Tần Gia Uy nhìn thấy Đường Vịnh Hi nhìn chăm chăm vào cái hình xăm trước ngực anh bằng ánh mắt dịu dàng xen lẫn tia cảm kích, trong lòng anh cố lý giải cử chỉ thất thường này của cô là vì lý do gì.

Giờ phút này trong đầu của Đường Vịnh Hi không còn nghĩ đến điều gì khác ngoài cái hình xăm con sói ra, ngón tay thon dài vuốt ve nhẹ nhàng lên vết sẹo do viên đạn để lại ngây chính giữa cái hình xăm cất giọng khe khẽ.

“Tại sao anh lại có vết sẹo này?.”

Tần Gia Uy nhếch môi lên thành một nụ cười hạnh phúc, trong lòng thầm nghĩ.

“Cô vợ ngốc này nhìn thấy vết sẹo trước ngực anh, nên mới đau lòng đến như vậy.

Tần Gia Uy bất giác nâng tay sờ vào vết sẹo trên ngực anh, trong lòng nghĩ đến chuyện cũ.

Anh nở một nụ cười nhẹ nói với giọng vô cùng thản nhiên.

“Vết sẹo này là vì cứu một cô gái nên mới để lại, cô gái kia đã vô tình lấy đi một vật quan trọng thuộc về anh.”

Tần Gia Uy nói đến đây ánh mắt thâm sâu chợt hiện lên tia hiếu kỳ, anh vươn bàn tay cường tráng của mình nâng cằm Đường Vịnh Hi lên, để khuôn mặt diễm lệ lúc này hiện lên xúc cảm làm anh thật sự không hiểu đó là gì, đối diện với ánh mắt sắc bén của anh.

Tần Gia Uy nghĩ chắc có lẽ cô không vui vì trên người anh đã để lại dấu ấn riêng của người phụ nữ khác.

“Chuyện này đã xảy ra vào mười mấy năm về trước, lúc đó cô gái kia chỉ là một đứa bé......vậy mà em cũng ghen.”

Tần Gia Uy cười thỏa thích nói với giọng trêu chọc, anh không ngờ Đường Vịnh Hi lại khẩn trương đến anh như vậy.

Đường Vịnh Hi ngây người theo lời nói của anh, toàn thân cô không còn sức lực ánh mắt hiện lên những giọt sương trông suốt mang theo tấm chân tình.

Cô cắn môi dưới cố kiềm chế không để những giọt nước mắt vui mừng rơi xuống khuôn mặt nhợt nhạt của cô.

Tần Gia Uy quýnh lên khi nhìn thấy biểu cảm đau thương trên gương mặt của Đường Vịnh Hi, anh cúi xuống phủ đôi môi mỏng của mình lên đôi môi mềm mại của cô, thay cho lời cam kết rằng trái tim này của anh chỉ thuộc về riêng một mình cô.

Anh dùng đầu lưỡi của mình thăm dò khoang miệng của cô, đầu lưỡi mềm mại ẩm ướt lước qua nhẹ nhàng bờ môi khiêu gợi, đột nhiên anh mút mạnh đôi môi đầy đặn của cô làm Đường Vịnh Hi chợt bình tĩnh lại mở thật to mắt nhìn anh.

Tần Gia Uy lưu luyến buông đôi môi xưng đỏ của Đường Vịnh Hi ra, anh nhìn thẳng vào ánh mắt hoang mang của cô.

“Vịnh Hi, em nói cho anh biết trong lòng em đang nghĩ gì?.”

Tần Gia Uy chợt nghĩ ra, Đường Vịnh Hi không phải là loại phụ nữ vì những chuyện không đâu vào đâu mà ghen tuông, anh tin chắc trong việc này còn có nội tình.

Đường Vịnh Hi không nói gì cô lắc đầu nhìn anh, từng giọt từng giọt nước mắt hạnh phúc không nghe lời cứ lần lượt rơi xuống khuôn mặt xinh đẹp của cô.

“Em sao vậy?

Có chỗ nào không khỏe hả em?

Ngoan nói cho anh biết.”

Có trời mới biết đây là lần đầu tiên Tần Gia Uy nói ra những lời dỗ dành này.

Anh lo lắng ngồi thẳng người dậy, bàn tay sờ soạng khắp nơi trên cơ thể cô, kiểm tra xem cô có bị thương ở chỗ nào không.

Đột nhiên Đường Vịnh Hi khom tới đặt lên đôi môi mỏng của anh một nụ hôn nhẹ, như chuồng chuồng lướt trên mặt nước.

Tần Gia Uy ngỡ ngàng với hành động đột ngột này của cô, anh thật sự không biết cô đang nghĩ gì.”Gia Uy, anh có tin vào duyên phận hay không?.”

Đường Vịnh Hi nhìn thẳng vào mắt anh hỏi, trong ánh mắt của Đường Vịnh Hi toát lên mối tình cảm sâu xa mà từ trước tới giờ Tần Gia Uy chưa từng nhìn thấy qua.

