• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Ba ngày sau, mặt trời chiều ngã về tây, ánh chiều tà rơi vãi trên đại địa, ráng đỏ chiếm cứ đường chân trời ở tây phương.

Trong núi rừng yên tĩnh, trong tay Đỗ Thiếu Phủ ngưng kết từng đạo thủ ấn, huyền khí ở trong lòng bàn tay bắt đầu khởi động, cuối cùng lưu động ở trong kinh mạch và huyền khiếu, hành văn liền mạch lưu loát, sau đó lại hội tụ ở trong lòng bàn tay.

Khi huyền khí hội tụ ở trong lòng bàn tay, một cái chớp mắt này, khí thế trên người Đỗ Thiếu Phủ nhất thời trở nên sắc bén làm cho người ta sợ hãi, giống như một mãnh thú ngủ say thức tỉnh, uy thế kinh người.

- Ca ca!

Mặt đất dưới chân sụp đổ, tử bào phần phật, không gian chung quanh cũng ầm ầm run lên, giống như có vô số lực lượng Thiên Địa dao động, liên miên không dứt chen chúc quán chú vào thân thể Đỗ Thiếu Phủ, cuối cùng hội tụ ở trong một chưởng kia, làm không gian chung quanh giống như mặt nước sôi trào, không ngừng dao động.

- Kinh Đào Hãi Lãng Chưởng!

Đỗ Thiếu Phủ đánh ra một chưởng, huyền khí bắt đầu khởi động, trong núi rừng yên tĩnh, một tiếng vang giống như sấm rền truyền ra, ngay sau đó nơi chưởng ấn đi qua, một cỗ kình phong mắt thường có thể thấy được dao động khuếch tán ra.

Cuối cùng chưởng ấn dừng ở trên một thân cây ước chừng hai cái bát, kình phong kinh đào hãi lãng không ngừng va chạm về phía thân cây!

- Oanh!

Thân cây kiên cố ầm ầm lay động, sau đó đứt đoạn, mỗi một tiếng âm bạo không ngừng quanh quẩn ở trong núi rừng, vô số lá cây phiêu tán, tầm mắt cũng hoàn toàn bị che khuất, chung quanh có phi điểu dã thú kinh hãi, vỗ cánh bay lên, rít gào bôn chạy ra xa.

Cuối cùng hết thảy bình tĩnh trở lại, chung quanh một mảnh hỗn độn.

Nhìn đại thụ bẻ gẫy, trong mắt Đỗ Thiếu Phủ hiện ra một chút kinh ngạc, nhưng sắc mặt lập tức hơi đổi, trong miệng thì thào nói nhỏ:

- Kinh Đào Hãi Lãng Chưởng quả nhiên mạnh hơn Ba Động Quyền không ít, bất quá hai bộ võ kỹ này, sao cảm giác vẫn có không ít sơ hở, hẳn là có thể tinh tế hơn một ít.

Ba ngày, Đỗ Thiếu Phủ thành công tu luyện thành Tiên Thiên võ kỹ Ba Động Quyền cùng Kinh Đào Hãi Lãng Chưởng.

Đỗ Thiếu Phủ cảm giác so với lúc trước mười năm mới từ trên tấm bia đá lĩnh ngộ ra một thức thần bí mà nói, tu luyện hai bộ Tiên Thiên võ kỹ này, thật sự là quá dễ dàng.

Mặc kệ là tu luyện Ba Động Quyền hay Kinh Đào Hãi Lãng Chưởng, Đỗ Thiếu Phủ cảm giác chỉ cần đối lập một thức thần bí kia một chút, sau đó hơi chút lĩnh ngộ, cơ hồ chỉ cần nếm thử hai ba lần là có thể trực tiếp tu luyện thành công.

Nên Đỗ Thiếu Phủ chỉ dùng một buổi tối liền tu luyện thành Ba Động Quyền, sau đó hai ngày một đêm, lại tu luyện thành Kinh Đào Hãi Lãng Chưởng.

- Huyền khí trong Ba Động Quyền tam chuyển, trải qua Khí Xá đến Vân Môn, qua Khổng Mặc, cuối cùng đến Thiếu Phủ, nếu có thể ở trung gian qua Thái Uyên cùng Thiếu Thương mà nói, có thể để cho huyền khí càng thêm no đủ, uy lực sẽ càng mạnh, còn có mấy huyệt khiếu kia kỳ thực cũng không có bao nhiêu tác dụng, giảm bớt mà nói, sẽ làm tốc độ của Ba Động Quyền nhanh hơn, càng thêm nhanh nhẹn, giảm bớt không ít sơ hở.

Đỗ Thiếu Phủ thì thào nói nhỏ:

- Kinh Đào Hãi Lãng Chưởng cũng như vậy, nếu huyền khí hội tụ ở Thiên Môn cùng Thiên Trì, sẽ không cường ngạnh có thừa, liên miên không đủ, đến lúc đó mới chính thức có khí thế của kinh đào hãi lãng, uy lực cũng sẽ cường đại hơn không ít, địa phương khác cũng có không ít sơ hở.

Đỗ Thiếu Phủ lâm vào một loại trạng thái bán trầm tư, Ba Động Quyền cùng Kinh Đào Hãi Lãng Chưởng đều không kém, đặc biệt là Kinh Đào Hãi Lãng Chưởng, so với Ba Động Quyền càng mạnh hơn không ít.

Tu luyện thành Ba Động Quyền cùng Kinh Đào Hãi Lãng Chưởng, nhưng Đỗ Thiếu Phủ phát hiện hai bộ võ kỹ này đều có không ít sơ hở, thậm chí sơ hở cùng lỗ hổng còn không nhỏ.

