Sau khi tiệc kết hôn kết thúc Trần Linh Giang và Sam  cùng một đám thuộc hạ, lái xe hộ tống Tần Gia Uy và Đường Vịnh Hi về biệt thự Tần Gia.

Vừa khom người chuẩn bị ngồi vào trong xe, Đường Vịnh Hi nghe được giọng nói máy móc của Trần Linh Giang vang lên từ phía sau.

Trần Linh Giang nhìn thấy Quyển Ni định theo sau Đường Vịnh Hi ngồi vào trong xe, cô liền vươn tay chặn Quyển Ni lại.

“Tiểu thư, xin cô dừng lại.”

Đường Vịnh Hi bực bội cau đôi mày thanh tú của mình lại, cô với nét mặt hầm hầm nhìn Tần Gia Uy lúc này thật lãnh đạm ung dung ngồi ở vị trí sát cửa sổ trong xe.

“Quyển Ni là cận vệ của tôi, em ấy sẽ cùng tôi dọn vào Tần Gia.”

Nghe Đường Vịnh Hi nói vậy ánh mắt sắc bén của Trần Linh Giang liền nhìn sang Lão Đại chờ xem quyết định của anh.

Khuôn mặt lạnh tanh của Tần Gia Uy vẫn thản nhiên nhìn về phía trước, ánh mắt lạnh lùng liếc nhìn Quyển Ni.

Trong lòng Tần Gia Uy hiện lên tia nghi ngờ, cô gái này khỏang chừng 20 tuổi nhưng nhìn vào ánh mắt vô tình pha lẫn tia độc ác làm Tần Gia Uy cảm giác cô gái này không đơn giản.

“Được!.”

Nghe Tần Gia Uy nói vậy Trần Linh Giang mới chịu rút tay về, để Quyển Ni ngồi vào trong xe.

Lúc này nét mặt nghiêm túc của Quyển Ni mới thả lỏng ra không còn căng thẳng nữa, trong lòng Quyển Ni đang lo lắng sợ Tần Gia Uy không đồng ý để cô lại bên cạnh chủ nhân.

Đường Vịnh Hi ngồi ngay chính giữa cô nhíu mày cảm giác khó chịu với mùi rượu nồng nặc tỏa ra từ trên người của Tần Gia Uy.

Đường Vịnh Hi ngồi nép mình sát vào người Quyển Ni để tránh xa anh ra.

Tuy Đường Vịnh Hi tỏ ra thái độ chán ghét, nhưng không biết vì sao ánh mắt cô lại vô tình liếc trộm anh.

Lúc này khuôn mặt anh đã trở nên tái xanh vì bị ảnh hưởng bởi chất cồn, anh mệt mỏi nhắm mắt lại, hơi thở đều đều làm Đường Vịnh Hi cứ ngỡ anh đang ngủ say.

Chắc có lẽ khi Tần Gia Uy say trên người anh tỏa ra thứ gì đó hấp dẫn thu hút sự chú ý của Đường Vịnh Hi, làm cô không thể kiềm chế được sự khao khát trong lòng mình.

“Em nhìn tôi.....đủ chưa?.”

Giọng nói trầm khàn mang theo chút phong tình của Tần Gia Uy làm Đường Vịnh Hi giật nảy mình,

không chỉ Đường Vịnh Hi ngay cả Trần Linh Giang và Sam cũng kinh ngạc không thôi.

Trần Linh Giang không dám quay đầu lại nhìn Lão Đại, cặp mắt ưu tư nhìn ra ngòai cửa sổ.

Ngoài Tần Gia Duyên và Hàn Mạc ra, Đường Vịnh Hi là người đầu tiên anh gọi bằng Em.

“Tôi nhìn anh khi nào?

Anh đừng có tự mãn.”

Đường Vịnh Hi với khuôn mặt ửng hồng vì xấu hổ, cô không thể để mình bị yếu thế trước mặt anh.

“Ừm...........”

Tần Gia Uy điềm nhiên Ừm một tiếng làm Đường Vịnh Hi không hiểu rõ ý nghĩa của cái Ừm này của anh.

“Anh đang xem thường cô chăng.”

