• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
- Di, có người muốn khiêu chiến chức vị đội trưởng hộ vệ, lá gan cũng không nhỏ.

Nghe vậy, người xem đang muốn tán đi nhất thời dừng bước, xem ra lại có náo nhiệt.

Mười mấy tiểu bối Đỗ gia cũng đều xoay người lưu ở trên lôi đài, ánh mắt liếc nhau lộ ra ý cười, nếu có người muốn tìm ngược, bọn họ tự nhiên sẽ không khách khí.

Đỗ Khi cũng ngoài ý muốn, hơi ngẩng đầu, ánh mắt dừng ở trên người Hắc tử, vừa rồi người này ở trên lôi đài biểu hiện hắn cũng chú ý, người này hẳn là tu luyện qua võ đạo chính thức, nhưng Võ mạch không cao, tu vi cũng chỉ là Hậu Thiên nhị trọng, nhưng ở trong hai mươi người cũng thuộc loại xếp khá cao.

- Ngươi thật muốn khiêu chiến chức vị đội trưởng hộ vệ sao, có tâm tranh thủ là chuyện tốt, bất quá chức vị đội trưởng hộ vệ này không phải dễ khiêu chiến như vậy.

Đỗ Khi đối với Hắc tử tựa hồ có chút hứng thú, các hậu bối tu vi yếu nhất hiện tại cũng là Hậu Thiên cảnh tứ ngũ trọng, tuy người này xem như khá tốt, nhưng muốn ngang tay hay đánh bại các hậu bối, sợ là trừ khi xuất hiện kỳ tích.

Hắc tử ở dưới khí thế vô hình của Đỗ Khi có chút phát run, ánh mắt không dám nhìn thẳng, nhưng nghĩ đến sau khi trở thành đội trưởng Hộ vệ Đỗ gia, có khả năng mang đến chỗ tốt, bản thân có bà con xa ở Đỗ gia, cũng không sợ đắc tội phó thống lĩnh này, hơi cắn răng, lại nói với Đỗ Khi:

- Chẳng lẽ Đỗ gia nói qua lời không tính toán gì hết sao, làm sao cũng phải để ta thử xem a.

- Khiêu chiến đội trưởng hộ vệ.

- Đỗ gia không thể lật lọng a.

Một ít người nhiều chuyện ở trong đám người cũng bắt đầu ồn ào, đối với các người xem mà nói, còn có náo nhiệt, tự nhiên là không thể tốt hơn.

Ánh mắt Đỗ Khi đảo qua đám người ồn ào, sau đó ánh mắt nhìn Hắc tử có chút không biết điều kia một cái, trong mắt có chút không vui nói:

- Một khi đã như vậy, ngươi muốn khiêu chiến vị thiếu gia tiểu thư nào của Đỗ gia?

Hắc tử nuốt nước bọt, ánh mắt chậm rãi nhìn qua mười mấy thiếu niên cùng thiếu nữ đã sớm như hổ rình mồi kia, cuối cùng xoay người, ánh mắt nhìn thẳng thiếu niên áo tím ở trong đám người nói:

- Hắn hẳn cũng là Đỗ gia thiếu gia a?

- Đỗ Thiếu Phủ.

Theo Hắc tử chỉ, từng ánh mắt đều xuyên qua đám người, dừng ở trên người thiếu niên áo tím kia, sau đó sắc mặt người Đỗ gia dẫn đầu biến đổi, tên kia không phải Đỗ Thiếu Phủ còn có thể là ai, không biết ngốc tử này đến đây lúc nào, bình thường loại náo nhiệt này không thấy được thân ảnh của hắn a.

Chung quanh lôi đài lít nha lít nhít người xem cũng lập tức nhìn Đỗ Thiếu Phủ, lúc này mọi người mới phát hiện, đường đường Đỗ gia ngốc tử ngay ở bên cạnh bọn họ, vừa rồi dĩ nhiên không ai phát hiện.

Đỗ Khi không biết Đỗ Thiếu Phủ đến khi nào, khuôn mặt âm thầm co giật, sau đó khẽ nhíu mày nhìn Hắc tử nói:

- Không sai, đó là Đỗ Thiếu Phủ thiếu gia, tự nhiên là thiếu gia của Đỗ gia ta.