- Có lẽ, có thể hoàn thiện một chút.

Đột nhiên, Đỗ Thiếu Phủ ngẩng đầu, trong mắt sáng ngời, sau đó bắt đầu lâm vào một loại trầm tư.

Một người không có cảnh giới, trong 3 ngày tu luyện thành hai bộ Tiên Thiên võ kỹ, hiện tại còn tính toán muốn hoàn thiện Tiên Thiên võ kỹ, giờ phút này dù có võ giả Mạch Động cảnh ở đây, cũng hận không thể tìm một kẻ đất chui vào, này quả thực quá đả kích người.

Huống chi này nói ra cũng không có người tin tưởng, ba ngày tu luyện thành hai bộ Tiên Thiên võ kỹ, còn là một người không có tu vi cảnh giới, trừ khi gặp quỷ còn không sai biệt lắm, người bình thường căn bản không có khả năng làm được.

Mấy ngày từ từ mà qua, sáng sớm, thanh phong nhẹ phẩy, không khí trong lành, bầu trời xanh thẳm.

- Ba Động Quyền!

Sáng sớm, trong rừng cây phía sau núi, trong tay Đỗ Thiếu Phủ có từng đạo thủ ấn cấp tốc ngưng kết, huyền khí ở trong cơ thể du động, cuối cùng hội tụ ở trong lòng bàn tay, ngũ chỉ nắm lại, chỉ một thoáng, một cỗ khí thế kinh người bạo phát ra, đồng tử trong mắt sáng rọi, một quyền trực tiếp oanh qua khối nham thạch ở phía trước.

- Bang bang phanh! ! ! !

Thanh âm trầm đục, một tiếng tiếp theo một tiếng, tổng cộng mười ba tiếng, một cỗ kình khí kinh người tổng cộng mười ba tầng, tầng tầng trọng điệp, khí thế cơ hồ là chồng chất, càng ngày càng kinh người, thời điểm đến tầng thứ mười ba, khí thế đã cực kỳ khủng bố, như sóng xung kích, cuối cùng hung hăng dừng ở trên tảng đá.

- Phanh!

Một quyền hạ xuống, nham thạch cứng rắn ầm ầm một tiếng, hóa thành đá vụn bắn ra.

Ba Động Quyền, một quyền cửu trọng lãng, nhất lãng so với nhất lãng muốn tăng lên cực kỳ khó khăn.

Nhưng lúc này nếu cường giả Đỗ gia ở đây, sợ là sẽ nghẹn họng nhìn trân trối, dù tận mắt thấy cũng khó có thể tin. Vừa rồi Đỗ Thiếu Phủ thi triển Ba Động Quyền, oanh ra mười ba trọng lãng, so với nguyên bản cửu trọng lãng, là ngạnh sinh tăng thêm tứ lãng, khó khăn cùng uy lực có thể nghĩ.

- Hoàn thiện Ba Động Quyền, uy lực quả nhiên mạnh hơn nhiều.

Nhìn hiệu quả của Ba Động Quyền mà mình hoàn thiện, trên khuông mặt của Đỗ Thiếu Phủ cũng lộ ra sắc mặt vui mừng, như hoàn thành một đại công trình.

Vẻn vẹn bốn ngày, Đỗ Thiếu Phủ chìm đắm trong hoàn thiện Ba Động Quyền, rốt cục lấy được hiệu quả vừa lòng.

Thời điểm hoàn thiện Ba Động Quyền, Đỗ Thiếu Phủ mới xem như lí giải, hoàn thiện võ kỹ so với tu luyện võ kỹ thì gian nan hơn nhiều. Tự biết nếu không phải từ Cổ Thạch Bi lĩnh ngộ ra một thức kia, chiếm được không ít dẫn dắt, có loại cảm giác suy một ra ba, bằng không căn bản không thể làm được hoàn thiện Ba Động Quyền.

- Bốn ngày mới hoàn thiện Ba Động Quyền, trước về nhìn xem cha có trở về hay không, qua vài ngày lại hoàn thiện Kinh Đào Hãi Lãng Chưởng đi.

Đỗ Thiếu Phủ không có tính tiếp tục hoàn thiện Kinh Đào Hãi Lãng Chưởng, đã mấy ngày không trở về, mấy ngày nay thậm chí chỉ hái quả dại ở phụ cận ăn đỡ đói.

- Di, tiếng sáo này truyền ra mấy ngày rồi.

Đột nhiên, Đỗ Thiếu Phủ ngẩng đầu, chỗ sâu trong sơn mạch, có tiếng sáo dương dương tự đắc truyền đến, tiếng sáo thanh thúy uyển chuyển, khi thì du dương triền miên, mấy ngày nay lĩnh ngộ võ kỹ cùng hoàn thiện võ kỹ, liền ngẫu nhiên nghe được, nhưng không biết từ nơi nào truyền đến.

Còn có một việc rất lạ, vừa đến đêm khuya, phương hướng Man Thú sơn mạch, tiếng thú rống cũng càng ngày càng nhiều.

Đỗ Thiếu Phủ không có để ý tới tiếng sáo cùng tiếng thú rống kia, hơi chút thu thập, trực tiếp xuống núi.

- Uy, người đó, lại đây.

Phía sau núi một đường xanh um, Đỗ Thiếu Phủ vừa đi tới phía sau núi, liền nghe được một thanh âm có chút chói tai truyền đến, sau đó một lão giả tuổi chừng năm mươi xuất hiện ở trước mặt Đỗ Thiếu Phủ.

Đăng bởi: admin

Truyện Tiên Hiệp hay