhân? Chẳng lẽ phu nhân nhà ta không phải chủ tử?”

“Việc này... việc này...” Tiền Tam không biết phải làm sao, hận không thể đem chính mình biến thành gấm vóc, phân cho hai vị phu nhân.

Nơi này cãi cọ ầm ĩ, quản gia đành dẫn Tôn Thanh tới. Tôn Thành này trước nay thủ hạ lãnh binh giúp lão Hầu gia, lập được không ít chiến công, sau lại bị người hãm hại mất đi quan tước. Lão Hầu gia cảm thán người này, thu ở trong phủ, quản gia cũng phải kính trọng vạn phần.

Người này cương trực công chính, địa vị không giống bình thường, ai trong phủ cũng phải kính sợ hắn. Đứng gần hắn nhất, Lan Hương cùng Bích Hoa cũng không dám nhiều lời, chỉ nghe Tiền Tam thuật lại sự tình một cách chính xác, mày Tôn Thành nhăn lại, nói: “Đích thứ có khác, là chính thê chọn trước thì là của chính thê, có gì phải tranh chấp!”

Tiền Tam lập tức vâng mệnh, Lan Hương khó chịu, lại không dám phàn nàn, chỉ có thể cắn răng nhìn Bích Hoa vui vẻ rạo rực cầm đồ vật đi.

Việc này truyền ra, hạ nhân hướng Mai Uyển a dua càng nhiều.

Trong Lan Uyển, Thanh Yên nghe Lan Hương hồi báo, tức giận ném cái ly xuống, nói: “Khinh người quá đáng! Chỉ là bò lên giường Hầu gia một đêm, liền hướng trên đầu ta dẫm xuống. Người vợ cả này diễn xuất thật tốt!”

Từ khi nàng nhập phủ đến nay, chưa từng chịu qua loại ủy khuất như vậy, lập tức sinh lòng oán hận, đem hết tội lỗi đổ đến trên đầu Hứa Diệc Hàm, hận không thể khuyên bảo Kiều Vũ Mặc hưu nàng*, lập mình làm chính thê.

*hưu: phế bỏ, ly hôn, li dị

Lan Hương xem sắc mặt nàng, an ủi nàng bình tĩnh, khuyên nhủ: “Phu nhân, Hầu gia nhất thời ham mê cái mới, rất nhanh sẽ chóng chán, nếu không tại sao lại trước giờ lạnh nhạt với nàng? Hiện giờ nàng vừa đắc ý, hà cớ gì phải tranh chấp với nàng?”

Thanh Yên nghe xong, cũng bình tĩnh lại, thấy Lan Hương còn muốn nói thêm, hỏi: “Vậy theo ý ngươi, ta nên làm gì?”

“Hầu gia rất ghét loại nữ tử yêu dã mị hoặc, ai cũng đều biết, phu nhân chỉ cần làm tốt chính mình, đủ để Hầu gia hồi tâm chuyển ý. Còn về phần người kia, dù sao cũng chỉ là nữ tử dâm đãng...” Lan Hương cười nói.

Đăng bởi: admin

Truyện Tiên Hiệp hay