Tống Vũ Huy mang dao lên núi đốn củi, Lâm Hạo Hi cũng cầm một cái đi theo. Cách để đốn củi Lâm Hạo Hi sớm đã học được. Tống nãi nãi nói hắn là khách, không cho hắn làm việc nhà nông nên Lâm Hạo Hi chỉ nói là mình đi theo Tống Vũ Huy chơi cho vui thôi.

Thời tiết trên trời vừa nãy vẫn còn quang đãng, không hiểu sao một cơn mưa chẳng báo trước lại đổ xuống. Củi vừa chặt xong vẫn còn chưa kịp bó lại, Lâm Hạo Hi liền kéo Tống Vũ Huy đến trú dưới một cái cây lớn.

Mưa nặng hạt trút xuống phiến lá nghe lộp cộp, Lâm Hạo Hi với Tống Vũ Huy đứng ở chỗ lá cây mật độ tương đối dày đặc nên không bị dính nước mưa vào. Hai người dùng lá cây lót dưới đất để ngồi xuống, cách rễ cây có một khoảng ngắn để tránh sét đang đánh ầm ầm.

Tống Vũ Huy dùng dao đốn củi chặt lấy hai cành lá lớn, đưa cho Lâm Hạo Hi một cái để che mấy hạt mưa lít nhít nhỏ xuống.

“Đây chỉ là một cơn mưa nắng, đợi một chút nữa là tạnh ngay” Tống Vũ Huy ngồi xuống bên cạnh Lâm Hạo Hi, nhìn sang thì thấy trên tay Lâm Hạo Hi có một vết thương dài chảy máu do dao chém “Ca, tay anh chảy máu rồi”

Lâm Hạo Hi nhìn tay mình một chút, đúng là có một vết thương, dù không sâu nhưng dài đến bảy tám cm. Lúc này mưa rơi đột ngột nên hắn cũng không để ý tay mình có vết thương “Cũng may, không đau lắm”

Tống Vũ Huy muốn lấy cành cây che mưa trên tay Lâm Hạo Hi “Để em che cho anh”

Lâm Hạo Hi đưa cành cây ra không cho cậu lấy “Cậu tự che cho mình đi là được rồi”

Tống Vũ Huy không từ bỏ, vươn tay ra “Tay anh bị thương rồi, để em che”

Lâm Hạo Hi cười, tay cầm cành cây trên đầu nâng cao hơn “Được rồi, cậu không tự che chẳng phải chính cậu sẽ bị ướt hết sao”

Tống Vũ Huy rốt cuộc chịu thua, mưa càng lúc rơi càng lớn, trên đầu dù có hai tầng che chắn nhưng vẫn không tránh khỏi bị vài giọt nước mưa rơi trúng.

Cơn mưa nắng này thật đã kéo dài hơn so với suy nghĩ, Lâm Hạo Hi nghiêng đầu nhìn cậu, thấy trên người cậu mặc bộ quần áo vì giặt nhiều lần nên đã phai màu còn ố vàng, trên bả vai còn có một mảnh rách “Mấy hôm nay sao không thấy cậu mặc quần áo mới”

“Mặc ra ngoài không hợp lắm”

“Cậu cất đi chờ cho nó đẻ trứng à?”

“Dạ không” Tống Vũ Huy lắc lắc đầu, thật ra là do mỗi ngày đều phải làm việc nhà nông, nếu không chạy lên núi thì lại ra ruộng rau “Em phải làm việc mà mặc đồ mới thì không hợp lắm”

“Quần áo sinh ra là để mặc, mặc vào dĩ nhiên là phải bẩn rồi” Lâm Hạo Hi vỗ vỗ vai cậu “Ngày mai đem đồ mới ra mà mặc, đừng có cất đi”

Tống Vũ Huy gật đầu nghe lời “Dạ dạ”

Cơn mưa nắng kia cuối cùng cũng dừng lại, mây đen tản đi, ánh mặt trời bừng sáng rọi những tia nắng xuống, chiếu vào hạt mưa còn đọng trên tán lá xanh, giọt nước lóe lên ánh sáng long lanh.

Tống Vũ Huy ném cành cây trên tay đi, đứng lên, ngẩng đầu nhìn phía xa xa bầu trời hiện lên cầu vồng rực rỡ. Lâm Hạo Hi cũng đứng lên theo Tống Vũ Huy “Mưa cuối cùng cũng chịu ngừng”

Lâm Hạo Hi nhìn gò má cậu được mặt trời chiếu xuống sáng lên một tầng “Đi về thôi”

“Ừm”

Hoạt động “Trải nghiệm cuộc sống sinh hoạt nông thôn” chỉ còn ba ngày nữa là kết thúc, Lâm Hạo Hi lúc này lại không muốn rời đi.

