***********Ngày thứ 8*************

” Ưm ..?” Tần Tố Di khó nhọc mở mắt , xung quanh một mảnh an tĩnh , đầu vô cùng nhức , tay vô thức chạm lên vết thương , vùng trán bị trầy xước sớm đã được băng bó ,Tần Tố Di cười nhẹ , bỗng dưng cánh tay phải truyền đến một chút tê , nàng nghiêng đầu , Vân Phong tựa vào thành giường để ngủ , một tay nắm chặt tay nàng không có chút nào lỏng , sắc mặt xanh xao , môi mỏng vẫn như vậy cười ôn nhu , tâm nàng dâng lên một mảnh ấm áp , nàng ngồi dậy tựa thành giường , dùng một tay lôi một ít chăn xuống đắp cho hắn , nghiêng nghiêng đầu chăm chú nhìn hắn ngủ , thở dài một hơi lắc đầu cười nhẹ .

Như cảm giác được có người luôn tại thân mình mà nhìn , Vân Phong mang theo mơ màng mở mắt , vừa mở ra hắn kích động vùng dậy , hắn thấy Tiểu Di Di của hắn tỉnh , lại còn nhìn hắn cười an ủi .

” Ngươi tỉnh , thật tốt ! ... Ngươi còn đau tại đâu ? Ngươi hay không đói ? ...” Vân Phong hồ hởi nhìn nàng , miệng lắp bắp tay run run cầm tay nàng mà rung liên hồi làm Tần Tố Di cười trừ lắc đầu trả lời : “ Tốt ! Ta là rất hảo đi , ngươi an tâm !” Tần Tố Di dùng tay xoa xoa đầu Vân Phong làm cả mặt hắn đỏ lừ , rất đáng yêu , tính cách y như nữ hài tử , đụng chút là đỏ mặt.

” Ngươi ... Ngươi lại như vậy làm ...loạn ! “ Vân Phong lắp bắp , giọng khàn khàn phát ra thanh âm có chút run rẩy , nụ cười méo xệch làm nàng phì cười .

Nàng cứ thế cười mà không chút lo lắng khác với hắn đã vô cùng lo lắng cho nàng , lần đầu tiên hắn cảm thấy muốn có thêm vài tuổi thọ để bảo vệ nàng , nhìn nàng không lo cho chính mình mà hốt hoảng chạy đi tìm hắn dưới mưa , có biết bao nhiêu lo sợ hắn sẽ gặp nguy hiểm , không ngại đến việc bị lây bệnh , nàng vẫn như thế ôn nhu chăm sóc hắn , một mặt dịu dàng quan tâm tới hắn , luôn vì hắn lo lắng , đề phòng mọi thứ , thật tâm bảo vệ , níu kéo mạng sống cho hắn từng ngày .

Vậy mà , hắn nói với chính mình hai lần là phải bảo vệ tốt nàng , nhưng lần nào chứng kiến nàng lo sợ mà hắn cư nhiên lại không thể làm gì , chỉ có thể đứng đấy duy nhất ôm nàng an ủi . Vì sớm võ công của hắn cũng dần trở nên vô dụng bởi loại “ trì độc “ , một loại cổ ăn nội lực để sống , mà hắn điều tra ra , người hạ độc cư nhiên là phụ thân của hắn , phụ thân không muốn mất đi quyền lợi của một gia chủ . Hắn căm hận, phụ thân chỉ là người ở rể , mẫu thân của hắn mới chính thống đương gia , lí do hắn còn sống tới bây giờ là vì chiếc mộc bài mẫu thân đưa cho hắn , với mộc bài này có thể khống chế điều hành ám vệ mà không lo tạo phản .

Cũng chính bị hạ cổ mà hắn không thể nào bảo vệ tốt mẫu thân , nhìn nàng chết dần chết mòn trên giường bệnh mà tâm hắn như có hàng vạn cung tiễn xuyên tim . Hắn muốn trả thù cho mẫu thân nhưng người trước khi chết lại cầu hắn tha thứ cho phụ thân của hắn , tha thứ cho phụ thân hắn , tự mình phải sống thật tốt .

Nhìn Tần Tố Di nhắm mắt không động trên giường , hắn tâm đau , lo sợ nàng cũng như vậy rời xa hắn , cũng chỉ vì hắn giờ vô năng , không lực , chỉ còn duy nhất vài chiêu trong tuyệt học đủ để tự vệ cho bản thân , ánh mắt mà nam nhân đó nhìn hắn đầy sát khí , hắn cam chịu nhún nhường ,hắn chỉ có thể làm vậy để hắn giảm đi sự chú ý với Tần Tố Di , giảm đi sự lo sợ của nàng khi đối diện với hắn ta . Hắn nào có thể ngờ nam nhân đó cư nhiên lại nhẫn tâm hành hạ nàng , làm tăng thêm nhiều vết thương trong lòng nàng hơn .

