Nam Liệt, Hàn Mạc, Lôi Lạc Thiên và Trình Lam, bốn người nhìn nhau bằng ánh mắt tán thưởng.

Họ không ngờ thời gian mấy năm ngắn ngủi vậy mà Tần Gia Uy đã lột xác thành một người hoàn toàn khác, một người không chỉ khí thế mà ngay cả lối suy nghĩ cũng thâm sâu khó lường hơn.

Tần Gia Uy không để ý đến họ, một tay anh cầm chặt Huyết Lệ tay còn lại anh đè lên khẩu súng trên bàn.

Tay anh ấn nhẹ Huyết Lệ gạch một đường thẳng từ bên trái qua bên phải của khẩu súng.

Sau khi xong anh thu lại Huyết Lệ nắm trong lòng bàn tay, ngồi thoải mái ngã lưng vào ghế sofa.

Tất cả mọi người nghi ngờ trong lòng, chẳng lẽ Tần Gia Uy chỉ muốn cho họ xem Huyết Lệ có thể để lại một đường xước trên khẩu súng thôi sao?.

Nhìn thấy khuôn mặt chưa hiểu gì của bọn thuộc hạ, Trình Lam vươn tay tháo xuống cây kẹp trên tóc của mình, cô nhìn Tần Gia Uy nhếch môi cười khen ngợi.

Trình Lam thản nhiên búng cây kẹp trong tay của mình thẳng vào khẩu súng trên bàn.

Khẩu súng bị cây kẹp của Trình Lam chạm vào văng ra thành hai mảnh.

Sự kinh ngạc hiện lên rõ ràng trong ánh mắt của tất cả mọi người, không ai có thể tin nổi Huyết Lệ lại sắc bén đến như vậy, chỉ cần dùng sức một chút là có thể chém sắt như chém bùn.

“Mau chúng ta đi đến tầng hai, ở đó có một cái cửa sổ lớn, chỉ cần làm vỡ được nó thoát ra ngoài là việc dễ như trở bàn tay.”

Ngạn Hùng nhìn mọi người khẩn trương nói, còn chần chừ nữa không biết bọn người của tổ chức Shadow sẽ giở ra trò gì.

Nghe Ngạn Hùng nói vậy mọi người đều đứng lên đi ra khỏi phòng.

Người của Lôi Lạc Thiên, Nam Liệt và Tần Gia Uy chia thành ba nhóm đi vào trong thang máy xuống tầng hai.

Sau khi đến tầng hai tất cả mọi người đều tụ tập lại trước cái cửa sổ lớn, từ chỗ họ đang đứng cách mặt đặt khoảng chừng 10m.

Với năng lực của bọn họ từ đây nhảy xuống đất, chỉ là chuyện nhỏ không đáng kể.

Con ngươi đen nhánh của Nam Liệt hiện lên nỗi lo âu khắc khoải, anh trầm mặt mím đôi môi mỏng của mình lại thành đường thẳng.

Nam Liệt trầm tư suy nghĩ một chút , đột nhiên anh nói nhỏ vào tai của Việt Vũ điều gì, Việt Vũ liền vội vàng cùng hai tên thuộc hạ rời đi.

Lúc này Tần Gia Uy một mình bước tới trước cửa sổ, anh nhìn chăm chăm vào tấm kính nói.

“Lôi phu nhân, tôi cần sự giúp đỡ của cô.”

Trình Lam không nói gì liền bước tới, cô biết Tần Gia Uy muốn cô làm gì.

Trình Lam nhẹ nhàng xoay chiếc nhẫn trên tay cô.

Một sợi dây màu bạc bén như gươm xuất hiện.

Tất cả mọi người vừa lo lắng nhưng trong lòng họ lại rất chờ mong, họ muốn xem Tần Gia Uy và Trình Lam định làm gì.

Tần Gia Uy bất đầu dùng sức ấn mạnh Huyết Lệ vào trên mặt kính kéo một đường thẳng xuống, Trình Lam lập tức dùng cộng dây bạc sắc bén của mình gạch thêm một đường ngay chỗ Huyết Lệ vừa cắt xuống.

Tuy Huyết Lệ là một vật vô cùng sắc bén, nhưng cũng không có khả năng cắt thấu kính chống đạn, nên Tần Gia Uy muốn mượn thêm sức của chiếc nhẫn trên tay Trình Lam.

