Xe dừng lại trước cửa khách sạn The Palm của Tràn Hạo, ngay trung tâm Thành Phố New York.

Tần Gia Uy với dáng người cao lớn oai phong bước xuống xe, mấy cô gái Tây phương và nam nhân đang đứng bên cạnh không thể khống chế được tầm mắt của mình nhìn vào anh.

Ở thành phố New York này không thiếu gì những ông trùm hắc đạo, hay những tay anh chị trong giới giang hồ.

Nhưng khí thế tỏa ra từ trên người của Tần Gia Uy, phải nói là khiếp người làm cho bọn họ hiếu kỳ muốn xem đám người của Tần Gia Uy là ai.

Không chỉ riêng Tần Gia Uy ngay cả thuộc hạ theo bên cạnh anh, đều là những người với vẻ bề ngoài vô cùng xuất sắc.

Doãn Kỳ thì khỏi phải nói, nét mặt đẹp trai non nớt của anh, làm thổn thức không biết bao nhiêu trái tim của thiếu nữ.

Sam một người đàn ông Ý với dáng người cao lớn luôn mặc trên người bộ vest đen, mái tóc ngắn được tém gọn gàn, râu thưa thớt trên khuôn mặt của anh càng tôn lên vẻ nam tính phong trần.

Trần Linh Giang một cô gái Đông Phương với dáng người cao mảnh mai, khuôn mặt xinh đẹp nhưng lại vô cùng lạnh lùng, trên gương mặt không bao giờ để lộ ra cảm xúc thật sự của mình.

Nhật Trung với dáng người vạm vỡ cơ bắp rắn chắc, mái tóc màu đỏ thẫm càng tăng thêm sự huyền bí trên khuôn mặt điển trai của anh.

Tần Gia Uy vừa bước vào trong, giám đốc và nhân viên khách sạn liền bước tới khom người chào đón anh.

“Tần Tổng, Tràn Thiếu đã chuẩn bị sẵn phòng cho ngài, xin ngài đi theo tôi.”

Tổng giám đốc khách sạn lịch sự nói, tay hắn làm động tác mời Tần Gia Uy vào trong.

Tần Gia Uy nghiêm mặt không nói câu nào anh mặc kệ những ánh mắt dò xét chung quanh, cùng đám thuộc hạ đi thẳng qua đại sảnh rộng lớn vào trong.

Trong lúc mọi người đang đứng chờ thang máy, đột nhiên một cô gái từ trong nhà hàng bên phải xông ra, cô vội vàng muốn rời khỏi nên không để ý đụng vào người của Tần Gia Uy.

Thuộc hạ của anh lập tức nâng tay cầm lấy khẩu súng tuỳ thân của bọn họ, đang được ẩn giấu bên hông chuẩn bị phòng thủ.

Trần Linh Giang tức giận cô định xông tới xô cô gái không biết trời cao đất dày này ra, nhưng không ngờ Lão Đại đã phản ứng trước cô.

Tần Gia Uy cảm giác kinh tởm trong lòng, anh ghét nhất người khác chạm vào mình.

Tần Gia Uy phản ứng theo bản năng, đôi tay cường tráng được bao bọc bởi đôi găng tay bằng da đột nhiên vươn lên, hắt cô gái trong lòng ra phía trước, làm cô gái mất thăng bằng ngã về phía sau, được một người đàn ông ôm trọn trong lòng.

Lúc này mọi người mới nhìn kỹ cô gái này, cô với làn da trắng như sửa, khuôn mặt hình chữ V Line chuẩn, thon gọn với chiếc mũi cao thanh thoát, cặp mắt to tròn hình hạnh nhân, lông mi cong dài, lông mày râm ngang gọn, đôi môi mềm mại màu hồng phấn nhìn vào thật quyến rũ.

Nhìn từng đường nét trên khuôn mặt cô, không thể tìm ra một khuyết điểm.

Trên người cô mặc cái đầm màu trắng ngang đầu gối, áo jacket cổ cao cùng màu, che đi phần ngực gợi cảm.

Trên tóc cô cài một cái kẹp hình con bướm, tuy nhìn vào cách ăn mặc của cô không được gọi là khiêu gợi nhưng lại không kém phần sang trọng quý phái.

