Nam Liệt cẩn thận buộc ống nước chửa lửa trước ngực của Hàn Mạc, anh thận trọng tránh đi phần bụng sợ làm cô bị thương.

“Liệt, em có thể trèo xuống mặt đất.”

Hàn Mạc nhìn thấy nét mặt khẩn trương của anh liền lên tiếng, từ đây nhảy xuống dưới đối với cô chỉ là chuyện nhỏ, huống hồ gì còn có sự hổ trợ của ống nước chửa lửa.

“Mạc Mạc, rất nguy hiểm.”

Nam Liệt vừa nói xong, anh đã đưa người của Hàn Mạc ra ngoài cửa sổ, hai chân anh bám chặt vào bức tường phía trước, tay anh cầm ống nước chửa lửa từ từ thả Hàn Mạc xuống.

Khuôn mặt vì dùng sức của Nam Liệt đã trở nên đỏ bừng, bàn tay nắm chặt ống nước chửa lửa đến gân xanh cũng hiện lên rõ ràng, Nam Liệt tuyệt đối  không để xảy ra chút sơ xót gì.

Sau khi Nam Liệt khẳng định Hàn Mạc đã anh toàn chạm mặt đất, anh mới tháo ống nước chửa lửa đang buộc trên người của mình ra quăng sang một bên.

Nam Liệt lập tức phóng từ cửa sổ xuống, bàn chân vừa chạm đất anh đã vội vã bước tới kiểm tra Hàn Mạc.

“Mạc Mạc, em cảm thấy như thế nào?

Có chỗ nào không thoải mái không em?.”

Nam Liệt lo lắng hỏi tới tấp làm Hàn Mạc bật cười thành tiếng, lần đầu tiên trước mặt người ngoài Hàn Mạc lại cười ngọt ngào đến như vậy.

“Mạc Mạc, chúc mừng chị.”

Trình Lam nhìn Hàn Mạc nói, nhìn một cái là cô biết ngay Hàn Mạc đã mang thai.

“Cảm ơn em.”

Hàn Mạc cười hạnh phúc nhìn Trình Lam lịch sự nói, không đợi Hàn Mạc nói gì thêm Nam Liệt đã ôm Hàn Mạc rời khỏi.

Lúc này thuộc hạ của Lôi Lạc Thiên đang vội vàng đưa các vị khách mời rời khỏi toà cao ốc, khi mọi người vừa an toàn thoát ra ngoài, đột nhiên một làn khói trắng dầy đặc được thải ra từ trong những ống thông hơi.

Ánh mắt kinh hòang của mọi nguời đều dồn hết về tòa cao ốc, trong lòng họ thầm nghĩa cũng may họ đã an toàn rời khỏi, bằng không họ sẽ chết rất thê thảm dưới làn khói độc đó.

“CMN! Tôi mà biết ai đã bày ra cái trò này, tôi sẽ phanh thay của nó.”

Đoàn Vũ Sơn giận dữ dùng chân đá vào cái thùng rác bên cạnh mắn, ánh mắt đầy vẻ căm phẫn nhìn chăm chăm vào toà cao ốc.

Tần Gia Vỹ nghe Đoàn Vũ Sơn nói vậy trong lòng anh khinh thường vô cùng.

“Hừ....

Là Peace! Cậu có gan thì đi tìm Peace để tính sổ.”

Tần Gia Vỹ hừ lạnh một tiếng buông ra lời khiêu khích, anh không tin Đoàn Vũ Sơn dám đối đầu với tổ chức Shadow và Peace.

Nói xong Tần Gia Vỹ với nụ cười thách thức bước theo sau Tần Gia Uy rời khỏi.

Sắc mặt hăng máu vừa rồi của Đoàn Vũ Sơn đột nhiên tối sầm, trong lòng hắn thầm nghĩ.

Không biết tổ chức Shadow ra tay ngày hôm nay, là vì hắn hay vì người nào khác.

Ngồi trên xe về khách sạn Tần Gia Uy không nói lời nào, anh ngồi ngã đầu về phía sau nhắm mắt lại định thần.

Sam đang lái xe, ánh mắt ngờ vực nhìn Tần Gia Uy qua kính chiếu hậu, trong lòng Sam thầm nghĩ.

“Sao lần này Lão Đại lại bỏ qua cho tổ chức Shadow dễ dàng như vậy?.”

Không chỉ Sam, Tần Gia Vỹ, Doãn Kỳ,

Nhật Trung và Trần Linh Giang cũng không hiểu.

Với tính tình hung bạo của Tần Gia Uy, ai dám vuốt râu hùm anh sẽ tuyệt đối không tha cho kẻ đó.

“Các người không cần phải suy nghĩ lung tung.

Hiện tại tổ chức Shadow và Peace còn chưa phải là mối đe dọa của Tần Gia, việc quan trọng bây giờ chính là Đường Gia.”

Giọng nói phẳng lặng, đều đều của Tần Gia Uy làm nỗi nghi vấn trong lòng của mọi người lập tức tiêu tan.

“Đường Gia!

Đúng rồi cũng đã đến lúc anh phải gặp mặt ba vợ và vợ tương lai của anh.”

Tần Gia Vỹ vừa nói cặp mắt không ngừng quan sát biểu cảm trên khuôn mặt lạnh lùng của Tần Gia Uy.

Anh muốn biết đối với cô vợ tương lai này, Tần Gia Uy có chút gì hứng thú hay không.

Cặp mắt của Tần Gia Uy vẫn nhắm nghiền, anh không hề có phản ứng với lời nói của Tần Gia Vỹ.

Trần Linh Giang ngồi bên cạnh, không biết vì sao khi nghe Tần Gia Vỹ nói vậy trong lòng cô cảm giác xót xa.

Tuy trong lòng rất khó chịu nhưng ngoài mặt cô vẫn giữ nét mặt không cảm xúc của thường ngày.

Sam đang lái xe ánh mắt nhìn vào kính chiếu hậu, chuyển từ người của Tần Gia Uy sang Trần Linh Giang.

Anh và cô đã cùng nhau lớn lên tại Tần Gia, nên anh hiểu tâm tư của cô nhìn thấy cô đắm chìm trong vọng tưởng, Sam rất buồn nhưng anh không dám nói cho cô biết nỗi lòng của anh.

“Lão Đại, tuần sau là ngày sinh nhật của Đường Chấn Nam, ngài có muốn đến dự không?.”

Doãn Kỳ xoay người lại nhìn Tần Gia Uy nói, Đường Chấn Nam rất xem trọng Tần Gia Uy nên thiệp mời đã gởi đến từ một tháng trước.

“Hiệp ước giữa hai bên cũng đã đến lúc phải chấp hành.

Chuẩn bị một món quà hậu”

Đột nhiên Tần Gia Uy mở toang cặp mắt đầy sát khí của mình ra nhìn về con đường phía trước.

“Dạ, Lão Đại.”

Doãn Kỳ cung kính nói, anh mới vừa gia nhập Tần Gia nên không biết hiệp ước giữa Tần Gia Uy và Đường Gia là gì, nhưng anh biết một điều với tính tình của Tần Gia Uy.

Trong hiệp ước này Tần Gia chỉ có lợi chứ không có hại.

Đăng bởi: admin