Chỉ tại hắn , muốn giúp nàng mà thành ra hại nàng , hắn như vậy ...Nàng có hay chăng muốn rời xa hắn ..? Một tên nam nhân không có võ công bảo vệ nàng ? bị người đời xa lánh ? Là tên bị cả gia nhân , người thân trốn tránh vì sợ lây căn bệnh vô phương cứu chữa ? ...

Vân Phong bỗng chốc đăm chiêu làm Tần Tố Di lo lắng ,hắn giận nàng a ? Hắn cư nhiên vì nàng xoa đầu hắn mà giận a ?

” Vân Phong ! Ngươi đừng giận mà ... Ta có chút luống cuống , nếu ngươi không thích , ta sẽ không tái phạm nữa đâu ! “ Tần Tố Di cầm nhẹ cánh tay Vân Phong mà lắc lắc , khuôn mặt cười nịnh hót làm Vân Phong bừng tỉnh khỏi hồi tưởng nhẹ nhàng lắc đầu :

” Sao ta có thể giận ngươi a , ta lo cho ngươi còn không kịp , nói gì đến giận ! Vân Phong có chút gì đó khó khăn , cứ như vậy hắn mới hít một hơi sâu , mặt nghiêng hướng ra ngoài cửa sổ , lấy hết dũng khí nói ra : “ Tiểu Di ? Ngươi hay không thấy ta vô dụng ? Ngươi liệu có chán ghét rồi li khai ta ? “

Một khoảng thời gian im lặng làm Vân Phong rối bời , hô hấp như càng ngày càng thắt chặt lại , nàng muốn rời ta mà đi sao ?

” Ngươi ...Cư nhiên thật ngốc ! Ta nơi nào chán ghét ngươi ? Ngươi một chút cũng không vô dụng , rất hữu dụng !” Tần Tố Di nhẹ nhàng dùng hai tay áp lên má hắn , không dùng chút lực mà đưa cả ánh mắt của hắn nhìn thẳng vào mình , nhẹ ôn nhu xoa xoa làm hắn không khỏi thở dài , là hắn lo nghĩ , nàng thật tốt tâm .

” Mà hôm qua ta nhớ mặc y phục màu xanh , sao cư nhiên lại chuyển sang một thân hắc y vậy ? Ngươi ... Ngươi không đối với ta mà làm gì chứ ?” Tần Tố Di phút chốc để ý , nhìn xuống thân y phục cư nhiên đã bị đổi mặt nàng hồng lên , ánh mắt nghi hoặc dõi về phía Vân Phong làm hắn liên tục hít ngụm hít lạnh vội xua xua tay miệng ấp úng phản kháng :

” Không .. Không phải là ta đổi cho ngươi nha , đừng hiểu lầm .. Là ta cầu tổng quản đến đối ngươi thay y phục !

” Hừ , ta còn tưởng là ngươi , còn định muốn ngươi phụ trách mà cư nhiên không phải , thật chán ghét ! “ Tần Tố Di bĩu môi , khoanh hai tay trước ngực mặt quay lại phía tường mà phát ra thanh âm , kiêu ngạo một lời làm Vân Phong đơ mất vài dây .

Uỳnh ! như có một tiếng sét đánh thẳng vào người hắn , nàng ...Nàng thật tâm muốn cùng hắn gắn bó một đời , muốn tại cùng hắn xây dựng một gia đình a ! Mặt hắn thộn ra nhìn có chút ngốc làm tâm tình Tần Tố Di cứ thế vui vẻ . Hazzi , tên nam nhân này vẫn như vậy tính của hài tử , mặt sung sướng như trẻ con được cho kẹo ngọt làm người ta không ngại mà thấy yêu quý .

” Là thật ...? Lời nàng nói là thật ..? Vân Phong hô hấp dồn dập , mặt mũi ửng hồng , hai mắt mở to long lanh nhìn nàng lại bị thanh âm của nàng phá vỡ : “ Là Giả !” Như từ thiên đường rơi xuống , sắc mặt ủ rũ thay đổi rõ rệt , môi cắn chặt vào nhau , Vân Phong , ngươi phải tĩnh tâm , tĩnh tâm , nén nhịn ! Hít vào một hơi lại nhẹ nhàng thở ra ,

” Ta hiểu , ngươi tốt nghỉ ngơi , ta xuống bếp làm chút thức ăn ! Vân Phong trở lại dáng vẻ ôn nhu , điệu cười nhẹ , nhanh nhẹn đứng dậy cầm lấy áo khoác mặc vào rồi nhẹ nhàng mà ra ngoài để lại Tần Tố Di nhìn hắn bằng một con mắt thán phục , hắn biết giấu mặt thật tốt , cư nhiên vừa bị nàng chọc giận lại dễ dàng lấy lại bình tĩnh , nàng phải hảo hảo nhờ hắn chỉ bảo mới được .

Đăng bởi: admin

Truyện Ngôn Tình hay