Tống Vũ Huy bắt đầu học thói ngủ trễ của Lâm Hạo Hi, bình thường chín giờ đã lên giường đi ngủ, hiện tại đã 10 giờ rồi nhưng vẫn cho là sớm. Lâm Hạo Hi ngồi trên giường dạy Tống Vũ Huy cách sử dụng điện thoại di động.

Tống Vũ Huy hồi trước ở trên trấn học sơ trung, có một bạn đồng học điều kiện gia đình rất tốt lúc đến lớp mang theo một cái điện thoại di động, mấy bạn học trong lớp đều vô cùng thích thú xúm lại mượn vị bạn học kia xem thử, chỉ có Tống Vũ Huy là không mượn.

Hồi đi học, bạn ngồi cùng bàn cũng mượn điện thoại xem thử, cầm điện thoại nhấn tới nhấn lui, cậu ngồi bên cạnh nhìn qua, cảm thấy rất thú vị. Nhưng mà dù sao đó cũng là đồ của người khác, lỡ như làm hỏng thì sao, có lẽ vì vậy mà cậu không dám mượn.

Điện thoại di động của Lâm Hạo Hi so với điện thoại của bạn đồng học kia xem ra cao cấp hơn rất nhiều, màn hình rất lớn, hình ảnh rõ nét sống động, còn có thể chụp hình, cũng có thể lên mạng nghe nhạc xem phim. (Jian: như quảng cáo =.=’)

Đầu tiên Lâm Hạo Hi dạy cậu cách gõ chữ, đơn giản là chỉ cần nhấn các chữ cái trên phím. Tống Vũ Huy rất chăm chú nghe hắn chỉ bảo. Lúc chính mình cầm điện thoại di động thao tác, cậu cẩn thận từng li từng tí một, chỉ sợ làm hỏng.

Lâm Hạo Hi dạy cậu dùng điện thoại di động, cũng dạy cậu dùng máy tính luôn, hắn nắm lấy tay cậu, dạy cậu con chuột phải sử dụng thế nào, bàn phím phải sử dụng thế nào, kiên nhẫn giống như thầy giáo già cả đời hi sinh vì sự nghiệp giáo dục.

Việc nhà nông Tống Vũ Huy làm mãi không hết, nào vác cuốc ra đồng làm cỏ, nào lên núi đốn củi, rồi nấu nước, những việc này hai vị lão nhân gia cũng có làm, nhưng Tống Vũ Huy nghĩ lại thương hai ông bà tuổi đã hơn sáu mươi, già cả như vậy, bởi thế việc nặng gì cũng chính mình giành lấy gánh hết lên bờ vai non nớt.

Lâm Hạo Hi nói chung cũng khá nhàn hạ, Tống Vũ Huy ra ngoài làm việc nông, hắn đều thích lẽo đẽo đi theo. Đến đây được bảy, tám ngày, làn da vốn trắng nõn của hắn bị phơi nắng thành màu lúa mạch, có điều hắn vốn sở hữu gương mặt đẹp trai nên cho dù làn da có bị biến đen đi cũng không ảnh hưởng tới dung mạo của hắn một chút nào.

Trong nhà hễ có khách tới, đều khen Tống Vũ Huy là đứa trẻ ngoan ngoãn, chẳng giống như con cái ở nhà, mỗi ngày chỉ biết hết ăn lại ngủ.

Thỉnh thoảng đại bá bá cùng đại bá nương của Tống Vũ Huy cũng tới nhà chơi. Chỗ họ ở cách đấy không xa, chỉ cách nửa ngọn núi, có lúc làm nhiều đồ ăn hơn một chút sẽ mang tới hiếu kính với hai vị lão nhân gia.

Lâm Hạo Hi ngồi bên trong nhà chính, nhìn vị đại bá nương kia của Tống Vũ Huy từ một cái túi màu đen lấy ra mấy bộ quần áo, đều là quần áo cũ.

Nghe bọn họ nói chuyện, biết sơ sơ đại khái đây là quần áo anh họ (đường ca) Tống Vũ Huy mặc rồi để lại. Anh họ Tống Vũ Huy lớn hơn cậu hai tuổi, đã học xong trung cấp ở thị trấn, hiện tại bắt đầu đi thực tập.

