• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
- Huyền Minh Tông.

Nhìn thấy đám người đại hán đầu trọc kia, sắc mặt đám người hắc y lão giả đều có chút khó coi, trung niên mới đầu hỏi Đỗ Thiếu Phủ kia nhìn hán tử đầu trọc, nhíu mày nói:

- Quang Thủ Chung, Huyền Minh Tông của ngươi đến rất nhanh a.

- Thiên Xà Tông cũng không chậm, vị Vương giả kia xuất hiện biến cố, cũng không phải là Thiên Xà Tông ngươi có thể nhúng chàm.

Ánh mắt của Quang Thủ Chung cũng không có nhìn trung niên đại hán lâu lắm, sau đó nhìn hắc y lão giả nói:

- Không nghĩ tới lúc này đây Thiên Xà Tông ngay cả Đồng Xà trưởng lão cũng đến.

- Ngươi không phải cũng đến sao, xem ra cũng là muốn chỗ tốt của vị kia.

Trong tay Đồng Xà trưởng lão cầm quải trượng đầu rắn, ánh mắt đảo qua các thiếu niên ở sau lưng Quang Thủ Chung, nói nhỏ:

- Hậu bối của Huyền Minh Tông không tệ, hẳn là tới đây chờ cơ hội trúc cơ, chẳng qua không biết có cơ duyên kia hay không.

- Hậu bối của Thiên Xà Tông cũng không kém, bất quá ta nhìn tựa hồ phúc duyên có chút mỏng, sợ là lần này đây sẽ vô công mà về.

Quang Thủ Chung nhìn các thiếu niên thiếu nữ của Thiên Xà Tông một cái, miệng đồng dạng không buông tha người, song phương mới vừa thấy mặt, liền có không khí giương cung bạt kiếm.

- Thật là náo nhiệt, tới sớm, không bằng tới khéo a.

Một thanh âm khàn khàn truyền đến, lại là mười mấy thân ảnh lướt đến, ở trước nhất là lão giả tóc bạc, khí độ bất phàm, một ít cường giả khí tức hùng hậu ẩn ẩn vây quanh các thiếu niên thiếu nữ bất phàm ở trung tâm.

- Người của Huyền Phù Môn, Hạc Linh đạo.

Nhìn thấy lão giả tóc bạc kia, bất luận là Đồng Xà trưởng lão hay Quang Thủ Chung, ánh mắt đều âm thầm giật giật.

Đỗ Thiếu Phủ cõng mấy thi thể Yêu thú, không nghĩ tới trong nháy mắt liền gặp gỡ ba cổ nhân mã, trong đó Thiên Xà Tông cùng Huyền Minh Tông Đỗ Thiếu Phủ nghe nói qua, nghe nói đều là quái vật lớn sừng sững ở trên đế quốc, thế lực kinh thiên, đứng đầu một quốc gia nhìn thấy hộ pháp đường chủ của tông môn này, cũng phải đích thân nghênh đón hành lễ.

Thế lực bực này, là tồn tại mà Thạch Thành chỉ có thể ngưỡng vọng mà không thể so sánh.

Hiện tại Đỗ Thiếu Phủ mới biết được, vì sao những người kia dám ở lúc này còn tiến vào Man Thú sơn mạch, nguyên lai lai lịch đều rất kinh người.

- Các ngươi tán gẫu đi, ta không rảnh.

Đỗ Thiếu Phủ cũng không phải ngốc tử, mặc kệ là Thiên Xà Tông hay Huyền Minh Tông mình đều không thể trêu vào, cổ thế lực đến cuối cùng kia, sợ là cũng sẽ không dưới Huyền Minh Tông cùng Thiên Xà Tông, mình vẫn là sớm thoát thân mới tốt, cũng không quen bọn họ nha.

- Tiểu tử, sư thúc ta hỏi ngươi, ngươi còn không có trả lời.

Trong Thiên Xà Tông, một thiếu niên ngạo mạn cùng Đỗ Thiếu Phủ tuổi không sai biệt lắm động thân đi ra, trực tiếp chắn ở trước Đỗ Thiếu Phủ, thần sắc trên mặt rất sắc bén cùng cường thế, không có để Đỗ Thiếu Phủ ở trong mắt.

- Đừng chắn ta, ta đã đói bụng, muốn đi nướng thịt ăn.

Đỗ Thiếu Phủ rất khó chịu với thiếu niên ngạo mạn này, trực tiếp vượt qua đối phương, tính toán trước đi lên núi lại nói.

Thiếu niên cảm giác mặt mũi của mình bị hao tổn, ở trong tông môn, hắn là thiên chi kiêu tử, ai dám bất kính với hắn, nếu không phải chờ máu huyết của Yêu thú mạnh nhất trúc cơ, hắn đã sớm đột phá đến Tiên Thiên cảnh rồi.

- Hừ, rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt.

Mắt thấy Đỗ Thiếu Phủ đi qua, thiếu niên hừ lạnh một tiếng, nhất thời chém ra một quyền, trên quyền ảnh, dĩ nhiên ẩn ẩn có ký hiệu khởi động, khí thế sắc bén, một cỗ khí lãng đánh về phía sau lưng của Đỗ Thiếu Phủ.

- Kinh Đào Hãi Lãng Chưởng!

Đỗ Thiếu Phủ cũng không ngốc, sớm đã có đề phòng, yên lặng chuẩn bị, cảm giác được thiếu niên ở phía sau ra tay, liền sử dụng Kinh Đào Hãi Lãng Chưởng, huyền khí khởi động, uy thế khủng bố giống như núi lửa phun trào, trực tiếp quay đầu, một chưởng vỗ vào quyền phong của thiếu niên kia.