Nếu người bình thường thì sẽ không nhận ra trên người cô gái này từ trên xuống dưới tòan là hàng hiệu, trang phục của Chanel, kẹp tóc của Harry Winston một nhãn hiệu trang sức đắt tiền nhất trên thế giới, đôi giày LV và túi sách trị giá $261,000 của Chanel.

“Vịnh Hi, em có sao không?”

Lục Cẩn Phi với ánh mắt lo lắng nhìn cô gái trong lòng mình.

Đường Vịnh Hi không quan tâm đến anh, cô nhíu mày nhìn người đàn ông không biết thương hoa tiếc ngọc trước mặt, đã hung hăng xô cô làm cô mất thể diện trước mặt mọi người.

Ánh mắt phát ra tia lửa của Đường Vịnh Hi nhìn thẳng vào Tần Gia Uy, lúc này khuôn mặt anh vô cùng lạnh nhạt giống y như một tượng sáp, không cảm xúc.

Đường Vịnh Hi tức đến khuôn mặt cũng trở nên ửng hồng, cô cố dằng xuống cơn giận trong lòng, mỉm cười nói một cách đầy trêu chọc.

“Thật xin lỗi, vừa rồi tôi còn tưởng mình đã đụng phải một tảng băng.”

Nụ cười khinh thường cùng với lời nói mỉa mai của cô không hề làm Tần Gia Uy nổi giận, ánh mắt ngông cuồng không thèm nhìn đến Đường Vịnh Hi một lần.

Thái độ lãnh đạm của Tần Gia Uy càng khiến Đường Vịnh Hi nộ khí xông thiên.

“Đinh.....”

Cửa thang máy vừa được mở ra Tần Gia Uy lập tức bước vào trong, Tần Gia Vỹ với ánh mắt nghi ngờ nhìn chăm chăm vào Đường Vịnh Hi.

Doãn Kỳ nhìn thấy vậy liền lên tiếng.

“Nhị gia, xin mời.”

Nghe Doãn Kỳ nói vậy Tần Gia Vỹ bất đắc dĩ bước vào trong thang máy, trong đầu còn vương vấn hình bóng của Đường Vịnh Hi.

Đường Vịnh Hi với ánh mắt tán thưởng nhìn thẳng vào thang máy.

“Tức chết được, hắn nghĩ mình là ai?.

Là một đại ca xã hội đen ai nấy nhìn thấy cũng phải e dè sợ hãi tránh sang một bên sao.”

Đường Vịnh Hi dậm chân tỏ ra tức giận nói với Lục Cẩn Phi, nhưng trong lòng cô thầm nghĩ.

“Thật không hổ danh là ông trùm mafia, từ cái nâng tay nhấc chân cho đến ánh mắt, cùng với tà khí tỏa ra từ trên người anh cũng đã đủ làm Đường Vịnh Hi cô khâm phục.”

Lục Cẩn Phi đứng bên cạnh hơi kinh ngạc với thái độ hờ hửng của Tần Gia Uy đối với Đường Vịnh Hi.

Chắc có lẽ Tần Gia Uy là người đàn ông đầu tiên, không rung động trước nhan sắc tuyệt mỹ của cô.

“Vịnh Hi, em có sao không?

Để anh đưa em về.”

“Không cần, có tài xế đưa tôi về.”

Nói xong Đường Vịnh Hi đã bực bội đi xăm xăm ra cửa chính, để lại một mình Lục Cẩn Phi đứng ngây ngô nhìn theo bóng lưng của cô.

Trong thang máy Tần Gia Uy nhìn thấy nét mặt suy ngẫm của Tần Gia Vỹ anh cau mày khó hiểu.

“Chuyện gì đã làm em phiền lòng?.”

“Anh hai, cô gái vừa rồi nhìn rất quen mặt, nhưng em nghĩ mãi cũng không nhớ mình đã gặp cô ấy ở đâu.”

Tần Gia Vỹ vừa nói trong đầu vừa suy nghĩ mình đã gặp Đường Vịnh Hi ở đâu.

“Nhị gia, mỹ nữ nào Nhị gia cũng nói là quen.”

Trần Linh Giang với khuôn mặt không đổi sắc khi nói ra những lời này, làm cho mọi người trong thang máy đều mỉm cười.

Quả thật Tần Gia Vỹ là một người rất đào hoa, đi đến đâu anh cũng trêu đùa phụ nữ.

Nhưng từ trước tới giờ chưa có người phụ nữ nào, làm rung động trái tim lãng tử của anh.

Đăng bởi: admin