- Vậy thì đúng rồi, hôm nay ta muốn khiêu chiến vị Đỗ gia thiếu gia này, nếu ta thắng, hẳn có thể trở thành đội trưởng hộ vệ a.

Hắc tử cười hắc hắc, nhưng ánh mắt cực kì âm trầm dừng ở trên người Đỗ Thiếu Phủ, tình huống Đỗ gia hắn vô cùng lý giải, vừa vặn gặp được Đỗ Thiếu Phủ thiếu gia đại danh đỉnh đỉnh ở đây, đây chính là thần trợ a, tự nhiên là không thể buông tha.

Tuy khiêu chiến một ngốc tử có chút vô sỉ, bất quá nhớ tới chỗ tốt sau khi trở thành đội trưởng hộ vệ, cho dù bị người mắng vô sỉ, hiện tại Hắc tử cũng nhận, có thể trở thành đội trưởng hộ vệ, đây mới là quan trọng nhất.

- Cái gì...

- Khiêu chiến Đỗ Thiếu Phủ... Người này quá vô sỉ.

Tất cả ánh mắt người Đỗ gia ở đây, đều bị hắn nói làm tức giận, ai chẳng biết Đỗ Thiếu Phủ là một người không thể tu luyện, còn là một ngốc tử, lúc này tên kia còn có chút ngơ ngác, này tuyệt đối là thật khờ a.

- Hắc tử khiêu chiến Đỗ Thiếu Phủ, người này thật đúng là đủ vô sỉ, bất quá Đỗ gia phải ngậm bồ hòn làm ngọt a, có khổ nói không nên lời.

- Chẳng lẽ người Đỗ gia không dám, vậy thì trực tiếp để Hắc tử trở thành đội trưởng hộ vệ đi.

- Hắc tử thật giỏi, có thể đánh Đỗ gia thiếu gia nằm sấp, ha ha...

Trong vô số người vây xem, từng ánh mắt trở nên quái dị, đối với ngốc tử thiếu gia thanh danh lan xa kia, toàn bộ Thạch Thành, lại có mấy người không biết.

Nhưng người thổi gió kia tránh ở góc, lại bắt đầu ồn ào. Nếu ồn ào rõ ràng, bọn họ là không dám đắc tội Đỗ gia.

- Ngốc tử này, hôm nay chạy đến là tai họa toàn bộ Đỗ gia a.

- Cái này phải làm sao mới tốt?

Người Đỗ gia đều âm thầm trách móc, Đỗ Thiếu Phủ lại thế nào cũng là Đỗ gia thiếu gia, đến lúc đó nếu như bị một hộ vệ một chiêu đánh ngã, mặt mũi của Đỗ gia coi như mất hết.

Thua chút đãi ngộ đối với bọn hắn ngay cả một bữa ăn sáng cũng không đáng giá nhắc tới, nhưng thanh danh của Đỗ gia không thể đánh mất a.

Khuôn mặt Đỗ Khi run rẩy, ai sẽ nghĩ đến người này sẽ vô sỉ chọn Đỗ Thiếu Phủ, hôm nay thông báo tuyển dụng hộ vệ là hắn phụ trách, nếu làm thanh danh của Đỗ gia bị ảnh hưởng, sợ là đến lúc đó phó thống lĩnh như hắn cũng không có quả ngon để ăn.

- Ai kêu ta, có người tìm ta sao?

Đỗ Thiếu Phủ ở trong đám người thấy trên đài náo nhiệt, đang định rời đi, lại nghe có người gọi tên mình, ánh mắt mọi người cũng dừng ở trên người hắn, cuối cùng theo ánh mắt chung quanh dừng ở trên lôi đài.

Chung quanh lớn tiếng ồn ào cùng ánh mắt kỳ lạ, ánh mắt Hắc tử vụng trộm đảo qua đám người Đỗ gia, nhìn thấy bà con xa của hắn cũng ở trong đó, không có biểu lộ ra cái gì, lá gan cũng càng lớn lên.

- Đỗ gia thiếu gia, xin lên lôi đài chỉ giáo.