Lâm Hạo Hi lúc ấy cũng mới biết, quần áo mà Tống Vũ Huy mặc đa số đều là do anh họ kia để lại, đồ của riêng cậu chẳng có được mấy cái. Quần áo mặc trên người cậu đều thấy có chút rộng, đoán được là vị anh họ kia so với cậu to hơn một chút.

Nhìn Tống Vũ Huy mặc loại quần áo không vừa với cỡ người, Lâm Hạo Hi trong lòng dâng lên cảm giác chua xót. Hắn thật muốn nói, đừng mặc quần áo người khác đã mặc.

Nhưng sau khi nói ra sợ lại làm thương tổn đến lòng tự ái của Tống Vũ Huy.

Tống Vũ Huy nói “Ca, buổi chiều nay chúng ta đi bắt cá đi”

“Được”

Ở trong núi, đại đa số nơi nào có nước đều có cá. Mà chỗ có cá nhiều nhất là ở các mương rãnh, ở sông cá cũng nhiều mà còn to nữa, nhưng rất khó bắt, cá trong mương rãnh ở đồng ruộng dễ bắt hơn nhiều.

Nan tre làm thành cái rổ hướng về chỗ có nhiều cá chụp tới, nước theo khe hở ở rổ chảy xuống, để lại con cá lớn mắc lại ở trên quẫy quẫy đuôi tưng bừng.

Tống Vũ Huy nói muốn bắt cá cũng phải có kỹ xảo, trước tiên làm kinh động nó, để nó chạy hết về một hướng, dụ cho nó chay về phía đã bố trí sẵn cạm bẫy, vậy là có thể bắt được cá dễ như ăn cháo.

Lâm Hạo Hi phối hợp với Tống Vũ Huy, một người ở phía trên cách đó mấy mét cản cá dồn về một hướng, một người ở phía dưới dùng rổ mai phục sẵn, một khi bầy cá chui vào lập tức vớt lên.

“Ca, anh xem nè, có một con bự lắm” Tống Vũ Huy chỉ vào cái rổ có một con cá vàng kích thước to hơn mấy con có khác nói.

Lâm Hạo Hi nhìn con cá trong rổ nhảy lên, mở thùng nhỏ đặt ở bên “Mau thả vào đây đi”

Tống Vũ Huy đem cá đổ vào cái thùng nước rồi làm sạch hết rong rêu trong rổ “Ca, lần này em cản cá, anh đến bắt vào”

“Ừm”

Kỹ thuật cản cá của Tống Vũ Huy so với Lâm Hạo Hi tốt hơn nhiều, cậu dùng chân tỉ mỉ đem cá trốn trong đám rong bơi ra, Lâm Hạo Hi thấy cá đi vào, nhanh chóng nhấc rổ lên, bên trong rổ tôm tép nhảy nhót tưng bừng, còn có một con cá thật dài màu đen.

Tay Lâm Hạo Hi nắm lấy thân nó giơ lên “Lần này còn có một con lươn”

“Ca, đừng đụng” Tống Vũ Huy hét lên chặn hắn lại, động tác nhanh chóng nắm lấy đầu “lươn” ném ra ngoài

Lâm Hạo Hi “….”

Tổng Vũ Huy thở phào nhẹ nhõm “Con đó không phải con lươn đâu, là con rắn nước đó”

Lâm hạo Hi vẫn còn ngơ ngơ ngẩn ngẩn “….”

“Con rắn đó còn nhỏ, cũng không có độc gì, nhưng mà nếu chọc tới nó là nó sẽ cắn người đó”

Cũng còn hên, lúc nãy không bị gì. Lâm Hạo Hi trong lòng mừng thầm, nhìn tay Tống Vũ Huy “Có bị cắn vào sao?”

“Không có” Tống Vũ Huy cúi đầu nhìn cá nhảy trong rổ “Đem cá bỏ vào thùng trước đã”

Đổ vào bên trong đầy một nửa thùng nước, nỗ lực suốt 1 canh giờ, cá bên trong thùng cũng dần dần bắt đầu đầy lên, đủ làm hai món cho bốn người bọn họ ăn.

