• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Ánh rạng đông ngân bạch dần dần hiện ra màu hồng, bình minh chiếu ở trên không Thạch Thành.

Trước cửa Đỗ gia, sáng sớm liền tụ tập vô số thân ảnh, thấp giọng nghị luận, hội tụ thành thanh âm náo nhiệt ồn ào, hôm nay là ngày Đỗ gia tuyển dụng hộ vệ, người có ý tham gia sớm đã xếp hàng ở trước lôi đài, cả đám xoa tay, nóng lòng muốn thử.

Dù người không thể tham gia, cũng mượn cơ hội này đến xem náo nhiệt, dù sao việc náo nhiệt bực này bình thường là rất khó gặp.

Trước đại môn Đỗ gia, cũng ra không ít người Đỗ gia, hơn nữa không ít hộ vệ ở bốn phía, nhưng thật ra trường hợp náo nhiệt như thế này, cũng không có người dám nháo sự.

- Kia không phải Đỗ gia ngốc tử sao, lại ở trên núi hoang vờ ngớ ngẩn.

- Tấm bia đá kia giống như không thấy nữa, việc lạ a.

Ngoài Đỗ gia chi chít người xem, không ít người xa xa nhìn núi hoang ở bên cạnh Đỗ gia, một thiếu niên áo tím đang ở trên núi đảo cổ ngó nhìn, không cần đoán, người trong Thạch Thành đều biết kia trừ Đỗ gia ngốc tử, sẽ không có người khác rồi.

Mười năm này, đại danh của ngốc tử thiếu gia Đỗ Thiếu Phủ quá lớn, người người đều biết, là đề tài mà lúc trà dư tửu hậu không thể không đề cập.

Muốn nói Đỗ Thiếu Phủ, thân là Đỗ gia thiếu gia, ở trong Thạch Thành, tuyệt đối xem như thiên chi kiêu tử, chẳng qua năm Đỗ Thiếu Phủ sáu tuổi kiểm nghiệm Võ mạch, phát hiện là phế mạch, căn bản không thể tu luyện võ đạo.

Ở đây võ đạo hưng thịnh, dùng võ vi tôn, không thể tu võ hậu quả có thể nghĩ. Vốn bằng vào danh vọng thế lực của Đỗ gia ở Thạch Thành, một Đỗ gia thiếu gia, dù không thể tu võ, ở trong tộc không có địa vị, bất quá ít nhất có thể ăn sung mặc sướng.

Nhưng họa vô đơn chí, thời điểm kiểm nghiệm ra phế mạch, vị Đỗ gia thiếu gia này nhất thời lòng dạ không thuận, trong mưa rền gió dữ, không biết làm sao lại chạy tới trước tấm bia đá ở Tử Địa Sơn, kết quả một tia sét đánh lên tấm bia đá, tấm bia đá không có việc gì, Đỗ gia thiếu gia đáng thương lại bị tai bay vạ gió, bị sét đánh ba ngày sau mới tỉnh lại.

Sau lần đó, vị thiếu gia này liền thường xuyên chạy đến trước tấm bia đá, mới đầu chỉ đứng vài canh giờ, sau càng ngày càng dài, hai mắt si ngốc, kỳ kỳ quái quái, có đôi khi thậm chí hoa chân múa tay vui sướng.

Mới đầu còn có người Đỗ gia đi quản, đi tìm người trị liệu, nhưng không hề có hiệu quả, nên thời gian lâu sau Đỗ gia cũng chỉ có thể từ bỏ.

Mười năm, tên ngốc tử cũng lặng yên từ trong Đỗ gia truyền đến toàn bộ Thạch Thành, ai cũng biết, trong Đỗ gia thiếu gia ra một ngốc tử thiếu gia.

- Nếu hậu bối Đỗ gia đều như hắn, hôm nay sẽ dễ dàng hơn.

Một hán tử vẻ mặt cặn bã, làn da ngăm đen, hình thể khôi ngô nhìn núi hoang xa xa, thấp giọng nói nhỏ.

- Các tiểu bối của Đỗ gia đi ra.

- Nghe nói lúc này đây trong tiểu bối Đỗ gia Đỗ Vũ cùng Đỗ Tuyết là rất mạnh, thiên phú Võ mạch ngũ phẩm, mười bốn tuổi Hậu Thiên lục trọng. Rất có khả năng mười bảy mười tám tuổi liền đặt chân Tiên Thiên cảnh, Tiên Thiên cảnh mười bảy mười tám tuổi, kia là trong vạn không một.

Từ trong đại môn Đỗ gia đi ra mười mấy thiếu niên thiếu nữ bất phàm, bước lên lôi đài, cả đám đứng chỉnh tề, tuổi tuy nhỏ, nhưng khí thế bất phàm, làm xung quanh lôi đài ồn ào nhất thời yên tĩnh một chút, từng ánh mắt đều dừng ở trên người mười mấy thiếu niên thiếu nữ kia.