Hắc tử nhìn Đỗ Thiếu Phủ ở dưới lôi đài ôm quyền, lấy lễ lớn tiếng nói, bất quá trong mắt không có chút kính sợ, ngược lại có thêm một ít trào phúng.

- Ngươi muốn khiêu chiến ta?

Đỗ Thiếu Phủ sửng sốt, lúc này mới nghe rõ ràng, sau đó thoáng ngẩng đầu, trong mắt hơi dao động, nhìn Hắc tử trên lôi đài, mỉm cười nói:

- Như vậy không tốt lắm đâu, ngươi trước khiêu chiến người yếu nhất trong các đường đệ đường muội của ta, nhìn xem có một tia cơ hội hay không.

- Di, ngốc tử này hôm nay nói chuyện gì vậy, đến cùng là thật ngốc hay giả ngốc.

- Nói ra lời này, thoạt nhìn không phải rất ngốc a.

- Hôm nay ngốc tử này cư nhiên mở miệng nói chuyện.

Nghe Đỗ Thiếu Phủ nói, trong đám người Đỗ gia, nhất thời có chút ánh mắt trở nên ngoài ý muốn.

Hắc tử nhìn Đỗ Thiếu Phủ ở trước lôi đài, nghe bốn phía ồn ào, càng thêm can đảm, dù sao hắn từ trong miệng bà con xa kia biết được, ngốc tử thiếu gia này không thể tu võ, ở trong tộc cũng không có địa vị, đắc tội cũng không sợ, mắt nhìn Đỗ Thiếu Phủ lớn tiếng cười nói:

- Hay là đường đường Đỗ gia thiếu gia không dám cùng ta giao thủ, nếu như thế này, ta có phải trực tiếp trở thành đội trưởng hộ vệ không.

- Đỗ gia thiếu gia không dám lên lôi đài a.

- Đường đường Đỗ gia cũng không gì hơn cái này.

Chung quanh không ít thanh âm ồn ào càng không kiêng nể gì cả, trong đám người cũng xuất hiện một ít rối loạn.

- Vị thiếu gia Đỗ gia này, ngươi thật không dám giao thủ sao, như vậy Đỗ gia liền trực tiếp mời ta trở thành đội trưởng hộ vệ coi như xong, ha ha.

Hắc tử cười to, càng đắc ý lên, có thể để một vị Đỗ gia thiếu gia ở trước mặt bản thân cam chịu như thế, hắn hẳn là người đầu tiên trong Thạch Thành, loại nổi bật này, hắn còn chưa từng có qua.

- Nếu ngươi muốn kiên trì, vậy thì như ngươi mong muốn.

Thanh âm nhàn nhạt từ trong miệng Đỗ Thiếu Phủ truyền ra, ở trong vô số ánh mắt kỳ lạ phức tạp, bàn chân của Đỗ Thiếu Phủ đạp nhẹ, chung quanh gót chân có hai dòng khí màu xanh phun ra, thân hình dựa thế nhảy lên, trong vô số tiếng kinh ngạc, trực tiếp xuất hiện ở trước Hắc tử, chỗ rơi xuống đất, lôi đài cũng vì vậy nhoáng lên một cái.

- Không có khả năng, làm sao có thể...

Nhìn Đỗ Thiếu Phủ xuất hiện ở trước mặt, sắc mặt Hắc tử nhất thời khiếp sợ dại ra, chỉ là chiêu thức ấy, Đỗ gia thiếu gia trước mắt này thật là đã phế lại ngốc trong truyền thuyết sao?

Đỗ Thiếu Phủ xuất hiện ở trước Hắc tử, thần sắc trên mặt không có quá nhiều biến hóa, khoanh tay mà đứng, tử bào khẽ nhúc nhích, trong mắt có tinh quang, nhìn Hắc tử nói:

- Còn chưa động thủ sao?

- Không có khả năng, nhất định là lão tử hoa mắt.