Hắn lúc trước tới đây một là muốn chính mình trải nghiệm cuộc sống sinh hoạt ở nông thôn, hai là muốn tìm cho mình cảm hứng sáng tác. Hắn vốn là định ban ngày vừa ngắm cảnh non sông nước biếc vừa sáng tác, thỉnh thoảng lại ra ngoài du ngoạn sơn thủy. Thế nhưng rốt cuộc lại không giống như dự định, đến đây rồi, mỗi ngày đều theo sau Tống Vũ Huy đi hết chỗ này đến chỗ nọ, trải nghiệm qua các loại công việc ở nông thôn.

Nếu như không có Tống Vũ Huy, hắn nghĩ cuộc sống sinh hoạt ở nông thôn nhất định là rất buồn tẻ nhàm chán.

Nghĩ đến việc sắp rời khỏi đây, trong lòng dấy lên một chút phiền não.

Buổi tối trước khi đi ngủ, Lâm Hạo Hi nằm trên giường dạy cho Tống Vũ Huy lên mạng trên điện thoại di động, lập cho cậu một cái nick QQ, nick mới lập nên chỉ có một người bạn là Lâm Hạo Hi.

Đèn tắt đi, hai người nằm ở trên giường nói chuyện phiếm, Lâm Hạo Hi thuận miệng hỏi “Cậu định học cao trung ở đâu?”

Tống Vũ Huy lắc đầu “Không biết nữa”

“Còn có nửa tháng nữa là khai giảng rồi, sao hiện giờ còn không biết?”

“Chắc…” Tống Vũ Huy nói quanh co hết nửa ngày “Chắc em không học đâu”

“Sao thế?”

Tống Vũ Huy nói lí nhí “Học phí học cao trung đắt quá, nhà em đóng không nổi”

Lâm Hạo Hi ngập ngừng một chút “Ba mẹ cậu nói vậy hả?”

“Dạ không”

“Vậy làm sao cậu biết là đóng không nổi?”

“Gia gia nãi nãi đều làm nông, không có tiền đâu”

“Ba mẹ của cậu đâu, bọn họ không phải đi làm việc ở xa sao, sao mà đến tiền cho cậu học cao trung cũng đóng không nổi”

“Em… không có ba mẹ”

Ở trong bóng tối, mắt Lâm Hạo Hi vụt mở to. Tống Vũ Huy ở bên cạnh nói “Ba em mất vì bệnh nặng hồi em ba tuổi, mẹ em sau đó thì bỏ đi”

Toàn thân Lâm Hạo Hi trong thoáng chốc như bị tê liệt, hắn vẫn cho rằng cha mẹ Tống Vũ Huy như những người khác trong thôn, ra ngoài đi làm ăn xa, cậu cùng những đứa bạn khác cùng trang lứa thành lưu thủ nhi đồng, thật không nghĩ tới lại như vậy.

Vốn trưởng thành trong một gia đình đầy đủ hạnh phúc, Lâm Hạo Hi từ khi sinh ra tới giờ chưa một ngày phải bận tâm về vấn đề cơm áo. Hắn thật không có cách nào tưởng tượng được những gì mà Tống Vũ Huy đã phải trải qua, càng không có cách nào hiểu được cảm giác của cậu.

Có chăng là hắn cảm thấy thật đau lòng.

“Ca”

“Sao?”

“Có phải còn mấy ngày nữa là anh phải về không?”“Ừm” Lâm Hạo Hi có cảm giác như cơn tê liệt trong thân thể vẫn còn chưa dứt nên chỉ đáp một tiếng.

“Chờ sau này em kiếm được tiền, mua được cái điện thoại, em có thể nói chuyện với anh trên QQ không?”

“Được chứ”

“Vậy ngày mai em sẽ viết số điện thoại của anh, mai sau em kiếm được nhiều tiền, em sẽ trả lại anh tiền mua quần áo với giày”

Lâm Hạo Hi đáp “Dù không kiếm được tiền, cậu cũng có thể tới tìm tôi, tôi sẽ dẫn cậu đi chơi”

“Ở thành phố có phải buổi tối có rất nhiều đèn không?” Ấn tượng của cậu đối với thành phố chỉ dừng lại ở những gì được chiếu trên TV.