Đỗ Khi đi lên lôi đài, đối mặt vô số người xem nói:

- Thông báo tuyển dụng hộ vệ hiện tại bắt đầu, người ba chiêu bất bại có thể trở thành Hộ vệ của Đỗ gia ta.

- Ông!

Một tiếng chung trầm thấp vang lên, thông báo tuyển dụng hộ vệ chính thức bắt đầu, cả đám đại hán sớm đã xếp hàng ào ào nhảy lên lôi đài, cùng các thiếu niên thiếu nữ giao thủ với nhau.

- Đang đang!

- Bang bang!

Nhất thời trên lôi đài, thanh âm lưỡi mác đụng chạm, chưởng quyền đối kháng thỉnh thoảng truyền ra, hơn nữa chung quanh thỉnh thoảng la lên thanh âm trợ uy, rất xa cũng có thể nghe được tiếng náo nhiệt ồn ào truyền ra.

Tất cả ánh mắt đều bị lôi đài hấp dẫn, cũng không có người chú ý thân ảnh thiếu niên ở trên núi hoang kia.

- Tấm bia đá làm sao có thể nát nhỉ, sau thức thứ nhất hẳn còn có thức thứ hai a.

Trên núi hoang, Đỗ Thiếu Phủ ở trong một đống đá vụn đông bái tây tìm, giơ lên vô số tro bụi, tử bào trên người đã che đậy tro bụi, trong miệng thì thào nói nhỏ, mặt đầy bụi đất.

- Quên đi, xem ra nơi này thật không có thức thứ hai tồn tại.

Đỗ Thiếu Phủ từ trong đá vụn đi ra, hai tay vỗ vỗ áo choàng, tro bụi tràn ngập, trên khuông mặt cương nghị duệ chí, ánh mắt sáng thâm thúy, ẩn ẩn có ánh sao lóe ra, bộ dáng giờ phút này, nơi nào như ngốc tử mà cả thành đồn đại.

- Oanh.

Thủ ấn ngưng kết, trong lòng bàn tay của Đỗ Thiếu Phủ, một dòng khí màu vàng bắt đầu khởi động, tử bào chấn động, làm không gian chung quanh khí lãng dao động, như muốn chấn vỡ dòng khí, cả người cũng có thêm một loại khí thế bá đạo không hiểu.

- Tu luyện thành công thức thứ nhất này, Võ mạch hẳn là đến nhị phẩm mà thôi.

Cảm giác mười năm này lĩnh ngộ ra thức thứ nhất trên tấm bia đá, trong cơ thể biến hóa, trên khuông mặt của Đỗ Thiếu Phủ lộ ra nụ cười vừa lòng, thức thứ nhất thần bí trong tấm bia đá kia chính là trời sinh chuẩn bị cho phế mạch, dĩ nhiên có thể chữa trị Võ mạch, có thể để phế Võ mạch tu luyện.

Trên tấm bia đá lít nha lít nhít bí văn, giống như có liên quan tới chữa trị Võ mạch. Tốt xấu cũng là xuất thân thế gia tu võ, Đỗ Thiếu Phủ cảm giác trình tự Võ mạch của mình hẳn là tương đương Võ mạch nhị phẩm của người khác.

Bất quá Đỗ Thiếu Phủ cũng phát hiện Võ mạch trên người mình tựa hồ có chút đặc biệt, tuy tương đương Võ mạch nhị phẩm của người khác, bất quá lại không phải Võ mạch nhị phẩm bình thường có khả năng so sánh.

Tu luyện thành thức thứ nhất có thể chữa trị Võ mạch đến Võ mạch nhị phẩm, nếu về sau có thể tìm được thức thứ hai, thức thứ ba,… vậy Võ mạch có thể đạt tới loại độ cao nào, điều này làm cho trong lòng Đỗ Thiếu Phủ cực kì chờ mong.

- Ít nhất, về sau có thể tu luyện, bất quá, cái tên ngốc tử này phải nghĩ biện pháp xóa đi mới tốt.

Đỗ Thiếu Phủ thu lại thủ ấn, huyền khí từ từ biến mất ở trong lòng bàn tay, ánh mắt lộ ra ý cười, bản thân chính là ngốc tử nổi danh toàn bộ Thạch Thành, những năm gần đây, tất cả mọi người thực moi mình thành ngốc tử a.

Đối với ngốc tử, mấy năm nay Đỗ Thiếu Phủ không thèm để ý, thậm chí mừng rỡ nhìn thấy người khác thực coi hắn là ngốc tử, chỉ có như vậy bản thân ở trước tấm bia đá lĩnh ngộ mới không có người quấy rầy.

Nhưng hiện tại đã lĩnh ngộ có chút thành tựu, một ngốc tử ở trên đường tu võ, sẽ không chiếm được tài nguyên trong tộc duy trì, mà hiện tại tài nguyên đúng là bản thân cần, huống chi mỗi ngày bị người coi là ngốc tử, cũng không phải chuyện tốt gì, mười năm này mất đi gì đó, Đỗ Thiếu Phủ cảm thấy, bản thân cũng nên chậm rãi lấy về.

- Bang bang!