“Lúc trước Tần Gia Uy anh chưa từng tin vào những thứ gọi là duyên phận hay số trời, anh luôn cho rằng những thứ thuộc về mình đều phải do tự bản thân mình tranh thủ mới có được.

Anh thường nói Tần Gia Uy anh chính là ông trời anh chính là luật pháp, chỉ cần những gì anh cảm thấy vừa mắt nó sẽ thuộc về anh.”

Nói đến đây Tần Gia Uy bất giác vươn tay choàng qua eo của Đường Vịnh Hi kéo cô sát vào lòng, Đường Vịnh Hi thuận theo hành động của anh nép khuôn mắt tuyệt mỹ của mình vào bờ vai không bị thương của anh, để mặc cho Tần Gia Uy ôm ấp mình trong lòng.

“Nhưng sau khi anh cưới em, anh mới biết giữa chúng ta quả thật có duyên phận.

Từ lúc anh sinh ra tới bây giờ em là người phụ nữ duy nhất lọt vào mắt anh.”

Tần Gia Uy cười trong sự hạnh phúc khi anh nghĩ đến cảnh lần đầu tiên hai người gặp mặt tại khách sạn, và lúc cô cưỡng hôn anh.

Trong lòng anh biết lúc đó những việc này đều do một tay Đường Vịnh Hi sắp đặt, nhưng anh không hề tức giận, ngược lại anh còn cảm thấy rất may mắn.

May mà mục tiêu lúc đó của cô là anh, nếu là người đàn ông khác, anh tin chắc hai người đã không bước tới đoạn tình cảm sâu đậm này.

Đường Vịnh Hi ở trong lòng anh gật đầu, cô cũng như anh chưa từng tin qua những thứ duyên phận chỉ xuất hiện trong truyền thuyết.

Lúc này đột nhiên Đường Vịnh Hi vươn tay lên sờ vào vết đạn trên ngực anh nói.

“Gia Uy, vào mười mấy năm trước ông trời đã định sẵn cả đời này em chỉ thuộc về riêng anh.”

Nghe Đường Vịnh Hi nói vậy, Tần Gia Uy liền cau đôi mày râm của mình lại thành đường thẳng, trong lòng anh vẫn chưa lý giải được hàm ý trong lời nói của cô, lúc này đột nhiên Đường Vịnh Hi ngồi dậy rời khỏi thân thể vạm vỡ của anh.

Cô thò tay vào trong túi áo lấy ra vật gì đó đưa ra trước mặt của Tần Gia Uy.

Nhìn thấy được vật trong tay của Đường Vịnh Hi, trên gương mặt anh tuấn của Tần Gia Uy không thể che giấu được sự bất ngờ trong lòng.

Vật đã gắn liền với cuộc đời anh từ lúc nhỏ đến bây giờ, lại một lần nữa xuất hiện trước mặt anh.

Huyết Lệ trong truyền thuyết đã tìm về chủ nhân của mình.

Tần Gia Uy nhìn thẳng vào Huyết Lệ lúc này đang tỏa ra ánh sáng màu đỏ lấp lánh dưới ánh đèn màu trắng trên trần nhà.

Sau một lúc định thần lại ánh mắt sắc bén của Tần Gia Uy liền nhìn thẳng vào ánh mắt hạnh phúc của Đường Vịnh Hi.

“Em là cô bé năm đó?.”

Tần Gia Uy khẳng định nói, trên thế gian này chỉ có một cặp Huyết Lệ mà thôi.

Một cái đang nằm trong tay anh, cái còn lại nằm trong tay cô bé anh cứu năm xưa.

Đường Vịnh Hi xúc động đến không nói nên lời, cô nhìn anh bằng ánh mắt yêu thương gật đầu.

Trong lòng Tần Gia Uy mở cờ, anh không ngờ năm đó vì anh cứu mạng cô, vì sự vô tình này đã gắn liền định mệnh của hai người.

Sau lần anh làm mất Huyết Lệ tuy anh không tin vào duyên phận nhưng trong lòng anh luôn có dự cảm, người nắm trong tay Huyết Lệ sẽ là người quan trọng của đời anh.

“Chắc Ông trời đã an bài, anh chính là Thần hộ mệnh của em.”

Tần Gia Uy nói một cách nghiêm túc, anh sẽ luôn ở bên cạnh che mưa cản gió cho cô.

Nghe Tần Gia Uy nói vậy, Đường Vịnh Hi bất giác gật đầu theo.

“Đúng! Nếu không có Tần Gia Uy anh, cũng sẽ không tồi tại Đường Vịnh Hi cô, chắc có lẽ cô đã chết vào mười mấy năm về trước.”

Trong lòng Đường Vịnh Hi thầm nghĩ nếu không phải vì cậu thanh niên năm xưa đã dùng mạng sống của mình để cứu cô.

Cô cũng sẽ không đấu tranh nỗ lực hết sức mình, để lên đến vị trí của ngày hôm nay.

Cô cho rằng chỉ khi ở trên cao nắm trong tay quyền lực tối cao, cô mới có thể tìm được ân nhân của mình.

Đăng bởi: admin