Huyết Lệ và chiếc nhẫn đã cắt xong một cái hình vuông vừa đủ để một người chui ra ngoài, nhưng dù cả hai có sắc bén đến đâu đi chăng nữa cũng không thể làm vỡ được miếng kính chống đạn.

“Lui xuống.”

Tần Gia Uy lên tiếng, tay anh thò vào trong túi áo vest lấy ra một khẩu súng lục, chân anh bất giác lui về phía sau hai bước.

Tần Gia Uy xoay mặt lại nhìn mọi người nói với giọng nghiêm túc.

“Che tai lại.”

Vừa nói xong những tiếng súng chói tai lập tức vang lên.

“Pằng.........pằng........pằng........”

Tiếp theo sau đó là tiếng kính vỡ loảng choảng thật lớn làm rung rinh cả toà cao ốc.

Những vị khách đang ở tầng trên bị kinh động, ai nấy đều hốt hỏang theo phản ứng tự nhiên họ nép người xuống mặt đất, trong lòng họ thầm nghĩ vừa rồi là cơn động đất, sau khi lấy lại tinh thần mọi người hỗn loạn chạy tứ phía tìm đường thoát.

Người của Lôi Lạc Thiên đã đứng chờ sẵn ngay cửa, họ hộ tống mọi người đến tầng hai.

Lúc này người của Lôi Lạc Thiên, và Tần Gia Uy đã an toàn rời khỏi toà cao ốc One World Trade Centre.

“Cho thuộc hạ rút lui.”

Giọng nói uy nhiêm của Tần Gia Uy ra lệnh cho Sam liên lạc với thuộc hạ của mình đang chờ ở trên sân thượng.

“Dạ, Lão Đại.”

Sam cung kính trả lời, anh lập tức lấy điện thoại di động ra gọi cho thuộc hạ.

Sau khi nhận được chỉ thị của Sam,  mấy chiếc trực thăng từ từ cắt cánh bay khỏi sân thượng của toà cao ốc.

Trong tích tắc Việt Vũ cùng thuộc hạ đã vội vàng quay trở lại, trên tay Việt Vũ cầm một ống nước chửa lửa.

“Chủ nhân, để thuộc hạ.”

Việt Vũ nhìn Nam Liệt kính trọng nói, anh biết Nam Liệt muốn buộc ống nước vào người của mình để đưa Hàn Mạc an toàn xuống mặt đất.

“Không cần.”

Nam Liệt không an tâm để mạng sống của Hàn Mạc vào trong tay của bất kỳ ai.

Nếu lỡ có chuyện gì không may xảy ra, anh sẽ dùng cả mạng sống của mình để bảo vệ cho cô.

Tất cả mọi người đứng dưới mặt đất nhìn lên tầng hai, họ nhìn thấy Việt Vũ cầm một ống nước chửa lửa buộc chặt vào người của Nam Liệt.

Tần Gia Vỹ nhìn Nam Liệt bằng ánh mắt khó hiểu, anh nhíu mày hỏi Tần Gia Uy.

“Anh hai, họ đang giở trò gì?.”

“Cuối cùng Mạc Mạc cũng đã lấy được một người đàn ông tốt.”

Tần Gia Uy không trả lời em trai của mình, anh chỉ nói một câu làm Tần Gia Vỹ đang khó hiểu càng thêm rối rắm.

Tần Gia Vỹ vươn tay gãi gãi đầu, trong lòng vẫn chưa hiểu rõ lời nói của Tần Gia Uy.

“Nam Liệt làm như vậy có liên quan gì đến chuyện làm người đàn ông tốt?.”

Trần Linh Giang nghe anh nói vậy liền cười lắc đầu.

“Nếu nhị gia không hiểu thì cứ xem thì sẽ hiểu.”

Vừa rồi khi cô đứng bên cạnh của Tần Gia Uy trong buổi tiệc, cặp mắt không ngừng quan sát Hàn Mạc, cô biết Nam Liệt làm như vậy là vì Hàn Mạc.

Hàn Mạc là người bạn nữ duy nhất của Tần Gia Uy, cũng là người phụ nữ mà cô sùng bái nhất.

Hàn Mạc không giống như người bình thường, sự gan dạ cùng với tính quyết đoán của cô so với đàn ông có hơn chứ không kém.

Đăng bởi: admin