• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
- Chuyện gì?

Đỗ Thiếu Phủ dừng bước, hơi ngẩng đầu, nhàn nhạt hỏi một câu, lão giả này Đỗ Thiếu Phủ tự nhiên nhận thức, quản gia Hậu viện Đỗ Hải, địa vị kém Tiền viện tổng quản, bất quá ở Đỗ gia coi như là địa vị không thấp, bình thường không xem Đỗ gia thiếu gia như mình ở trong mắt, đương nhiên, đối với Đỗ gia thiếu gia khác, nếu Đỗ Hải này nhìn thấy, rất xa liền cúi đầu khom lưng.

- Hôm nay là ngày luận bàn đánh giá hậu bối trong tộc mỗi năm một lần, lúc này đây phần thưởng cực cao, ngươi còn không đi, đừng trách ta không thông tri ngươi, lúc này đây cơ hội rất khó được.

Đỗ Hải đứng thẳng sống lưng, như nói tin tức này cho Đỗ Thiếu Phủ, là một loại bố thí, ánh mắt nhìn Đỗ Thiếu Phủ, có một chút châm chọc, cũng có chút cười nhạo, một ngốc tử, đi tham gia đánh giá sợ là cũng vô dụng a.

- Lại là ngày luận bàn mỗi năm một lần sao.

Đỗ Thiếu Phủ có cảm giác thời gian trôi qua quá nhanh, cũng không để ý đến Đỗ Hải, liền rời đi.

- Ngốc tử này, chẳng lẽ thật muốn đi tham gia đánh giá sao, Đỗ gia làm sao có thể ra một ngốc tử như vậy.

Nhìn bóng lưng của Đỗ Thiếu Phủ, Đỗ Hải cười lạnh, miệng hát khúc dân ca, phất tay mà đi, còn có vài nha hoàn mới tới đang chờ hắn đi dạy, nếu không, hắn đã sớm đi xem náo nhiệt.

Mỗi một năm đánh giá luận bàn trẻ tuổi trong tộc đều là ở giáo trường Đỗ gia, thời điểm Đỗ Thiếu Phủ vừa đến giáo trường, liền nghe được tiếng ồn ào náo nhiệt, đến giáo trường, Đỗ Thiếu Phủ cũng chỉ là muốn nhìn náo nhiệt.

Trung ương giáo trường, trên trăm đệ tử dòng chính cùng chi thứ đã sớm nóng lòng muốn thử, mấy thiếu niên thiếu nữ xuất chúng đứng ở trong đó cực kỳ ngạo nghễ, thiếu niên thiếu nữ khác đều là vây quanh ở phía sau.

- Di, mau nhìn, ngốc tử kia đến.

Theo Đỗ Thiếu Phủ đến giáo trường, lập tức có người chú ý tới, sau đó càng ngày càng nhiều ánh mắt dừng ở trên người Đỗ Thiếu Phủ.

- Nghe nói ngốc tử kia giống như khôi phục, cũng không biết có phải thật hay không.

- Phỏng chừng đã khôi phục, lúc trước trong tộc lãng phí nhiều nhân lực tài lực như vậy cũng không có chữa khỏi, hiện tại phỏng chừng nan để khôi phục.

- Ha ha, ngốc tử cũng tới tham gia đánh giá luận bàn, đến so ngốc sao.

- Ngốc tử này cũng tới tham gia đánh giá, sợ là đến tìm đánh.

- Ngốc tử này nếu bình thường chút, bộ dáng cũng không tệ, rất dễ nhìn.

- ...

Theo đám người Đỗ Hạo châm ngòi, chung quanh trào phúng châm biếm không ngừng, không ít thiếu nữ nhìn Đỗ Thiếu Phủ, cũng lộ ra vẻ tiếc hận.

Đối với người chung quanh không hề cố kỵ trào phúng, khinh thường cùng tiếc hận, trên khuông mặt cương nghị của Đỗ Thiếu Phủ, con ngươi đờ đẫn quét qua trên người các tộc nhân trào phúng, ánh mắt vẫn trong sáng như cũ, tựa hồ trào phúng khinh thường này không có ảnh hưởng đến tâm tình của hắn.

Bỗng dưng, Đỗ Thiếu Phủ tựa hồ cảm giác được cái gì, hơi ngẩng đầu, nhìn thấy trên quảng trường, trong đám thiếu niên thiếu nữ, không ít ánh mắt cũng dừng ở trên người hắn, trong đó Đỗ Quý bị mình giáo huấn quá, ánh mắt mang theo hàn ý chỉ về phía hắn, cùng một thiếu niên hoa phục ở bên người nói nhỏ cái gì đó.

Thiếu niên hoa phục kia Đỗ Thiếu Phủ nhận thức, tên là Đỗ Hướng, là ca ca của Đỗ Quý, cũng là thiên tài đáng chú ý của Đỗ gia.

Bên người Đỗ Hướng là Đỗ Hạo, còn có một thiếu niên tên là Đỗ Duyên, Đỗ Thiếu Phủ cũng không xa lạ.

Đỗ Hạo, Đỗ Hướng, Đỗ Duyên, lúc này đứng ở giữa sân, đều bị không ít thiếu niên thiếu nữ vây quanh, biểu hiện ba người ở trong bạn cùng lứa tuổi địa vị bất phàm.

