Đường Vịnh Hi có muôn ngàn thắc mắc trong lòng, cô trợn mắt nhìn mẹ lúc này đang choàng tay qua tay cô.

Khi Miêu Tuyết Hồng nhìn thấy ánh mắt sắc bén phát ra tia lửa của con gái, bà vỗ vỗ tay nhẹ nhàng lên bàn tay của Đường Vịnh Hi để trấn an cô.

Bà thanh nhã mỉm cười ngọt ngào nói một cách khéo léo chỉ đủ bà và Đường Vịnh Hi nghe.

“Con ngoan, về nhà mẹ sẽ giải thích với con.”

Miêu Tuyết Hồng là một người rất khôn khéo, trước bao nhiêu ánh mắt thăm dò của mọi người bà không thể để mình mất thể diện.

Lúc này Tần Gia Uy từ phía dưới oai nghiêm bước lên khán đài, Tần Gia Vỹ và Nhật Trung cung kính đi theo sau anh.

Nhìn vào tướng mạo oai phong lẫm liệt của Tần Gia Uy, mọi người đều đoán được phần nào thân phận của anh.

Chỉ có Tần Lão Đại của bang Mafia Tần Gia mới có khí thế oai hùng, làm cả căn phòng được bao phủ bởi tà khí.

Khi anh bước lên khán đài cặp mắt chim ưng sắc bén nheo lại nhìn mọi người với vẻ ngông cuồng, sự ngạo mạn cùng với khí chất kiêu ngạo tỏa ra từ trên người của anh, không phải muốn có là có thể có được nó xuất phát từ bản chất của anh.

Đường Chấn Nam bước đến đứng bên cạnh Tần Gia Uy với vẻ mặt tươi cười, ánh mắt hãnh diện nhìn vào mọi người phía dưới giới thiệu con rể tương lai của mình.

“Người này chính là Tần chủ tịch của tập đoàn Tần Thị, cũng là con rể tương lai của tôi.”

Nghe ba nói vậy Đường Vịnh Hi liền liếc nhìn Tần Gia Uy, lúc này khuôn mặt của anh vẫn như tảng băng ngàn năm, tuy anh là một người đàn ông với vẻ bề ngoài xuất sắc không ai sánh bằng, nhưng lại là một khúc gỗ không biết thương hoa tiếc ngọc là gì.

Lục Cẩn Phi đứng dưới khán đài, bàn tay đang đặt bên hông đột nhiên siết chặt lại thành nắm đấm.

Trong lòng anh thật không cam tâm, đáng lẽ ra Đường Vịnh Hi phải thuộc về anh, ở đâu ra một Tần Gia Uy không biết trời cao đất dày hiên ngang đoạt lấy cô.

Lục Cẩn Phi không phải là người trong hắc đạo, nên anh không biết thân phận thật sự của Tần Gia Uy, anh ỷ ba mình Lục Cẩn Trung có quan hệ mật thiết với Đoàn Vũ Sơn, một trong những người nắm trong tay thế lực của hắc đạo nên mới to gan suy nghĩ như vậy.

Chung Tử Hồng đứng bên cạnh, khi cô nhìn thấy Tần Gia Uy bước lên khán đài trong lòng cô chợt hiện lên nỗi vui mừng khó tả, nhưng sự vui mừng đó không duy trì được bao lâu liền được thay thế bởi sự đố kỵ, khi cô nghĩ đến anh chính là chồng tượng lai của Đường Vịnh Hi em họ của cô.

Trong lòng Chung Tử Hồng thật không cam lòng, cô nghiến răng trong sự tức giận.

“Đường Vịnh Hi sao số của cô lại may mắn đến như vậy.

Sinh ra đã ngậm thìa vàng trong miệng, đến người đàn ông mà tôi để ý đến cũng đã thuộc về cô.”

Chung Tử Hồng ôm trong lòng nỗi không phục nhưng ngoài mặt vẫn giữ nguyên nụ cười niềm nở, không để lộ tâm tư của mình ra ngoài.

Sau khi buổi tiệc kết thúc, Đường Chấn Nam và Đường Vịnh Hi ngồi nghiêm túc trên ghế sofa trong thư phòng tại biệt thự Đường gia.

“Ba, chuyện kết hôn này là sao?

