Vũ Thần Thiên Hạ

Chương 66: Chương 66: Ta không có đánh người. (2)




- Nhìn thật là náo nhiệt, chúng ta mau đi xem.

-...

- Gặp qua thành chủ.

- Mau nhìn, là Diệp thành chủ.

Trên ngã tư đường rộng lớn của Thạch Thành, Hãn Huyết Giao Mã của Diệp gia hạo hạo đãng đãng, khí thế bất phàm, một đường đi qua, đưa tới vô số ánh mắt, tất cả cư dân trong thành hành lễ, đây là tứ đại gia tộc khác không thể so sánh, thân là thành chủ danh chính ngôn thuận của Thạch Thành, mới là người chân chính nắm giữ Thạch Thành.

- Nha đầu, ngươi thấy rõ ràng chưa?

Trên ngựa, Diệp Bảo Lâm ngẫu nhiên vẫy tay ý bảo với cư dân ở trong thành hành lễ, hỏi thiếu nữ ở bên người, ngữ khí bình thản, nghe không ra cảm xúc gì.

- Càng tiếp xúc càng thấy không rõ.

Diệp Tử Câm nói nhỏ, từ trong Đỗ gia đi ra, mày của nàng luôn nhíu lại.

- Không kiêu ngạo không siểm nịnh, tiến thối tự nhiên, không hổ là một tiểu tử có thể ẩn nhẫn mười năm, hảo một ngốc tử thiếu gia, xem ra lúc này đây Đỗ gia thật là ra một người trẻ tuổi bất phàm.

Diệp Bảo Lâm nở nụ cười, trên khuôn mặt mang theo mỉm cười, nhìn thiếu nữ ở bên người, trong mắt có từ ái nói:

- Chỉ là ta không nghĩ tới, hắn sẽ cự tuyệt nữ nhi bảo bối của ta, chẳng lẽ chướng mắt bảo bối nữ nhi của ta sao.

- Cha, sao ngươi lại giễu cợt nữ nhi của mình, nếu không phải vì Diệp gia, ta mới sẽ không làm như vậy đâu.

Diệp Tử Câm trừng Diệp Bảo Lâm, kiều nhan có chút giận dữ, sau đó thì thào nói nhỏ:

- Bất quá mặc kệ thế nào, còn có một tháng, sợ là Thạch Thành sẽ rất náo nhiệt.

- Chân chính náo nhiệt, là một tháng sau, đến lúc đó...

Diệp Bảo Lâm tựa hồ nghe được Diệp Tử Câm nói, muốn nói gì, nhưng cuối cùng không có nói ra, thần sắc cũng ngưng trọng lên.

Trong đại sảnh Đỗ gia, mọi người lại lần nữa ngồi ngay ngắn, mấy Đỗ gia trưởng giả vẫn ở đó, chỉ là không ít trưởng bối Đỗ gia đều nhìn Đỗ Thiếu Phủ với ánh mắt oán hận.

Đỗ Thiếu Phủ đứng ở trong sảnh, ôm hộp gấm mà Diệp Bảo Lâm cho, Mặc Linh Kiếm ở bên trong còn không có thời gian xem, trọng lượng không nhẹ, nhưng cũng không nặng. Nhìn nhìn lướt qua những trưởng bối Đỗ gia ở trong sảnh, không ít người Đỗ Thiếu Phủ cũng không xa lạ gì, đều là cha mẹ thúc bá… của đám người Đỗ Hạo, Đỗ Duyên.

- Thiếu Phủ, nghe nói ngày hôm qua ngươi đánh đám người Đỗ Hạo, Đỗ Duyên, ra tay đối phó huynh đệ tỷ muội trong tộc, ngươi có biết xúc phạm gia quy không?

Ở vị trí gia chủ, Đỗ Chấn Vũ nhìn Đỗ Thiếu Phủ, trong mắt có một cỗ khí thế không giận mà uy, thân là Đỗ gia gia chủ, uy thế tự nhiên bất phàm.

