Lăng Diêu Hồng và Lăng Thiếu Nghị đang thưởng thức tay nghề nấu ăn của Kỳ Hinh cũng nghe thấy những lời ác ý của Lăng Thiếu Đường, hai người vội vàng đứng lên.

- Chị dâu, chị sao rồi? – Lăng Thiếu Nghị lo lắng hỏi.

Kỳ Hinh vô lực lắc đầu, cô chống tay lên hàng rào của vườn hoa, sợ hãi đến mức suýt nữa thì ngã.

- Tiểu Hinh, con nói cho bố biết đi, có phải Thiếu Đường lại ức hiếp con không? Cái thằng này vô liêm sỉ quá! – Lăng Diêu Hồng tức đến run người.

Nước mắt Kỳ Hinh trào ra: “Bố, sao Thiếu Đường lại hận con đến vậy?”

- Chuyện này… – Lăng Diêu Hồng thở dài – Thật ra không phải nó hận con mà là hận bố. Tiểu Hinh, là bố hại con!

- Bố, rốt cuộc là có chuyện gì? – Kỳ Hinh vội vàng hỏi.

- Nói ra thì dài lắm, tóm lại là Thiếu Đường trút hết hận thù của nó với bố lên người con! – Rõ ràng là Lăng Diêu Hồng không muốn nhắc đến nguyên nhân của sự việc, trông ông lúc này lại càng thêm trống trải. Ông quay người rời khỏi vườn hoa.

Kỳ Hinh đưa mắt nhìn những khóm hoa bỉ ngạn mình trồng. Cô biết Lăng Thiếu Đường không quan tâm đến cô, vậy mà cô còn nghĩ linh tinh gì vậy chứ? Nghĩ đến việc vì muốn tạo ra một không gian lãng mạn cho hai người nên mới trồng hoa, cô lại cảm thấy bản thân mình thật là ngốc nghếch.

Lăng Thiếu Nghị thấy Kỳ Hinh bất lực, quyết định không giấu diếm cô nữa: “Thật ra, em là em trai cùng cha khác mẹ với anh cả!”

Kỳ Hinh ngẩng đầu lên, dường như có thể thấy bóng dáng của Thiếu Đường từ trên người Lăng Thiếu

- Năm đó vì sự xuất hiện của em nên hạnh phúc gia đình vốn có của anh cả đã bị hủy hoại, sau đó mẹ cả, cũng là mẹ ruột của anh ấy không chịu đựng được đả kích nên đã qua đời. Sau khi em được bố đưa về đây sống, hận thù của anh cả càng ngày càng tăng lên! – Lăng Thiếu Nghị chậm rãi kể lại chuyện cũ, ánh mắt đầy bi thương.

Kỳ Hinh nhìn Lăng Thiếu Đường đứng trước mặt mình, đó là một người đàn ông hòa nhã, dù có khuôn mặt khá giống Lăng Thiếu Đường nhưng tính cách lại hoàn toàn khác nhau.

- Nếu như vậy thì chị có thể giải thích tâm trạng của Lăng Thiếu Đường, nhưng chị nghĩ áp lực và sự khổ sở trong lòng bố và em không ít hơn Thiếu Đường là bao, đã nhiều năm như vậy rồi mà anh ấy không bỏ qua được, cần gì tự hành hạ bản thân như vậy chứ?

Lăng Thiếu Nghị nở nụ cười chua xót: “Có lẽ thời gian sẽ làm anh ấy nghĩ thông suốt, cho nên chị phải có lòng tin vào anh ấy!”. Lăng Thiếu Nghị nhìn Kỳ Hinh rồi an ủi cô.

- Ừ, chị tin Thiếu Đường nhất định sẽ nghĩ thông suốt! – Kỳ Hinh động viên tinh thần cho bản thân. Cô ngước đôi mắt đẹp lên nhìn Lăng Thiếu Nghị rồi mỉm cười – Thiếu Nghị, cám ơn em!

Khuôn mặt anh tuấn của Lăng Thiếu Nghị cũng nở nụ cười tươi, sau đó anh đưa mắt nhìn vườn hoa.

- Đây là hoa bỉ ngạn chị trồng à? Đã nảy mầm rồi! – Anh có vẻ ngạc nhiên rồi đùa với Kỳ Hinh – Thì ra chị là cao thủ trồng cây!

Kỳ Hinh bị chọc cười, trong lòng cảm thấy vui vẻ hơn nhiều.

- Em cũng biết một ít về hoa bỉ ngạn, loài hoa đó đỏ như lửa, diễm lệ mà không khoa trương! – Lăng Thiếu Nghị nhìn hoa bỉ ngạn đang nảy mầm rồi nói.

- Đúng thế, loài hoa này cũng giống như tình yêu vậy, tuy tươi đẹp nhưng đôi khi cũng khiến con người ta thấy rét lạnh! – Kỳ Hinh nhớ tới chuyện giữa cô và Lăng Thiếu Đường.

- Nhưng có một chuyện có lẽ chị không biết… – Ánh mắt Lăng Thiếu Nghị vụt qua tia tình cảm khác lạ.

- Cái gì? – Kỳ Hinh hỏi.

- Sở dĩ hoa bỉ ngạn đẹp là vì nó có chứa chất kịch độc, khi nọc độc của hoa ngấm vào cơ thể thì cũng như tình yêu đã tuyệt vọng, không thể cứu vãn được nữa!

Kỳ Hinh nhìn Lăng Thiếu Nghị rồi lại nhìn hoa bỉ ngạn trong vườn, cảm giác lạnh lẽo dần dâng lên trong lòng cô.

Đăng bởi: admin