Cũng không biết Đỗ Quý nói với Đỗ Hướng cái gì, ánh mắt Đỗ Hướng lộ ra hàn ý nhìn đến, Đỗ Hạo cùng Đỗ Duyên cũng lạnh lùng nhìn qua, ánh mắt kia, rõ ràng là không có thiện ý gì.

Ánh mắt của Đỗ Thiếu Phủ nhìn thoáng qua Đỗ Hạo, Đỗ Hướng, Đỗ Duyên, mấy năm nay cướp đoạt đan dược hàng tháng của mình, cũng chính là ba người này làm chủ.

Khóe miệng chậm rãi giương lên, sau đó khuôn mặt của Đỗ Thiếu Phủ cười nhẹ, than thở lắc đầu, sau đó chậm rãi đi về phía trước, muốn tìm một vị trí tốt xem náo nhiệt.

- Ngốc tử này đến đây làm gì.

- Cách ngốc tử này xa một ít, miễn cho dính ngu đần.

Nhìn thấy Đỗ Thiếu Phủ đi tới, người Đỗ gia ven đường đều như trốn ôn thần, thần sắc đạm mạc, ánh mắt chán ghét nhượng bộ lui binh, căn bản không có người nguyện ý cùng Đỗ Thiếu Phủ đứng chung một chỗ.

- Nhị gia đến.

Đúng lúc này, một đám trưởng giả Đỗ gia từ giáo trường đi đến, nhất thời để bốn phía giáo trường xôn xao.

- Gặp qua nhị gia cùng chư vị trưởng lão.

Người chung quanh giáo trường, bao gồm đám người Đỗ Hướng, Đỗ Hạo, Đỗ Duyên cũng cung kính hành lễ.

- Miễn lễ.

Trong đám trưởng bối Đỗ gia, một đại hán thân hình rắn chắc phất tay, nhìn các hậu bối chi thứ cùng dòng chính của Đỗ gia ở chung quanh, ánh mắt lộ ra vui mừng cùng chờ mong, sau đó ánh mắt đảo qua đám người chung quanh, cuối cùng xuyên qua đám người, dừng ở trên người Đỗ Thiếu Phủ.

- Lúc này đây Nhị bá tự mình chủ trì sao.

Đối với đại hán thân hình rắn chắc kia, trong mắt Đỗ Thiếu Phủ nhu hòa một ít, đó là thân Nhị bá Đỗ Chí Hùng của mình, từ nhỏ đối với mình không tệ, cũng là cường giả có tiếng toàn bộ Thạch Thành, luôn lấy tác phong cuồng mãnh kinh sợ không ít thế lực đối địch.

Ánh mắt của Đỗ Chí Hùng ở trên người Đỗ Thiếu Phủ có chút ngoài ý muốn lưu lại một hồi, nhưng không nói thêm gì, sau đó nhìn về phía đám người Đỗ Hạo, Đỗ Hướng, cất cao giọng nói:

- Huynh đệ tỷ muội các ngươi luận bàn đánh giá, điểm đến thì dừng, đầu tiên là đấu loại, cuối cùng thừa lại mười hai người, sẽ rút thăm quyết định đối thủ quyết đấu, đều minh bạch quy tắc trận đấu chưa?

- Minh bạch!

Nghe được đại hán hỏi, cả đám thiếu niên thiếu nữ nói chỉnh tề, lúc này ánh mắt đều dừng ở trên bàn cách đó không xa, phía trên để hai hộp gấm cùng một bình ngọc, trong mắt có vẻ nóng bỏng, tựa hồ đã sớm biết bên trong là cái gì.

Đại hán vừa lòng gật đầu, tiếp tục nói:

- Lúc này đây ba người xuất sắc nhất trong các ngươi, thứ nhất có thể được máu huyết của Bạo Thạch Yêu Lang tẩy tủy trúc cơ, thứ hai thứ ba đều được một viên Trúc Cơ đan, cái khác biểu hiện tốt, đến lúc đó cũng sẽ ban thưởng.

- Máu huyết của Bạo Thạch Yêu Lang Trúc Cơ, đến lúc đó có khả năng được thiên phú của Bạo Thạch Yêu Lang.

- Lúc này đây gia tộc vì hậu bối, thật đúng là hạ vốn gốc, xem xem ai có thể được máu huyết của Bạo Thạch Yêu Lang.

Một đám thiếu niên thiếu nữ đứng chỉnh tề, máu trong cơ thể sôi trào hừng hực, vô luận là máu huyết của Bạo Thạch Yêu Lang hay Trúc Cơ đan, đều là dụ hoặc to lớn.

- Máu huyết của Bạo Thạch Yêu Lang, ta nhất định phải lấy được!

Hai tay của Đỗ Hạo hơi nắm chặt, trong mắt hiện lên vẻ nóng bỏng, máu huyết của Bạo Thạch Yêu Lang Trúc Cơ, đối với cả Đỗ gia mà nói cũng là khó có thể dễ dàng dùng, mà chỗ tốt cũng có thể nghĩ, nên lúc này đây hắn nhất định phải được máu huyết của Bạo Thạch Yêu Lang vì mình trúc cơ đột phá đến Tiên Thiên cảnh.

- Thật đúng là cực kì phong phú a.

Nghe phần thưởng này, trái tim của Đỗ Thiếu Phủ cũng gia tốc, nếu là trước đây còn không sao cả, nhưng hiện tại mình có thể tu luyện, ý nghĩa tự nhiên không giống.

Đăng bởi: admin

Truyện Tiên Hiệp hay