Cá này nếu như trực tiếp đem luộc liền sẽ có mùi tanh rất nặng, cũng khó mà ăn ngon được. Tống nãi nãi thích đem cá làm sạch sẽ, xát muối lên rồi dùng cái phên tre đem phơi, làm thành cá khô, được một thời gian ra dầu sẽ tẩm bột ớt vào, lúc đó mùi vị sẽ ngon hơn. (Jian: thiệt chứ tuôi ngán tiết mục món ngon mỗi ngày lắm rồi nha ==’)

Nhà ở nông thôn hầu hết là tự túc về thực phẩm, lúa thu hoạch xong được chất trong kho sau đó mới đem vào máy tuốt ra gạo. Để thuận tiện cho dân làng, nông dân từ các làng hùn tiền với nhau mua hai cái máy xay gạo đặt ở một căn nhà cũ bên bờ sông.

Lâm Hạo Hi theo Tống Vũ Huy đi xay gạo, chọn lấy hai cái sọt đựng thóc, đi một vòng quanh sườn núi lại xuống núi đi một đoạn đường nữa là tới. Chỗ xay gạo khá gần trường tiểu học trong thôn nên trong thời gian chờ gạo xay xong, Tống Vũ Huy đưa Lâm Hạo Hi đến trường tiểu học cậu từng học đi dạo một chút.

Hiện tại còn đang nghỉ hè, trong trường văng hoe không có người nào. Cái gọi là trường tiểu học cũng chỉ là một khu nhà đơn sơ làm từ gạch bùn, một dãy có bốn phòng, ba phòng học và một văn phòng.

Bên trong phòng học đặt hai mươi mấy tấm bàn ghế gỗ, tổng cộng có sáu lớp, hai lớp học cùng một phòng học.

Một lớp ngồi học, lớp khác sẽ xoay lưng lại phía sau tự học. Trường học cũng chỉ có ba giáo viên, học sinh mỗi lớp cũng không nhiều, tới giờ nhiều nhất cũng chỉ có mười mấy em, cả sáu lớp gộp lại cũng chỉ có mấy chục em học sinh, hầu hết là ở Lâm thôn, số ít là thuộc các thôn gần đó.

Trong thôn không có trường sơ trung, muốn học sơ trung là phải lên trấn học, đi đường núi phải hơn một giờ mới tới, đại đa số đều chọn ở lại trường, đến cuối tuần mới về nhà.

Xay xong số thóc đổi lấy nửa thùng gạo, còn có thêm một bao cám. Cám gạo dù không thể ăn nhưng cũng không thể bỏ đi mà mang về nhà cho gà hoặc heo ăn.

Người trong thôn bình thường đều có quan hệ thân thích ba đời, trong thôn nếu có nhà ai đó làm cỗ là sẽ đi từ nhà này sang nhà khác báo một tiếng. Trong thôn có cụ già vài ngày nữa sẽ đến sinh nhật thứ tám mươi, con gái hiếu thảo đặc biệt từ thành phố xa xôi về thôn làm cỗ cho ông.

Sáng sớm hôm nay mới vừa tới nhà chào hỏi, nói là ngày mai làm cỗ, mời sang dùng bữa cơm.

Dân trong thôn muốn tới nhà ai đó ăn cỗ đều mang theo lễ vật.

Tống nãi nãi cầm hòm tiền trên tay không nỡ chi tiền ra, cuối cùng lấy tờ một trăm đồng đưa cho Tống Vũ Huy lên trấn mua rượu thuốc loại bổ dưỡng dành cho người cao tuổi để ngày mai sang đi lễ mừng thọ.

Lâm Hạo Hi theo Tống Vũ Huy cùng nhau đi lên trấn. Đến ngọn núi lớn này đã hơn mười ngày, còn chưa lúc nào rời khỏi đây. Lúc trước tới đây cũng là xe chở đến trấn rồi đi bộ vào, lần này lại đi thêm một lần nữa, Lâm Hạo Hi cũng không thấy xa lạ gì.