- Phanh!

Một tiếng giống như sấm rền truyền ra, kình phong không ngừng va chạm về phía thiếu niên, chung quanh cát bay đá chạy, lá rụng phiêu linh, thậm chí mặt đất cũng xuất hiện một ít khe nứt, thiếu niên Thiên Xà Tông lảo đảo liên tiếp lui ra phía sau hơn mười bước, cuối cùng đặt mông ngồi dưới đất, trong miệng tràn ra vết máu.

Đỗ Thiếu Phủ đứng đó, thân hình hơi lay động một chút, trong lòng cảm thán, thiếu niên này thực mạnh, so với Đỗ gia cùng thế hệ mạnh hơn nhiều lắm, nếu không lĩnh ngộ Kinh Đào Hãi Lãng Chưởng hoàn thiện một chút, sợ là mình cũng sẽ bị đánh lui.

- Thiếu niên này thật mạnh.

Nhìn một màn phát sinh, làm ánh mắt mọi người kinh biến, không ít thiếu niên thiếu nữ nhìn Đỗ Thiếu Phủ, đều là lộ ra vẻ kinh ngạc.

Một ít cường giả của Thiên Xà Tông trực tiếp hóa đá, thiếu niên vừa rồi ra tay tuy còn không có đột phá đến Tiên Thiên cảnh, nhưng đã sớm tới Hậu Thiên đỉnh phong, chẳng qua là đang đợi máu huyết Yêu thú mạnh nhất trúc cơ mà thôi, nhưng thực lực chân thật, Tiên Thiên cảnh bình thường cũng có thể chống lại, nhưng vừa rồi bị một thiếu niên sơn dã tuổi không sai biệt lắm đánh bay, này quả thực là bất khả tư nghị.

Thậm chí mọi người căn bản nhìn không thấu thiếu niên áo tím kia đến cùng đến loại trình tự nào, chỉ có huyền khí chấn động, hoàn toàn không có khí tức cảnh giới, thiếu niên này quá khủng bố a.

- Vừa rồi ra tay, tựa hồ là Tiên Thiên võ kỹ, lại có khí tức Mạch Động, chẳng lẽ thiếu niên này đã là Tiên Thiên cảnh, hoặc là Mạch Động cảnh sao, gặp quỷ a.

Có không ít cường giả trong lòng nghi hoặc, rất nhiều người kinh ngạc ngẩn người.

- Hảo một cái tiểu tử, cũng dám đả thương người, không thể tha cho ngươi.

Trong Thiên Xà Tông, sắc mặt trung niên nhân kia âm trầm, trực tiếp nắm về phía Đỗ Thiếu Phủ, không gian ở trong trảo vặn vẹo, làm không gian quanh người Đỗ Thiếu Phủ như muốn đọng lại, căn bản không thể nhúc nhích.

- Xuy.

Ngay thời điểm điện quang hỏa thạch, một đạo lưu quang từ trên trời giáng xuống, mang theo ký hiệu lóe ra, giống như tia chớp, trực tiếp xuyên thủng không gian, công kích ở trên trảo ấn.

- A!

Trảo ấn phá nát, lưu quang trực tiếp xuyên thủng bàn tay của hắn, máu tươi tiêu bắn, trong miệng thảm kêu một tiếng.

- Ta sẽ lập tức trở lại nướng thịt cho ngươi ăn, đừng nóng vội.

Đỗ Thiếu Phủ nở nụ cười, ra tay nhất định là tố y phụ nhân, nàng quả nhiên sẽ không nhìn mình chết, nàng cũng quả nhiên mạnh hơn những người này, nhếch miệng cười, Đỗ Thiếu Phủ hoàn toàn không để ý đến các thế lực chung quanh, bên hông mang mấy thi thể Yêu thú, bắt đầu đi lên núi.

- Thật mạnh!

Người chung quanh phục hồi tinh thần lại, thực lực của trung niên kia rất mạnh, không nghĩ tới bị người đánh thương nặng, thậm chí người ra tay là ai cũng không biết, loại thực lực này quá đáng sợ, nguyên lai sau lưng thiếu niên áo tím kia, còn có cường giả khủng bố, khó trách dám xuất hiện ở chỗ sâu trong sơn mạch, cũng khó trách vừa rồi có thể trực tiếp đánh bay thiếu niên Thiên Xà Tông.

- Thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân, các ngươi đều phải nhớ kỹ, ở bên ngoài ngàn vạn không nên phô trương, phải học hỏi nhiều hơn.

Lão giả tóc bạc nhìn các thiếu niên thiếu nữ ở phía sau nói, sau đó ánh mắt nhìn bóng lưng của Đỗ Thiếu Phủ đang leo núi, trong lòng nghi hoặc, thiếu niên này rõ ràng rất bất phàm, bất quá còn phải leo núi, chẳng lẽ đây là một loại thủ đoạn chuyên môn tôi luyện thể chất sao, thiếu niên áo tím kia thân thể cực kì cường hãn, có thể so với Yêu thú, bằng không vừa rồi cùng thiếu niên của Thiên Xà Tông đối kháng một kích, cũng không có khả năng thân hình vững như Thái Sơn.

- Vâng, cẩn tuân trưởng lão dạy bảo.

Đăng bởi: admin

Truyện Tiên Hiệp hay