“Ừ, người ta gọi nó là đèn neon”

“Còn có rất nhiều nhà cao tầng, tường lại giống như tấm kính”

“Ừ, gọi là tường kính”

Nói chuyện một hồi, Tống Vũ Huy ngủ thiếp đi lúc nào không hay, nhưng còn Lâm Hạo Hi làm thế nào cũng không thể ngủ được. Cứ trằn trọc suy nghĩ mãi, mà người bên cạnh hơi thở đều đều, tư thế ngủ rất an phận, luôn luôn chỉ chiếm một vị trí nhỏ ở bên giường.

Lâm Hạo Hi đưa tay lướt nhẹ qua thân thể của cậu, hướng về mép giường thăm dò, dĩ nhiên không hề có một chút khoảng trống (Jian: ý là em nó nằm sát sát mép giường luôn, như này mà không té xuống cũng hay nhờ =)) ). Cánh tay đặt trên người cậu, dịch thân từng chút tới gần cậu, động tác cận trọng từng li từng tí mà đem cậu ôm vào lòng.

Hắn muốn cho cậu hơi ấm, dù chỉ là một chút.

Trong giấc ngủ mơ mơ màng màng, Tống Vũ Huy chậm rãi mở mắt ra “Ca, sao vậy?”

“Tôi mới vừa gặp ác mộng, để tôi ôm cậu một chút đi”

Trên môi Tống Vũ Huy hiện lên nét cười, cậu nghiêng người, giống như dỗ dành trẻ con mà vỗ lưng hắn “Không có chuyện gì đâu, chỉ là mơ thôi mà, không phải thật đâu”

Lâm Hạo Hi xoa đầu cậu “Tôi biết, cậu ngủ tiếp đi”

“Ừm” Tống Vũ Huy luôn ngủ rất ngon, có lẽ bởi cậu rất đơn thuần, không suy nghĩ lung tung nhiều chuyện, hoặc cũng có lẽ là do ban ngày làm việc quá mệt mỏi. Một thiếu niên chỉ mới mười lăm tuổi đã phải làm nhiều công việc nặng nhọc như vậy, hết thảy những đứa trẻ thành phố cùng tuổi sẽ không thể nào hình dung được.

Lâm Hạo Hi không nhớ rõ tối hôm đó hắn lúc nào mới đi ngủ, hắn chỉ nhớ trước khi đi ngủ đã quyết định một chuyện rất quan trọng.

Ngày hôm sau, hắn nói với Tống gia gia và Tống nãi nãi “Ông nội, bà nội, Vũ Huy tuổi vẫn còn nhỏ, nếu để việc học dang dở, tương lai tiền đồ cũng sẽ bị hủy. Cháu hi vọng cậu ấy tiếp tục theo đuổi việc học, còn học phí học cao trung và đại học, sẽ do cháu bỏ ra’

Tống gia gia không đồng ý “Như thế làm sao mà được, học trung học, học đại học cũng phải cần đến một khoản tiền rất lớn, cậu vẫn còn là học sinh, sao có thể để cho cậu trả được”

“Cháu có chút tiền riêng, giúp Vũ Huy học trung học và đại học không thành vấn đề”

Tống gia gia lại nói “Cha mẹ cậu kiếm tiền cũng không phải dễ dàng, bọn họ đưa tiền cho cậu là để cậu giữ lại chính mình dùng. Giúp Vũ Huy đi học không phải là chuyện nhỏ, lòng tốt của cậu chúng tôi xin nhận”

Tống nãi nãi cũng thở dài một hơi “Đúng vậy, Hạo Hi, cậu tâm địa tốt chúng ta đều biết, nhưng mà, chuyện này, hay là thôi đi”

Lâm Hạo Hi hít sâu một ngụm “Vũ Huy chỉ mới mười lăm tuổi, nếu bây giờ mà bỏ học, ra ngoài xã hội chỉ có thể đi làm công kiếm tiền”

Tống nãi nãi nhìn Tống Vũ Huy đang ngồi ở cạnh bàn bên kia đang cúi đầu một chút rồi nói “Chúng ta ở nông thôn, có học cao cũng không có mấy tiền đồ, giống như anh họ của nó, đi học trung cấp, tốn không biết bao nhiêu tiền, cuối cùng vẫn là vô xưởng làm việc, chúng ta cũng không thể lãng phí tiền”

