Sau

khi đóng xong màn kịch tiểu bạch thỏ trong lòng anh, tầm mắt yếu đuối

vừa rồi của Đường Vịnh Hi liền được thay thế bởi cặp mắt sắc bén thâm

độc.

Cô chuyển tầm mắt của mình nhìn vào mấy chiếc xe Jeep với tốc độ

120km một giờ, như cơn lốc xông thẳng về phía xe của Tần Gia Uy.

Xe

của bọn họ càng lúc càng đến gần hơn, lúc này Đường Vịnh Hi mới nhìn rõ,

trên tay mỗi người đều cầm một khẩu súng tự động, họ nhắm vào xe của

Tần Gia Uy liên tục nã đạn.

“Pằng.....pằng....pằng....pằng...pằng”

Đường

Vịnh Hi nép sát khuôn mặt kiều diễm của mình vào lồng ngực của Tần Gia

Uy, cô dùng hai tay bịt lại hai tai của mình, sau khi tiến súng tạm dừng

lại cô mới từ từ ngước mặt lên nhìn về phía trước.

Sam và Trần Linh Giang mỗi người rút từ bên hông cửa xe ra một khẩu súng tiểu liên.

Trần

Linh Giang ấn cửa nóc vận hành bằng điện ra, trên tay cầm súng tiểu

liên vươn người ra khỏi nóc, nhắm vào những chiếc xe của kẻ địch bắn tới

tấp.

Sam vừa lái xe vừa quan sát tình hình, anh lạng lách đánh võng một cách điêu luyện.

Trần

Linh Giang và Sam ăn ý vô cùng, Sam vừa đánh tay lái qua bên trái Trần

Linh Giang liền hiểu ý xoay người qua bên phải để bắn vào kẻ địch.

Trong

tình huống rối loạn này, Đường Vịnh Hi không hề nhìn thấy chút băn

khoăn hay lo ngại gì trên khuôn mặt lạnh như băng của Tần Gia Uy, giống

như chuyện này đối với anh chẳng nhằm nhò gì cả.

Cặp mắt chim ưng đầy sát khí nhìn chăm chăm vào cô vợ đang nhìn mình không chớp mắt.

Nhìn thấy cặp mắt sáng lung linh của Đường Vịnh Hi nhìn mình, không biết vì sao trong lòng anh lại cảm giác vui hẳn lên.

“Em còn sợ không?.”

Đường Vịnh Hi nhìn Tần Gia Uy lắc đầu, cô không hiểu vì sao mình lại nghe lời đến như vậy.

Chỉ cần anh hỏi thì cô sẽ ngoan ngoãn trả lời.

“Tiêu rồi, tiêu rồi.

Đường Vịnh Hi mày bị trúng tà rồi, cái gì là cho anh ấy sống trong địa ngục, chắc mày mới là người sống trong địa ngục.”

Ánh

mắt của Tần Gia Uy chợt hiện lên ý cười khi anh nhìn thấy nét mặt chán

nãn của Đường Vịnh Hi, anh biết trong lòng cô đang nghĩ gì.

“Lão đại!

Nhị gia, Doãn Kỳ và Nhật Trung đã tới.”

Đột nhiên giọng nói của Sam cắt ngang dòng suy nghĩ của hai người.

Tần Gia Vỹ cùng thuộc hạ dẫn đầu năm chiếc xe Jeep được cải tiến thành một vũ khí thật nguy hiểm lần lượt đuổi theo.

“Pằng......pằng......pằng....”

Trong

lúc này những tiếng súng vang lên làm vang dội cả bầu trời, Đường Vịnh

Hi nhìn thấy mấy chiếc xe của kẻ địch bị thuộc hạ của Tần Gia Uy bắn

trúng nên lạc tay lái đụng vào nhau, vang lên tiếng nổ 'long trời lỡ

đất'.

“Đùng........đùng.....đùng.....”

Mấy

chiếc xe lần lượt bị nổ tung, một luồng khói đen dầy đặc cùng với ánh

lửa màu cam loe loét bao phủ cả bầu trời, từ trong ánh mắt của Tần Gia

Uy cô có thể nhìn thấy sự tàn nhẫn vô nhân đạo.

Ánh lửa màu đỏ phản

chiếu trong ánh mắt của anh nhìn vào thật nguy hiểm, giống y như ma quỷ

muốn lấy mạng của bất kỳ ai dám đối đầu với anh.

Đúng như câu' nhân từ với kẻ địch là tàn nhẫn với bản thân'.