Hắc tử nghe vậy, lúc này mới hồi phục tinh thần lại, vừa rồi khẳng định là bản thân hoa mắt, chẳng lẽ mình còn sợ một ngốc tử thiếu gia sao, cắn chặt răng, thân mình thoáng yên lặng, ngũ chỉ nắm chặt, trước nắm tay uy vũ sinh phong, sau đó trước nắm tay có ba đạo quyền ảnh mông lung bao phủ về phía Đỗ Thiếu Phủ.

Ngắn ngủn một cái chớp mắt, ba đạo quyền ảnh của Hắc tử xuất hiện ở trước Đỗ Thiếu Phủ, ba đạo quyền ảnh mông lung co rụt lại hội tụ thành một điểm, một quyền liền đập về phía ngực của Đỗ Thiếu Phủ.

- Phá!

Bỗng dưng, ngay thời điểm nắm tay đến trước ngực của Đỗ Thiếu Phủ, trong miệng Đỗ Thiếu Phủ hét lớn, tiếng quát giống như rồng ngâm cửu thiên, giống như Thần Tượng trường minh, trong ánh mắt có tia chớp lóe ra, trường bào màu tím trong phút chốc phần phật chấn động, toàn bộ lôi đài lại run lên lần nữa, lấy hai chân của Đỗ Thiếu Phủ làm trung tâm, trên lôi đài có từng khe hở lan tỏa đi.

- Ca sát!

Tất cả ánh mắt bị một tiếng hét lớn bất thình lình này dọa khiếp sợ còn không có phục hồi tinh thần lại, bao gồm cả Hắc tử, mà theo tiếng hét lớn, tựa hồ còn có thanh âm xương cốt gãy truyền ra, mọi người thấy hoa mắt, sau đó nhìn thấy một thân ảnh khôi ngô giống như diều đứt dây bay ngược ra ngoài, trực tiếp bay ra lôi đài, trùng trùng rơi xuống đất.

Trên lôi đài, thân ảnh của Đỗ Thiếu Phủ vẫn khoanh tay mà đứng, kình phong mang theo tử bào khẽ nhúc nhích, tự dưng có một cỗ khí phách không hiểu.

- Phốc xuy!

Hắc tử bị đánh bay ra lôi đài, giãy giụa bò lên, ôm ngực, phun ra một ngụm máu tươi, xem ra, xương sườn tuyệt đối là chặt đứt mấy căn, ánh mắt nhìn thiếu niên áo tím trên lôi đài kia, trong mắt đều là vẻ khiếp sợ.

Không có mấy người thấy rõ ràng, nhưng tất cả đều thấy được, Đỗ gia thiếu gia đồn đãi là ngốc tử kia căn bản không có ra tay, chỉ hét lớn một tiếng, Hắc tử liền bị đánh bay, thần kỹ này, làm người ta xem thế là đủ rồi, tận mắt nhìn thấy cũng khó mà tin được.

Thanh âm ồn ào ở xung quanh lôi đài im bặt, nhìn một màn phát sinh trước mắt, kinh ngạc thật lâu không có lấy lại tinh thần, đối với người vừa rồi ồn ào trào phúng mà nói, không thể nghi ngờ là trúng một cái tát, kia thật là một ngốc tử thiếu gia không thể tu luyện sao.

Người Đỗ gia vừa nãy còn khó chịu, giờ phút này trên mặt cả đám không quá tự nhiên, cảm giác nóng bừng cả hai gò má.

- Các ngươi tiếp tục, ta đi về trước.

Trên lôi đài, Đỗ Thiếu Phủ cũng không có nhìn Hắc tử ở dưới lôi đài một cái, nhìn Đỗ Khi cách đó không xa nói, phất tay, sau đó cất bước rời đi.

Ầm vang!

Theo Đỗ Thiếu Phủ rời đi, toàn bộ lôi đài run lên, sau đó từ chỗ Đỗ Thiếu Phủ vừa mới đứng, lôi đài bắt đầu nứt vỡ, cuối cùng toàn bộ lôi đài trực tiếp sụp đổ ra một lỗ thủng, người chung quanh liên tiếp lui ra phía sau.

Thầm thì...

Người chung quanh lôi đài kinh ngạc hai mặt nhìn nhau, không ít người nuốt nước miếng.

Đăng bởi: admin

Truyện Tiên Hiệp hay