Trên lôi đài, mười mấy hậu bối Đỗ gia mười ba mười bốn tuổi, hoặc bàn tay trần, hoặc nắm đao kiếm, đang cùng mười mấy đại hán giao thủ.

Mười mấy hậu bối Đỗ gia này tuy nhỏ tuổi, nhưng đối mặt các đại hán nhảy lên lôi đài, đều có vẻ thành thạo, cơ hồ một chiêu hai chiêu là có thể đánh bại đối phương, làm không ít người xem âm thầm kinh ngạc, đối với Đỗ gia cũng càng kính sợ.

- Không phải là chống lại ba chiêu sao, liều mạng a.

- Lúc này nhất định phải trở thành Hộ vệ Đỗ gia, hợp lại a.

Một đám đại hán nhìn thấy những thiếu niên thiếu nữ Đỗ gia kia lợi hại, cũng càng hưng phấn, nếu như bọn hắn tiến vào Đỗ gia, may mắn tu luyện được một chiêu nửa thức, như vậy không phải liền lợi hại sao.

Chẳng qua các đại hán này hưng phấn xông lên, cả đám có thể chống đỡ ba chiêu bất bại ít không có mấy, không đến một canh giờ, ước chừng hai ba trăm người xoa tay lên lôi đài, nhưng cả đám đều không ngừng bị đánh rơi xuống, bất quá mười mấy thiếu niên cùng thiếu nữ kia cũng thở hổn hển, phỏng chừng tiêu hao đã không sai biệt lắm.

Cuối cùng cũng có hai mươi người miễn cưỡng chống đỡ ba chiêu, không ít trên người đều mang theo thương thế, nhưng có thể ở lại trên lôi đài, đều hưng phấn kích động không thôi.

Ánh mắt mọi người đều dừng ở trên lôi đài, Đỗ Thiếu Phủ từ trên núi đi xuống, cũng không có người chú ý tới hắn.

Đỗ Thiếu Phủ chen vào trong đám người xem náo nhiệt, nhìn các đường đệ đường muội ở trên lôi đài ra tay, có đôi khi còn nhíu mày, tựa hồ cân nhắc cái gì, sau đó hai tay ở trong tay áo hơi hơi biến hóa.

- Đỗ gia vũ kỹ, sao sơ hở chồng chất, chẳng lẽ là ta suy nghĩ nhiều.

Trong miệng thì thào nói nhỏ, trong đám người, sắc mặt của Đỗ Thiếu Phủ càng ngày càng nghi hoặc, trước kia cũng xem qua người trong gia tộc luyện tập vũ kỹ, khi đó còn chút xem không hiểu, sau khi lĩnh ngộ nhất thức trên tấm bia đá kia, đối với Đỗ gia vũ kỹ, cảm giác giống như có thể minh bạch vài thứ.

Mà đến hiện tại, Đỗ Thiếu Phủ nhìn này gia tộc vũ kỹ, rõ ràng cảm giác ra không ít lỗ hổng, rất nhiều đều là sơ hở chồng chất.

- Ngừng, hai mươi danh ngạch đã đủ, thông báo tuyển dụng đến vậy chấm dứt.

Sau khi một hán tử gầy gò lấy một ngụm tiên huyết làm cái giá chống đỡ ba chiêu, Đỗ Khi ở một góc lôi đài đi lên phía trước, nhìn các hán tử chống đỡ được ba chiêu nói:

- Chúc mừng các ngươi về sau gia nhập Hộ vệ đoàn của Đỗ gia, có thương tích đợi đến Đỗ gia y quán sẽ trị liệu miễn phí.

- Đa tạ phó thống lĩnh.

Hai mươi đại hán cao hứng gật đầu, thân là Hộ vệ Đỗ gia, đãi ngộ liền không giống.

- Ai, danh ngạch đã đủ rồi sao, hôm nay đến không.

- Người Đỗ gia thật là mạnh, tuổi còn nhỏ liền cường hãn như thế!

Theo Đỗ Khi tuyên bố chấm dứt, không ít hán tử nguyên bản chờ lên đài hối hận không thôi, sớm biết liền sớm một chút xếp hàng chờ lên sân khấu, đám người vây xem náo nhiệt ở trong tiếng nghị luận hưng phấn chuẩn bị tán đi.

Mười mấy hậu bối Đỗ gia cũng vốn định rời đi, đối với bọn họ mà nói hôm nay chính là bước đầu thử tay nghề, cùng bình thường ở trong tộc lẫn nhau luận bàn, loại thử tay nghề này là không đồng dạng.

- Chậm đã.

Nhưng lúc này, trong hai mươi hán tử chống đỡ ba chiêu kia, một hán tử vẻ mặt cặn bã, làn da thoáng ngăm đen, hình thể khôi ngô nhảy ra, nhìn Đỗ Khi, cố lấy dũng khí nói:

- Phó thống lĩnh, có phải chỉ cần đánh bại hoặc ngang tay một đệ tử dòng chính của Đỗ gia, có thể trở thành đội trưởng hộ vệ không?

Đăng bởi: admin

Truyện Tiên Hiệp hay