Trong

thế giới của Tần Gia Uy chỉ có hai loại người, một là bạn hai là kẻ

thù, một khi đã là kẻ thù thì anh sẽ tuyệt đối không thủ hạ lưu tình.

Sau khi kẻ địch đã toàn bộ bị hạ gục, Tần Gia Uy mới nhếch môi lên thành một nụ cười vừa ý.

“Ra lệnh cho Doãn Kỳ, điều tra thân phận của bọn họ, tiêu diệt toàn bộ.”

Lời nói thản nhiên nhưng lại vô cùng độc ác của Tần Gia Uy, làm Đường Vịnh Hi cảm giác thấp thỏm trong lòng, phải anh là ai?



Lão Đại của Tần Gia, một người không nên chọc tới, vì anh giống y như

một con sói hung hăng, một khi gậm cắn được con mồi thì tuyệt đối sẽ

không buông tha.

Quyển Ni ngồi bên cạnh cô thu hết mọi việc vừa mới xảy ra vào cặp mắt sắc bén của mình, trong lòng cô thầm nghĩ.

“Người của Tần Gia quả thật không thể xem thường.”

Sau

khi nói xong Tần Gia Uy ra lệnh cho Sam lái xe về biệt thự Tần Gia, bỏ

lại sau lưng một màn hỗn loạn cho Tần Gia Vỹ ở lại thu dọn bãi chiến

trường.

Xe

của họ chậm rãi tiến vào một khu cách biệt với bên ngoài, một toà lâu

đài nằm ngay ven biển thật hùng vĩ thật oai hùng làm Đường Vịnh Hi hơi

bất ngờ trong lòng.

Cô đã sống tại đây từ nhỏ đến lớn, nhưng chưa bao giờ biết đến một nơi đẹp như thế này.

Đường Vịnh Hi đảo cặp mắt khôn ngoan của mình một vòng, cảnh tượng nguy nga tráng lệ này làm cô phải giật mình kinh ngạc.

Tại mỗi một góc cạnh đều có cận vệ trên tay cầm những khẩu súng tiểu liên nghiêm ngặt canh chừng.

Từ thiết kế cho đến sự phòng thủ làm cô hiếu kỳ muốn tìm hiểu sâu hơn về người đàn ông được gọi là chồng này.

Cánh cổng tự động đột nhiên được mở ra, giống như đang chào đón chủ nhân của mình.

Xe

dừng lại trước cửa biệt thự, Trần Linh Giang lập tức xuống xe, cô cung

kính mở cửa xe cho Tần Gia Uy, anh không quan tâm đến Đường Vịnh Hi một

mình uy nghiêm bước xuống.

“Phu nhân.”

Trần Linh Giang nhìn thất nét mặt giận dữ muốn phun ra lửa của Đường Vịnh Hi liền lên tiếng.

Đường Vịnh Hi tao nhã bước xuống xe, bất đắc dĩ đi theo Tần Gia Uy vào trong.

Vừa bước vào cửa chính hai mươi người giúp việc lập tức đứng trước cửa hành lễ với Tần Gia Uy và cô.

“Thiếu Gia, Thiếu Phu nhân.”

Chỉ có thuộc hạ của anh mới gọi anh là Lão Đại, còn người giúp việc tại Tần Gia đều gọi anh bằng Thiếu Gia.

Tần

Gia Uy không nói gì anh chỉ gật đầu một cái rồi bước thẳng lên tầng

hai, để lại một mình Đường Vịnh Hi đứng ngay cửa chính nhìn theo bóng

lưng lạnh lẽo mang theo sự ngông cuồng xem trời bằng vung của anh.

Đường

Vịnh Hi chưa từng có cảm giác nhục nhã như bây giờ, dù sao cô cũng là

thiên kim tiểu thư, được kẻ hầu người hạ vậy mà Tần Gia Uy xem cô y như

không khí không tồn tại.

Đường Vịnh Hi tức giận nghiếng răng tự nói với bản thân mình.

“Được!

Anh dám xem thường cô, vậy cô sẽ khiến anh đích thân đến đón cô về Tần Gia.”

Đường Vịnh Hi với nét mặt hầm hầm lập tức xoay người lại rời khỏi Tần Gia, Quyển Ni thấy vậy liền vội vàng theo sau cô.

Tất cả mọi người đều kinh ngạc với hành động lớn mật này của cô, Trần Linh Giang lo lắng đuổi theo Đường Vịnh Hi.

“Phu nhân, cô định đi đâu?.”

Vừa nói Trần Linh Giang vừa giữ chặt cánh tay của Đường Vịnh Hi, không để cô rời khỏi Tần Gia.

Đăng bởi: admin