- Đại bá, ta không có nha.

Đỗ Thiếu Phủ ngẩng đầu, thần sắc gợn sóng không sợ hãi.

- Đỗ Thiếu Phủ, ngươi còn dám nói ngươi không có, ngươi đánh Diên nhi trọng thương, bây giờ còn nằm ở trên giường, động cũng không thể động, chẳng lẽ còn giả sao?

- Hiện tại Kỳ nhi của ta cũng trọng thương nằm ở trên giường, sợ là một năm nữa cũng không xuống giường được, làm sao có thể giả bộ?

- Hạo nhi cùng biểu ca của hắn đều bị ngươi đánh trọng thương, tu vi suýt nữa bị phế, ra tay với huynh đệ tỷ muội nặng như vậy, thật độc ác a.

-...

Đỗ Thiếu Phủ vừa nói xong, nhất thời trong đại sảnh không ít thanh âm tam cô lục bà… bén nhọn truyền đến, ánh mắt căm tức hung hăng nhìn Đỗ Thiếu Phủ, hận không thể nuốt hắn xuống, còn đám nam nhân, tuy ánh mắt có không vui cùng tức giận, nhưng lúc này không có vội vã biểu đạt cái gì.

- Yên lặng một chút!

Đỗ Chấn Vũ mở miệng, nhìn những tam cô lục bà kia, ánh mắt mang theo uy nghiêm nói:

- Thân là trưởng bối, ồn ào như thế, còn thể thống gì.

Đám phụ nhân nghe vậy, không dám nói thêm một lời, nhưng ánh mắt đều không có thiện ý gì gắt gao nhìn chằm chằm Đỗ Thiếu Phủ.

Lúc này Đỗ Chấn Vũ mới nhìn Đỗ Thiếu Phủ, hỏi:

- Thiếu Phủ, các trưởng bối nói ngươi cũng nghe được, ngươi có cái gì muốn nói không?

- Có.

Đỗ Thiếu Phủ trả lời ngắn gọn hữu lực, sau đó nhìn Đỗ Chấn Vũ, hỏi:

- Đại bá, bọn họ nói ta đánh người, xin hỏi ở đây có ai chính mắt thấy được không?

-...

Mọi người nghe vậy, đều sửng sốt, ngay cả Đỗ Chấn Vũ cùng Đỗ Chí Hùng cũng ngây ra một lúc.

- Hảo ngươi cái Đỗ Thiếu Phủ, còn tuổi nhỏ liền trợn mắt nói mò, mười mấy người đều bị ngươi đả thương, ngươi còn nói sạo sao.

Những phụ nhân kia ngây ra một lúc, lại bắt đầu ồn ào, đích xác, ngày hôm qua thật đúng là không ai tận mắt thấy, kỳ thực trong lòng các nàng cũng rõ ràng tình huống ngày hôm qua, đám người Đỗ Hạo đi gây sự với Đỗ Thiếu Phủ, tự nhiên sẽ không để cho người khác nhìn thấy, chẳng qua cuối cùng không nghĩ tới, phiền toái không có tìm được, mười mấy người ngược lại bị Đỗ Thiếu Phủ đánh trọng thương.

- Đại bá, ta có đánh người hay không, không tin cứ gọi bọn hắn ra đối chất là được.

Đỗ Thiếu Phủ không để ý đến những phụ nhân kia, trên khuôn mặt cũng không có bao nhiêu cảm xúc chấn động, luôn rất lạnh nhạt.

- Đối chất, đúng, đối chất liền biết.

Nghe Đỗ Thiếu Phủ nói, đám phụ nhân nhất thời như bắt được nhược điểm, vui vẻ lên, mười mấy người đối chất, còn sợ tiểu tử này không thừa nhận sao, đến lúc đó sợ là ngay cả gia chủ cũng bảo hộ không được hắn. Mười mấy người Đỗ Hạo bị đánh là chuyện thực bằng sắt, một khi đối chất, còn sợ tiểu tử kia chống chế sao.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.