Sao con chưa từng nghe ba nhắc đến.”

Đường Vịnh Hi ngồi sát vào người của Đường Chấn Nam, cô nắm tay ông nói một cách nghiêm túc.

Lúc này Miêu Tuyết Hồng từ bên ngoài bước vào, trên tay bà cầm một tách cafe thơm ngon đưa đến trước mặt của Đường Chấn Nam.

“Ông dùng cafe.”

Miêu Tuyết Hồng nhìn chồng bằng ánh mắt yêu thương nói với giọng nhỏ nhẹ.

Đường Chấn Nam ngồi thoải mái dựa lưng vào ghế sofa nhận lấy tách cafe thơm ngát từ trên tay của vợ mình.

Đường Chấn Nam đưa tách cafe đến truớc mũi, ông nhắm mắt lại hít vào hương thơm tỏa ra từ trong tách cafe.

Mùi thơm nhẹ nhẹ của cafe làm thần trí ông chợt tỉnh táo lại hơn, ông tao nhã hớp một ngụm rồi khom tới đặt tách cafe lại trên bàn, giọng nói thận trọng vang lên kể cho Đường Vịnh Hi về chuyện hôn ước này.

“Vịnh Hi, con bình tĩnh nghe ba nói.

5 năm trước khi ba có ý định ứng cử làm tổng thống nước Mỹ, đột nhiên bị một đám người không rõ lai lịch ám toán.

Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, ba nghĩ mình sẽ không còn mạng để gặp  lại mẹ con của con.

Không ngờ trong lúc nguy kịch nhất Tần Gia Uy xuất hiện, cậu ấy đã cứu ba và cho bác sĩ tốt nhất chữa trị vết thương cho ba.

Sau khi vết thương đã không còn đáng ngại, Tần Gia Uy và Ba có một hiệp định. Chỉ cần Tần Gia Uy ở phía sau bảo vệ sự an toàn cho cả nhà chúng ta, khi ba được trúng tuyển chức vị Tổng thống ba sẽ gả con gái của mình cho cậu ấy.”

Đường Chấn Nam chậm rãi kể lại cho Đường Vịnh Hi nghe chuyện đã xảy ra vào 5 năm trước.

“Ba, ba bị người ta ám sát, có phải vào lúc con đi huấn luyện không?

Khi con trở về, biệt thự đã được phòng thủ một cách nghiêm ngặt hơn, con cũng từng hoài nghi về chuyện này nhưng khi hỏi mẹ, mẹ chỉ nói vì ba lo lắng cho sự an toàn của con nên mới thuê thêm vệ sĩ.”

Đường Vịnh Hi lo lắng nhìn Đường Chấn Nam nói.

“Đúng vậy!

Sau khi ba trở về Tần Gia Uy đã cho thuộc hạ của mình, đến bảo về cho cả nhà của chúng ta.”

Đường Chấn Nam không hề có ý định che giấu về việc này.

“Nhưng theo con được biết tập đoàn Tần Thị không phải là một tập đoàn nhỏ, Tần Thị còn hùng mạnh hơn cả Đường Thị của chúng ta, vậy Tần Gia Uy lấy con là vì mục đích gì?.”

Đường Vịnh Hi nhìn một cái là biết ngay dã tâm của Tần Gia Uy không đơn giản, đường đường là chủ tịch của một tập đoàn đứng nhất nhì trên tòan thế giới không đơn giản chỉ muốn cưới con gái của tổng thống Mỹ về làm vợ.

“Vịnh Hi, con có nghe qua bang Mafia của Ý chưa?.”

Đường Chấn Nam nhìn thẳng ra ngoài cửa sổ nói, ngoài trời lúc này tối đen như mực giống y như tình cảnh vào cái đêm của 5 năm trước, lúc ông bị một đám người hung hăng cầm súng chỉa vào đầu của ông.

“Mafia là một bang phái nổi tiếng khắp nơi trên toàn thế giới.

Họ là băng đảng xã hội đen khét tiếng nhất, họ xem luật pháp không ra gì, tính mạng của một người đối với họ y như cỏ rác.”

Đường Vịnh Hi đã cho người điều tra

Tần Gia, tất cả hoạt động của họ cô đều nắm trong lòng bàn tay.

Đăng bởi: admin