Trong lòng Đường Vịnh Hi càng tức giận với thái độ bất nhã này của Tần Gia Uy, người gì không biết phép lễ nghi, nói chuyện với người khác nhưng cặp mắt vẫn nhắm nghiền.

Trong lúc Đường Vịnh Hi đang nổi giận đùng đùng đột nhiên cặp mắt sắc bén mang theo tà khí của Tần Gia Uy mở toang ra làm cô hết hồn.

Anh lập tức ngồi thẳng người dậy, cánh tay cường tráng vươn tới ôm gọn Đường Vịnh Hi vào lòng, bàn tay mạnh mẽ của anh xoè ra để bảo vệ đầu của cô.

“Cúi xuống.”

“Kétttttttttt.......................”

Tần Gia Uy vừa nói xong đột nhiên Sam phắng gắp, tiếng phắng xe chói tai làm Đường Vịnh Hi kinh ngạc trong lòng.

Quyển Ni ngồi bên cạnh theo phản ứng tự nhiên cô lập tức nắm chặt con dao nhỏ được ẩn giấu trong tay áo.

Đường Vịnh Hi đã căn dặn cô, không đến lúc nguy hiểm đến tính mạng, cô tuyệt đối không được ra tay để lộ thân phận của mình.

Vì chiếc xe đột nhiên ngừng gắp làm cho mọi người bị sức mạnh dồn về phía trước, cũng may Đường Vịnh Hi được Tần Gia Uy bảo vệ trong lồng ngực ấm áp của anh, nên cô không bị chút tổn thương gì.

“Pằng.....pằng.......pằng......”

Đột nhiên hàng lọat tiếng súng vang lên từ tứ phía, những tiếng doang doang khi mấy viên đạn không ngừng va chạm vào xe của Tần Gia Uy rồi lần lượt bất lực rơi xuống mặt đất, làm Đường Vịnh Hi và Quyển Ni nhìn nhau bằng ánh mắt ngỡ ngàng.

Đường Vịnh Hi nhanh chống quan sát tình cảnh trước mắt, xe của Tần Gia Uy không hề hấn gì với trận mưa đạn vừa rồi.

Lúc này trong lòng cô càng khâm phục sự trù liệu của Tần Gia Uy, cô không ngờ xe của Tần Gia Uy đều là những chiếc xe được cải tiến để chống đạn.

Nhìn thấy Đường Vịnh Hi thất thần nhìn cảnh trước mắt, Quyển Ni lập tức khều nhẹ cô.

Đường Vịnh Hi chợt bình tĩnh lại, cô nhanh trí đóng một màn kịch khơi gợi sự thương xót trong lòng của Tần Gia Uy.

Cô cố tình phản ứng giống như những cô gái bình thường, khi ở trong tình cảnh mưa bơm bão đạn, điều đầu tiên họ làm chính là hét lên trong sự kinh hãi.

“Ahhhhhhhhhh........Ahhhhhhhhh.....”

Tiếng thét chói tai của Đường Vịnh Hi vang lên, hai tay cô run lẩy bẩy ôm chặt vòng eo của Tần Gia Uy.

Tòan thân Tần Gia Uy cứng đờ vì sự tiếp xúc thân mật này của cô, nhưng không biết vì sao lần này anh không có cảm giác bài xích.

Tần Gia Uy nhíu mày kinh ngạc với phản ứng quá quắt này của Đường Vịnh Hi, lúc này anh có thể cảm giác được cô rất sợ, toàn thân cô không kiềm chế được rung như cầy sáy.

“Chỉ là chuyện nhỏ em không cần phải sợ.

Có tôi ở đây không ai dám làm hại đến em.”

Giọng nói dửng dưng không hề dao động, cùng với ánh mắt kiên định muốn trấn an Đường Vịnh Hi.

Cô cắn chặt đôi môi gợi cảm của mình nhìn anh bằng ánh mắt bất lực, gật đầu trong vẻ tin tưởng.

Tình huống nguy kịch này đối với Đường Vịnh Hi chẳng là gì cả, nhưng không biết vì sao khi nghe Tần Gia Uy nói vậy, trong lòng cô thật sự tin rằng nếu cô gặp nguy hiểm anh sẽ đứng ra bảo vệ không để cô bị chút tổn thương gì.

Đăng bởi: admin