Đi đến thị trấn mất hơn một giờ, mặc dù trung tâm thị trấn có nhộn nhịp phồn hoa hơn so với trong núi nhưng mà với thành phố Lâm Hạo Hi ở thì nơi này với nông thôn chẳng có gì khác nhau.

Trung tâm thị trấn có một con đường rất dài, dọc đường bán không thiếu gì cả, trên người Lâm Hạo Hi chỉ mang có 200 đồng, đợi lát nữa muốn mua nhiều thứ, sợ sẽ không đủ.

“Ở đây chỗ nào có máy ATM?

Tống Vũ Huy thấy hơi mơ hồ “Đó là cái gì?”

Lâm Hạo Hi quên mất có thể Tống Vũ Huy chưa từng nhìn thấy “Chính là cái máy rút tiền”

“Cái này, hình như là không có” Tống Vũ Huy chỉ về chỗ phía trước “Chúng ta đều đến nông thôn tín dụng xã để lấy tiền”

“Ách, cũng đúng” Lâm Hạo Hi nói “Vậy được, cậu dẫn tôi tới đó đi, tôi trước tiên đi lấy tiền đã sau đó mới lại mua đồ”

“Ừm”

Lâm Hạo Hi có vài cái thẻ ngân hàng, số tiền trên thẻ không phải là con số nhỏ, một tấm thẻ đến mười mấy vạn cũng có, đó là tiền nhuận bút cùng hắn bán sách.

Lâm Hạo Hi rút ra 2000 đồng, Tống Vũ Huy nhìn trên tay hắn có một xấp tiền mặt màu đỏ, thầm nghĩ, người thành phố có khác, đúng là nhiều tiền.

Lâm Hạo Hi đem hai mươi tờ tiền mặt nhét đại vào túi quần “Đi mua quần áo trước đã”

Tống Vũ Huy cho rằng Lâm Hạo Hi muốn mua quần áo cho bản thân, bởi thế liền dẫn hắn tới cửa hàng bán quần áo.

Cửa hàng bán quần áo trên trấn có rất ít mẫu Lâm Hạo Hi thích, hắn quét một vòng quanh cửa hàng, quay lại phía sau nhìn Tống Vũ Huy “Cậu thích cái nào?”

Đối với việc chọn quần áo, Tống Vũ Huy cũng không rành lắm, cậu xưa nay chưa từng đi mua quần áo cho chính mình, ngập ngừng một chút nói “Ca, anh thích là được rồi”

Lâm Hạo Hi xoay người ở giá treo quần áo tuyển lựa một lúc, cuối cùng chọn từ đống áo T-shirt cổ tròn lấy ra một cái áo màu xám.

Lâm Hạo Hi nhìn size trên cổ áo một chút, nghiêng đầu hỏi “Cậu mặc size cỡ bao nhiêu?”

“Em…” Hắn không phải muốn mua quần áo cho bản thân sao? Sao lại đi hỏi cậu mặc size bao nhiêu.

“Nếu không biết thì thử cái size này xem”

Tống Vũ Huy đầu óc vẫn mơ hồ “Ca, không phải anh muốn mua quần áo sao?”

Lâm Hạo Hi tiếp tục ở giá treo quần áo chọn chọn “Tôi sẽ mua sau, mua cho cậu trước”

“Em, em không cần đâu, trong nhà em còn nhiều đồ lắm”

Lâm Hạo Hi nhớ tới những bộ quần áo cũ kia so với vóc người của cậu rõ ràng rộng hơn “Quần áo ở nhà của cậu cũ hết rồi, mua thêm mấy cái mới đi, xem như là tôi tặng cho cậu”

“Không cần đâu, như vậy sao được”

“Làm sao lại không được, cậu đã gọi tôi một tiếng ca, làm anh trai mà không mua được cho em trai được mấy bộ quần áo sao?”

“Em vẫn không thể nhận” Tống Vũ Huy vẫn kiên trì không lấy.

“Được rồi, đừng có nhiều lời với tôi nữa, tôi mua cho cậu, cậu mau nghe lời mặc vào đi”

“Ca… “

“Nhanh đi thử quần áo đi, cậu cứ rề rà như vậy, đợi lát nữa trời tối là không về được đâu”

Đăng bởi: admin