“Bà nội, tiền này không cần nhà mình phải cấp, tất cả cháu sẽ giúp, hơn nữa bà cứ yên tâm đi, cháu nhất định sẽ phụ trách chuyện này tới cùng”

“Hạo Hi a, cậu nghe bà nội nói. Bà nội biết cậu là muốn tốt cho Vũ Huy, chúng ta cũng muốn tốt cho Vũ Huy” Tống nãi nãi nói “Nhà của chúng ta nghèo, có cơm ăn cơm, có rau ăn rau, nhiều năm như vậy cũng không nhận sự bố thí của ai, cũng chẳng lo chết đói. Hai người già chúng ta tuổi đã lớn, không còn sống được bao lâu nữa, chỉ cần nhìn thấy Vũ Huy có thể tự mình nuôi sống bản thân, chúng ta đã thấy mãn nguyện rồi.”

Người nhà Tống gia dường như đều kiên định giống nhau như vây, xưa nay đều không chấp nhận sự bố thí của người khác. Hôm trước qua vụ mua quần áo cho Tống Vũ Huy, Lâm Hạo Hi cũng đã hiểu rõ.

Thực sự Lâm Hạo Hi chẳng biết phải nên nói sao nữa, nhìn về Tống Vũ Huy vẫn đang cúi gằm đầu xuống “Cháu thấy, chúng ta có tranh cãi qua lại nhiều hơn nữa cũng không có ích gì, hay hỏi Tống Vũ Huy một chút, dù sao đây cũng là chuyện của cậu ấy”

Tống Vũ Huy ngẩng đầu lên, không dám nhìn Lâm Hạo Hi “Em nghe theo gia gia nãi nãi”

“Vậy cậu trả lời tôi xem, cậu có còn muốn tiếp tục đi học hay không?” Lâm Hạo Hi nhìn cậu nghiêm túc hỏi.

Tống Vũ Huy liếc nhìn gia gia lại nhìn nãi nãi, mím môi lắc đầu nói “Không muốn”

Mặt Lâm Hạo Hi ngẩn ra, hắn chỉ lo thuyết phục gia gia nãi nãi mà lại không hỏi qua Tống Vũ Huy rốt cuộc là có muốn tiếp tục đi học hay không. Hắn vẫn cho rằng Tống Vũ Huy thích đi học.

Chuyện học của Tống Vũ Huy cuối cùng không bàn đến nữa, người trong cuộc đã không muốn, hắn có kiên trì cũng vô dụng. Lâm Hạo Hi không phải loại người thích đi lo chuyện bao đồng, một mực đòi lo chuyện của Tống Vũ Huy, nhưng nói thế nào thì hắn cũng không thể xem như không nghe không thấy.

Tống Vũ Huy mang xô ra ngoài nấu nước, Lâm Hạo Hi đi theo phía sau cậu, nhìn bóng lưng cậu, lên tiếng

“Cậu có dự định gì không?” Lâm Hạo Hi hỏi.

“Đại bá của em đã nói rồi, để em theo anh họ vô xưởng làm công”

“Cậu có biết nếu giờ cậu bỏ học thì tương lai sau này cậu phải đi làm công cả đời không?”

Tống Vũ Huy dùng gáo múc nước lên “Em biết”

“Vậy mà cậu còn…”

Tống Vũ Huy cúi đầu, nhìn cái bóng của chính mình dưới làn nước trong suốt “Ca, em nghĩ bản thân phải kiếm tiền ít nhiều về cho ông nội bà nội hưởng phúc, hai người bọn họ đã già rồi, cả đời họ cực khổ chưa từng có một ngày thanh thản mà hưởng phúc”

Nói xong ngẩng đầu lên nhìn Lâm Hạo Hi đứng bên cạnh “Bà em nói, cha em trước đây là đứa con hiếu thảo nhất, đáng tiếc… “

Tống Vũ Huy không nói nữa mà Lâm Hạo Hi cũng chẳng thể nói thêm được gì, tới đây ở cũng được hơn hai mươi ngày mà tâm trạng cũng chưa từng nặng nề như bây giờ.

Có lúc hắn cảm thấy dân quê thuần phác quá mức, thuần phác đến một chút tham lam cũng không có, việc kiên quyết không tùy tiện nhận đồ bố thí của người khác, kỳ thực lại có chút đáng sợ. Giống như một người đã quen làm người tốt rồi, đột nhiên một ngày lại đi làm chuyện xấu, vĩnh viễn cả đời cũng không thể thoát khỏi vết nhơ kia ở trong lòng.

Đăng bởi: admin